• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 1 - 99

Chương 78: Người tốt (4)

Độ dài: 3,291 từ - Lần cuối: - Bình luận: 41

Trans: The Dark

Edit: Tama07

________________

      

    

Bên trong hang động chìm trong sự im lặng lạ lùng. Litana quay đầu lại nhìn những thuộc hạ của mình. Cô đang cố xác nhận lại liệu mình có nghe nhầm.

Nhưng các thuộc hạ cũng mang vẻ mặt giống cô.

"Cale-ssi, liệu cậu có thể nói rõ cho tôi biết ý cậu là gì không?"

Đang dựa người vào vách hang, Litana ngồi thẳng dậy. Bộ giáp da từ lúc nào đã được hong khô nhờ khóm lửa, cơ thể chiến binh của cô càng lộ rõ ra. 

"Tôi là người của Vương quốc Roan."

"Vậy ra cậu ở phía đông bắc. Chúng tôi là chiến binh làm việc ở Đại Ngàn"

"Thì ra là thế. Tôi đến từ một lãnh địa nhỏ tại vùng hẻo lánh trong vương quốc Roan. Mm."

Thấy Litana dùng danh phận 'chiến binh' để che giấu thân phận thật khiến Cale cảm thấy hơi khó xử, cậu gãi má và thận trọng nói tiếp.

"Tôi là thành viên của một gia đình quý tộc nhỏ. Nhờ vậy mà không thiếu tiền dù đi du hành tới đâu. Còn có cả một nhóm đi cùng"

"Cậu có nhóm đi cùng sao?"

"Vâng. Tuy tôi đi vào rừng với mỗi mình On, nhưng cũng có những người đã tin tưởng và đi theo tôi."

Ánh mắt của Litana và thuộc hạ, những người đề cao khái niệm 'tập thể và người lãnh đạo', trở nên thân thiện hơn.

"Dù sao thì trong lúc đi đây đó, tôi đã may mắn có được một cơ duyên"

"Cơ duyên?"

Cale nở nụ cười cay đắng và nheo mắt lại như đang cố nhớ về một kí ức không mấy tốt đẹp.

"Vâng. Khi ấy tôi sắp bị cuốn vào trong xoáy nước trên biển, nhưng đã cố gắng mà thoát ra được. Sau đó thì tôi phát hiện ra một cái hang và cơ duyên ở bên trong đó. Lúc ấy, tôi phát hiện một người bị thương và cứu cậu ta. Tôi đã cảm thấy thật may mắn biết bao nhiêu vì có thể đó chính là lý do tôi bị cuốn vào trong xoáy nước. Ah!"

Cale nở nụ cười bẽn lẽn.

"Xin lỗi. Đó không phải chuyện tôi định kể."

"Có vẻ Cale-ssi  đã cứu giúp rất nhiều người."

Litana nhìn vào đứa trẻ Miêu tộc ngoan ngoãn, rồi cô lại nhìn Cale. Con người lịch sự và ân cần này không tỏ ra kiêu ngạo dù là quý tộc.

"Không đâu, tôi chỉ là không thể để mặc kệ như thế"

Cậu ta thật khiêm tốn và tốt bụng.

"Dù sao thì lúc ấy tôi đã lấy được một loại sức mạnh."

"Là sức mạnh gì vậy?"

Litana nhận ra là Cale đã đi vào chuyện chính và cô bắt đầu chú tâm vào lời nói của cậu. 

"Là nước áp chế lửa. Nó có khả năng dập tắt bất kỳ loại lửa nào"

Ánh sáng thắp lên trong đôi mắt của Litana và thuộc hạ. Loại sức mạnh ấy có vẻ khác với sức mạnh thông thường. 

Và phán đoán ấy của họ là chính xác, loại nước này khác với nước thông thường. 

Mặc cho đó là Giả kim thuật, hay mang đặc tính gì đi nữa, chỉ cần là lửa thì có thể áp chế.

Vốn dĩ đó là cơ duyên mà Toonka đã phát hiện ra. Hắn đã uống thứ nước này để có được cơ thể dù đứng trong lửa cũng không bị làm sao.

Vậy nhưng, Cale có [Sinh lực trái tim], nên cậu không sợ việc bị bỏng. Hơi đau một chút nhưng sẽ lập tức được hồi phục nên Cale không cần thiết phải uống thứ nước ấy.

Thay vào đó, cậu đổ thứ nước ấy vào [Vòng cổ Hấp thụ] mà Lock mang về.

Cale thận trọng nói tiếp.

"Vậy nhưng sức mạnh ấy lại có giới hạn dùng, và tôi không biết có thể dùng được bao nhiêu"

"Ah."

Litana thốt lên. Cô mấp máy môi mấy lần rồi hỏi.

"Sức mạnh quý giá như vậy, liệu có ổn khi sử dụng nó vì chúng tôi?"

Cale kiềm chế không để khóe miệng nhếch lên. Đúng là có giới hạn sử dụng. 

