Dù là mẹ kế nhưng con gái...
이르 (Yir) DINOREX (Cover) ; 림재 (Cover title)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 03: Mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết (3)

Độ dài 2,463 từ - Lần cập nhật cuối: 17/09/2019 08:03:20

Translator: Tama07

______________________________

Tôi há hốc miệng trong giây lát vì cạn lời. Gì, gì cơ chứ? Anh ta nghi ngờ vì Abigail đã từng tự tử sao?

Tất nhiên là Abigail đã từng làm vậy để nhận được sự quan tâm của Sablian, nhưng lăng mạ đến mức này thì thật quá đáng mà!

Dù Abigail đã từng giả vờ làm người bệnh!

Dù từng tự mình ngã xuống hồ!

Cũng có uống tí độc nhưng mà...!

Mm...là thế. Cũng đáng nghi thật. Nếu là tôi thì cũng sẽ nghi ngờ Abigail.

Tại sao tôi lại phải đi dọn dẹp những chuyện do Abigail gây ra? Dù cảm thấy oan ức nhưng tôi phải nhẫn nhịn không nổi giận vì cuộc sống bình yên sau này.

"Tất nhiên là thiếp đã từng bày ra một ít hành động kì quặc vì muốn nhận được sự quan tâm của bệ hạ nhưng......."

"Một ít?"

"Vài, vài lần......"

"Vài lần?"

"Dù, Dù sao thì! Lần này tuyệt đối không phải"

Tôi vất vả để nói một cách bình tĩnh nhất có thể. Nhưng đôi mắt của anh ta vẫn ngập đầy sự không tin tưởng như cũ.

"Dù Phu nhân có làm chuyện gì đi nữa thì ta cũng không thể cho Phu nhân tình yêu mà nàng muốn."

Tôi muốn hắt nước lạnh vào mặt hắn quá. Gì chứ, nói gì cơ? Tôi có cái cảm giác nhơ nhớp như vừa bị đá trước khi kịp tỏ tình vậy.

"Thật may quá. Quả nhiên thiếp cũng không cần sự quan tâm của bệ hạ nữa"

Không phải là nói đùa hay phóng đại mà là lời thật lòng 100%. Tôi không thèm cái thứ như sự quan tâm của anh ta nữa.

Nhưng Sablian vẫn tỏa ra luồng khí nghi ngờ như trước. Một lần nữa, tôi thật lòng nói.

"Sau khi chết đi và sống lại, thiếp cảm thấy mọi thứ chỉ là hão huyền. Dù có khẩn cầu tình thương của bệ hạ, thì điều nhận lại, nhiều nhất cũng chỉ là sự đồng cảm. Thiếp không cần sự đồng cảm ấy"

Giống như việc Sablian không có tình cảm gì với Abigail, tôi cũng không có cảm giác gì với anh ta cả.

Tôi có nảy sinh hiếu kì bởi gương mặt đẹp trai kia. Nhưng chẳng mấy chốc trở nên chán chường bởi sự máu lạnh của anh ta.

"Có thể thiếp thật đáng ngờ, nhưng lần này thiếp xin lấy danh sự của gia môn mà thề rằng không phải do mình làm"

"Không phải lần trước đã đặt cược danh dự ấy rồi sao"

Abigail chết tiệt! Phải nghĩ tới người dọn phân mà nói dối vừa vừa thôi chứ! Tôi bình tĩnh lại một cách khó khăn và nói tiếp.

"Giả như đây là trò mà thiếp bày ra để nhận được sự quan tâm của bệ hạ, thì thiếp đã chỉ định một thị nữ là thủ phạm rồi"

Nếu thật sự là Abigail thì cô ta sẽ làm vậy. Chọn lấy một thị nữ xinh xắn rồi đồ sát cả gia tộc.

"Việc thiếp đã mấy lần tự diễn kịch rồi mà lần này lại nói không biết thủ phạm là ai rõ ràng sẽ bị nghi ngờ. Chẳng phải việc tạo ra một thủ phạm thuyết phục sẽ tốt hơn sao. Thay vì để bị nghi ngờ như thế này"

"............."

Sablian không phản bác lại. Dù vậy nhưng không hề ngừng nhìn tôi ánh mắt nghi ngờ. Sự bất tín giữa chúng tôi nhưng tuyết đã đông cứng lại không dễ dàng gì tan chảy.