'Ở mức có thể dập tắt đám cháy với kích thước cỡ toàn Tây đại lục?'

Nếu không dùng nước để dập lửa ở quy mô như vậy, thì Cale có thể dùng nó tới cuối đời mà vẫn dư dả. 

Vậy nhưng dù sao thì lời nói ấy cũng có sai đâu?

"Mm, tôi phải gọi cô là gì đây?"

"... hãy gọi tôi là Lina."

Một thuộc hạ của cô khẽ giật mình. Cale vờ như không thấy và gọi biệt danh của Litana.

"Lina-ssi."

"Vâng?"

"Nói tới sức mạnh thì không có thứ gì quý giá và cũng không có thứ gì thấp hèn. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng là sử dụng sức mạnh ấy vào việc gì"

Litana và thuộc hạ có thể thấy đôi mắt của Cale rành mạch hơn bất cứ lúc nào.

"Tôi nghĩ rằng mình phải sử dụng sức mạnh nếu nó có thể cứu thiên nhiên, động vật, cây cối, cũng như tính mạng của con người"

Litana bất giác nắm chặt tay lại, con tim cô đập liên hồi.

"Vì đó là sức mạnh đã coi tôi là chủ nhân, nên tôi cần phải trực tiếp tới đám cháy để sử dụng. Việc đó hơi tốn thời gian và có thể khiến mọi người  thấy phiền hà."

"... cậu cần phải đi vào trong ngọn lửa để sử dụng nó sao?"

"Tôi nghĩ rằng để đi vào trong ngọn lửa sẽ rất khó khăn. Có vẻ tôi phải tới gần đám cháy"

Cale  thấy Litana bắt đầu nhăn mặt lại. Cảm giác biết ơn và có lỗi như con sóng ập tới với cô. Thuộc hạ của Litana  cũng vậy. Vẫn có hai người trong số đó còn đề phòng Cale nhưng đồng thời cũng cảm thấy biết ơn cậu.

Cale tung ra đòn quyết định.

"Tôi sẽ rất hạnh phúc nếu sức mạnh của mình có thể giúp ích cho mọi người. Tôi thật sự muốn được cứu giúp tất cả."

- Đây đâu phải là Nhân loại yếu đuối mà ta biết. Không phải, ngươi đúng là người tốt nhưng đâu phải như thế này. Mà dù sao đi nữa, cứu giúp là hành động vĩ đại!

Đứa trẻ bốn tuổi trở nên hoảng loạn rồi đưa ra kết luận. Còn On thì giờ đây chỉ ngáp và phớt lờ Cale.

"Thật lòng, thật lòng cảm ơn cậu"

Cale cười dịu dàng với Litana. Tuy nhiên, đôi mắt của cậu lại đang quan sát Litana và thuộc hạ một cách lạnh lùng.

Hai tuần trước, Litana đã bỏ lại Đại Ngàn và những người mà cô cần bảo vệ, để đi tới đây với một tia hi vọng. Vậy nhưng chỉ lang thang ở nơi này nên giờ đây họ đã tới giới hạn.

Bây giờ đối với họ, Cale không khác gì con Rồng trong truyền thuyết. 

"Vậy tôi phải đáp trả ân huệ này như thế nào đây?"

"Không đâu. Ân huệ gì chứ? Tôi vẫn chưa làm được gì cả. Tôi bỗng có suy nghĩ rằng mình tới khu rừng này chắc có lẽ là để làm chuyện này"

Nhìn thấy dáng vẻ không hề có chút tham lam, mà chỉ ngập tràn tấm lòng tốt bụng của Cale khiến Litana cảm động. Từ bé tới giờ Litana luôn có một chính kiến.

Trả thù gấp 10 lần, và trả ơn tới mức mà cô có thể làm được. 

"Cale-ssi, dẫu thế nào thì tôi vẫn muốn báo đáp cậu. Chỉ việc dẫn đường và đi tới đám cháy thôi, tôi thấy biết ơn cậu rồi. Vậy mà cậu còn sử dụng thứ sức mạnh có giới hạn cho chúng tôi nữa, chúng tôi đâu thể nào cứ thế nhận không"

"Ôi thật là. Không sao mà"

Cale tỏ ra khó xử. Trông Cale như là đang suy ngẫm, rồi cậu vỗ tay như chợt nhớ ra điều gì đó.

"Ah!"

Cale tỏ vẻ xấu hổ và nói với Litana và thuộc hạ của cô.

"Tôi có đọc được về Khu Vực 1 trong cuốn sách liên quan tới Đại Ngàn.  Tôi được biết, sự kết hợp vẻ đẹp của rừng nhiệt đới rậm rạp và bờ biển khiến cho Khu Vực 1 trông rất thơ mộng. Đặc biệt trong sách có nói rằng cảnh hoàng hôn rất hùng vĩ. Vậy nên lúc đó tôi vừa đọc sách, vừa nghĩ rằng sẽ rất tuyệt  nếu có một điền trang ở nơi như  vậy."