"Bởi thiếp đã từng làm chuyện như vậy nên việc bị nghi ngờ cũng phải thôi. Từ nay về sau thiếp sẽ cư xử đúng mực. Và để kiểm điểm lại những hành vi cho đến tận bây giờ, thiếp có một đề xuất"

"Đề xuất ư?"

"Chúng ta......"

Tôi gắng sức nhếch khóe miệng lên để nở một nụ cười dễ chịu

"Dùng phòng riêng nhé"

Tôi có thể thấy được mắt của Sablian trở nên to hơn một xíu. Gần bằng với lúc mà Abigail chết đi sống lại.

"Nàng vừa nói.....phòng riêng sao?"

"Vâng. Phòng riêng"

Tôi phát âm nhấn mạnh từng chữ từng chữ. Thoáng qua thì có vẻ là một đề xuất vì Sablian nhưng cũng là một đề xuất vì tôi nữa.

Hiện tại tôi đang dùng chung một cái giường với Sablian. Với tôi việc này cực kì bất tiện.

Tôi muốn xoay qua xoay lại ngủ một cách thoải mái nhưng bên cạnh có người nên chỉ còn cách nằm ngủ nghiêm trang như một thi hài.

Rốt cuộc thì với tôi anh ta là một người đàn ông lạ mặt. Dưới lớp vỏ vợ chồng nhưng hoàn toàn là người dưng không hơn không kém.

Cùng giường với một người đàn ông lạ lẫm sao.

Tôi phát chán với việc ngủ trong căng thẳng và gặp ác mộng rồi.

Bởi vậy mà dùng phòng riêng tốt cho cả tôi và Sablian. Và qua việc này nhận được thiện cảm của Sablian cũng tốt.

Anh ta vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ. Và sau một khoảng thời gian trôi qua. Rốt cuộc thì Sablian cũng gật đầu.

"Ta hiểu rồi. Vậy thì sẽ lập tức sắp xếp lại phòng ngủ cho Phu nhân"

"Thiếp đã hiểu rồi ạ. Ah, với lại......lúc này là đề xuất, còn bây giờ thiếp có một yêu cầu"

"..........yêu cầu?"

Hức, Ánh mắt của Sablian lại trở nên sắc nhọn. Tôi nhanh chóng mở lời trước khi gây ra hiểu lầm gì thêm.

"Ngài không cần hoàn thành nghĩa vụ của một người chồng với thiếp. Nhưng xin hãy làm tròn nghĩa vụ của một người cha"

"Người vụ của người cha ư?"

"Vì không có ý định có thêm con cái nên việc trân trọng đứa con mình đang có chẳng phải là điều cần làm hay sao?"

Sablian tỏ nét mặt không hiểu là bản thân đã làm sai điều gì. Tôi thở một hơi ngắn.

"Vừa lúc nãy công chúa Blanche đã bị thương, vậy mà ngài đã đối xử với con bé một cách lạnh lùng như với người dưng"

"Chẳng phải đã cho gọi ngự y rồi sao?"

"Việc hỏi han một câu tốt hơn việc cho gọi ngự y đấy ạ"

Và gương mặt của Sablian vẫn vậy, sắc mặt không chút ăn năn. Thật là tên đàn ông khó hiểu.

Ban đầu tôi đã nghĩ là anh ta khinh thường bởi Blanche là con gái, nhưng có vẻ không phải là như thế. Nếu muốn có con trai thì trước đó đã ngủ với Abigail rồi.

Tôi cũng không rõ hay là do anh ta không hài lòng với Abigail nên mới thế. Anh ta làm vậy nhưng không có ý nghĩ ly hôn hay có thêm Hoàng Phi thứ hai.

Hay là vậy? Sư tử thả con mình xuống vách núi theo kiểu huấn luyện chiến binh Sparta? Phương pháp để nuôi dạy Blanche mạnh mẽ?

Toàn là nhảm nhí. Việc nuôi dạy một cách nghiêm khắc và việc mặc kệ khác nhau rất rõ ràng.

"Không phải ai khác mà chính là con gái của bệ hạ. Xin hãy yêu thương con bé thêm một chút"

"Ừ. Nàng nói đúng. Là con ta"

Ô? Giờ thì hiểu chuyện rồi sao? Nhưng sự mong đợi ấy cũng sớm lu mờ, giọng nói của Sablian lạnh lẽo như gió Bắc.

"Không phải thứ của nàng mà là thứ của ta nên là ta sẽ tự lo liệu"

Gì cơ? 'thứ' của ta? Giờ anh ta đang đối xử với con mình như đồ vật hả?

Nếu Abigail gốc mà nghe được chắc sẽ nhảy lên vì vui. Bởi cô ta là người hạnh phúc nhất khi mối quan hệ giữa Sablian và Blanche bị chia cách.

Nhưng bây giờ thì không. Tôi không thể giả vờ không biết khi thấy một đứa bé bị đối xử lạnh nhạt như thế này.

Tôi nghiến răng và đứng bật dậy. Cũng bởi thế mà cái bàn bị rung lắc khiến cho hồng trà bị văng nhẹ ra ngoài.

"Bây giờ, tên của thiếp là Abigail Friedkin. Họ của Blanche cũng là Friedkin. Bởi vậy nên thiếp có đủ tư cách để can dự."

Và tôi nhìn anh ta với tất cả ác ý và sự khinh miệt. Sablian chỉ giữ im lặng như cũ.

"Yêu cầu của thiếp vẫn như cũ. Xin hãy yêu thương công chúa Blanche. Từ hôm nay thiếp sẽ ngủ một mình. Xin cáo lui."

Việc đứng dậy rời đi trước là trái lễ nghi nhưng vậy thì sao chứ. Tôi tỏ ra lạnh lùng và rời khỏi phòng tiếp khách. Sablian không hề tiễn tôi.

* * *

"Clara, Cô bảo là Abigail-nim và bệ hạ sẽ dùng phòng riêng ư ?"

"Là thật mà ạ, Norma-nim"

Hai thị nữ phục vụ Abigail đang thì thầm to nhỏ với nhau.

Người phụ nữ có tên là Norma có ngoại hình rất khó để có thể gọi là mĩ nhân. Chiều cao lều nghều và mũi diều hâu.

Và người nói chuyện cùng cô, thị nữ trẻ Clara quả nhiên cũng là một người có ngoại hình bình thường, mái tóc nâu đỏ, cùng làn da tàn nhang.

Clara hạ giọng nhỏ hết sức như đang nói về một bí mật nghiêm trọng.

"Còn là do Abigail-nim đề nghị trước cơ ạ"

"Lại định giở trò gì nữa vậy"

Khắp cung như sắp có bão, mỗi ngày ồn ào, náo loạn bởi những tin đồn.

Và người gọi cơn bão ấy tới không phải ai khác mà là Abigail. Tên của cô ta được người ta nói qua nói lại nhiều hơn bất cứ tên ai.

Người con gái mà một lần chết, mặc quần áo liệm nằm trong quan tài rồi sống lại. Và rồi từ sau đó, cô ta có những hành động khiến người ta không thể tin nổi.

"Gây chuyện gì cơ ạ? Vốn dĩ quan hệ của hai vị ấy đã không tốt rồi, nên là mới dùng phòng riêng, không phải ạ?"

Clara nói với gương mặt ngây thơ. Trái lại, Norma cắn môi.

"Không thể nào có chuyện đó, Clara. Rõ ràng là cô ta đang nhắm tới điều gì đó. Như vậy mới là Abigail-nim"

Norma là thị nữ đã phục vụ Abigail từ ngày cô ta nhập cung.

Trong 1 năm theo cạnh cô ta, Norma đã chịu đựng biết bao nhiêu khổ sở. Cô có thể kể về chúng trong cả một tuần.

Nhìn vào trang phục mà cô mặc hiện tại cũng đủ hiểu. Khác với hầu gái, các thị nữ chỉ được lựa chọn từ những người có xuất thân từ gia đình quý tộc.

Và với quý tộc việc mặc váy và đeo những món đồ quý giá là điều cơ bản. Nhưng nhìn và trang phục của Norma và Clara thì họ chẳng có gì khác biệt với hầu gái tầm thường.

Bởi Abigail quản lý rất nghiêm ngặt về việc trang điểm và ăn mặc. Chỉ cần nổi bật một xíu thì lập tức đuổi khỏi cung.

Bởi thế mà các thị nữ đều muốn tránh bị hỏi tội mà mặc những bộ đồ bình thường và không trang điểm chỉnh chu. Và cả đồ trang sức cũng vậy.

"Con người sẽ thay đổi dễ dàng được ư? Rõ ràng là vì thế mà cô ta sẽ trút giận lên đầu chúng ta. Đừng có lơ đãng."

"Mm. Vâng. Tôi sẽ chú ý"

Clara gật đầu nhưng gương mặt vẫn tỏ ra bán tín bán nghi. Norma thở dài. Do vụ việc ám sát Abigail nên rất nhiều hầu gái và thị nữ bị thay thế.

Clara là một trong những thị nữ mới vào cung. Bởi vậy mà cô không biết Abigail là người phụ nữ đáng sợ như thế nào.

Cứ thế này thì cô sẽ bị đuổi sau vài ngày mất. Đúng lúc Norma định khuyên cô ta chú ý một lần nữa thì tiếng chuông bên trong phòng vang lên. Là tín hiệu Abigail gọi.

Hai người sợ nếu chậm trễ thì sẽ bị mắng nên lập tức đi vào trong phòng. Ấy vậy nhưng sắc mặt của Abigail đã cực kì nghiêm trọng rồi.

Cô ta cắn môi và nhìn như muốn thiêu cháy cả cái bàn.

Chết tiệt. Lớn chuyện rồi. Norma lải nhải mấy câu chửi thề trong lòng. Nhìn sắc mặt thì chắc hẳn là cô ta sắp lên cơn cuồng loạn.

"Ta có chuyện muốn hỏi hai người"

Chất giọng lạnh lẽo ấy khiến lông tơ dựng lên. Norma trả lời một cách lễ phép.

"Vâng thưa Abigail-nim"

"Các ngươi nghĩ trong hai đôi giày này cái nào hợp với công chúa Blanche hơn?"

Abigail chỉ lên trên bàn. Ở đó có đặt hai đôi giày nhỏ xinh.

Một bên là đôi giày mary jane màu đen và một bên là đôi giày trắng đế thấp. Phía sau có gắn dây nơ trang trí đáng yêu.

Là đồ cho Blanche sao? Chắc chắn là lại giở thủ đoạn gì lên hai đôi giày rồi. Có thể là đã cắm đinh hay kim vào bên trong.

Vấn đề là bây giờ phải trả lời câu hỏi của cô ta như thế nào. Nói rằng cả hai đôi giày đều hơi thái quá với công chúa Blanche có được không nhỉ?

Khi Norma vẫn còn đang khổ nghĩ về câu trả lời thì Clara đứng bên cạnh đã lên tiếng. Gương mặt cô rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh.

"Tôi thấy cả hai đều rất hợp ạ"

Norma giật thót và nhìn sang Clara. Không, sao cô lại có thể trả lời ngớ ngẩn như thế chứ? Chắc chắn là Abigail sẽ phẫn n.........!

"Đúng phải không? Ta cũng thấy cả hai đều rất hợp"

Abigal mừng rỡ trước câu trả lời của Clara, mắt cô ta lóng lánh. Nhưng rồi sắc mặt cô ta tối sầm lại như ngọn lửa đột nhiên bị dập tắt.

"Mm, Nhưng lỡ con bé không thích món quà ta chọn thì phải làm sao"

"Nếu vậy, để công chúa trực tiếp chọn thì sao ạ?"

"Quả nhiên là như vậy sẽ tốt hơn nhỉ?"

Sau khi nói như vậy, Abigail lại chìm trong khổ nghĩ. Norma đang nhìn dáng vẻ mất hồn của cô ta.

.......quả thực là cô ta đang lo nghĩ về việc nên tặng đôi giày nào sao?

Nhìn vào gương mặt thì ai cũng nghĩ là cô ta đang định đi ám sát ai cơ mà.

.

.

.

Bình luận (14) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

14 Bình luận

Ngon :333
Cảm ơn trans, edit nhiều
Cho cái bom cho zui, đọc cho nó phê :3
Xem thêm
quá hayyyyy, tem~
Xem thêm
Đây là tình huống khi bạn có là người tốt ,hiền hoà , nhưng mang gương mặt của nhân vật phản diện.
Xem thêm
Accelerator phiên bản dì ghẻ :v
Xem thêm
tui cũng rứa nè, đau quá ((
Xem thêm
Lại nhải - lải nhải
Hồng tra - hồng trà
Người vụ - nghĩa vụ
Ruốt cuộc - rốt cuộc
Cảm ơn trans đã dịch nhé !!
Xem thêm
Tama07
Chủ post
Cảm ơn bạn nhiều <3
Xem thêm
Thank trans
Xem thêm
thank trans
Xem thêm
hóng chương sau tặng giày ghê
Xem thêm