Khu vực 1 là nơi có cháy. Cuối phía đông của nơi ấy là bờ biển có chôn vùi những thứ có giá trị ngang ngửa mỏ vàng. 

Khoảng một tháng sau, ngọn lửa sẽ được dập tắt nhờ vào một Chú Thuật Sư tới từ Đông đại lục. Chú Thuật Sư ấy đã định lấy nước biển và vô tình phát hiện 'mỏ vàng' ấy.

Mỏ vàng ấy là mỏ 'Đá ma thuật'

Đó là nơi chỉ có chôn vùi Đá ma thuật thượng cấp chứ Không phải là dạng quặng đá. Chú Thuật Sư giữ bí mật này cho riêng mình, sau đó cô ta đào lên và cuỗm hết đá ma thuật, rồi bỏ đi.

"Sau khi lửa được dập, liệu tôi có thể tới đó để ngắm hoàng hôn được không?"

Litana nghẹn lời trong giây lát. Bãi biển thơ mộng của Khu Vực 1, nơi đó cũng đang chìm trong biển lửa. Vậy nên chuyện khung cảnh ở đó trở nên xấu xí chắc hẳn chàng trai trước mặt cô cũng biết. Dù vậy nhưng việc cậu ta không thèm muốn đất đai hay tiền bạc, mà chỉ muốn tới đó ngắm cảnh khiến cho cô ngạc nhiên. 

Bởi thế nên, cô mở lời trước. 

"Tôi nghĩ chỉ ngắm nhìn thôi là chưa đủ"

"Vâng?"

"Tôi sẽ xây điền trang cho cậu. Nếu cậu không thích Khu Vực 1, thì tôi sẽ xây tại nơi khác."

"Không, không đâu! Làm như thế, thật là thái quá rồi! Tôi ổn"

Cale áp chế cái khóe miệng đang lúc nhúc  muốn nhếch lên trên của mình.

"Không. Tôi sẽ xây điền trang cho cậu."

"Ah, nếu cô thực sự muốn làm vậy..."

Cale trả lời với nét mặt khó xử như là không còn cách nào khác. 

"Sau này, nếu tôi có thể giúp mọi người dập lửa, thì điền trang là quá nhiều, nên liệu tôi có thể nhận một mảnh đất nhỏ đủ để xây điền trang không?"

Cale nói rằng cậu tới từ một gia đình quý tộc nhỏ, nhưng càng nhìn thì Litana biết được rằng không phải như thế.  

Dựa trên chất liệu của bộ đồ, hình dạng bên ngoài của túi ma thuật, và phong thái thì rõ ràng cậu ta là người có thể dễ dàng mua được những thứ là đất đai hay nhà cửa.

"Vâng. Cậu muốn bao nhiêu cũng được. Cale-ssi hãy chọn mảnh đất với kích thước mà cậu mong muốn. Cậu nhất định phải làm thế. Như vậy thì chúng tôi mới yên lòng được"

Được rồi. Cale kìm nén tiếng hoan hô hú hét trong lòng, rồi cậu thở dài và gật đầu. 

"Vâng, tôi sẽ làm thế."

Không quan tâm tới của cải, nhưng vì cô đã nói tới mức ấy nên tôi cũng chấp nhận. Dáng vẻ ấy của Cale càng khiến cho Litana muốn trả ơn cậu khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa. Cô quyết tâm là phải báo đáp cậu nhiều hơn những cả những thứ cậu muốn.

Cale biết rất rõ về con người ấy của Litana. Cậu chạm mắt với On trong khi đang vuốt ve nó.

'Mục đích là đất chứ gì! Đúng phải không?'

Ánh mắt của On như đang hỏi điều đó, thế nhưng Cale giả vờ không biết và mở túi ma thuật của mình ra.

"Trước hết thì mọi người dùng chút gì nhé? Trông ai cũng có vẻ tiều tụy"

"Ah, chuyện đó..."

Cale lấy ra đồ ăn mà Beacrox đã vừa cằn nhằn vừa làm. Cậu biết luật cơ bản nhất để lôi kéo người khác về phía mình. 

Người cho thức ăn chính là người tốt. Đó cũng là cách cậu đã dụ dỗ Choi Han. Cale vuốt ve tấm chăn mà đám thuộc hạ của Litana đã đem cho mình, rồi nhẹ nhàng nói. 

"Đây là để đổi lấy tấm chăn. Hãy ăn cùng nhau, rồi ngày mai hẵng di chuyển"

Bầu không khí vượt qua mức thân thiện và trở nên ấm áp. 

"Trước hết thì sẽ quay lại ngôi làng mà các thành viên trong nhóm của tôi đang trú lại, sau đó sẽ đi xuyên qua khu rừng này để tới Đại Ngàn. Mọi người hãy ăn đi"

Cale dẫn dụ Litana và đám thuộc hạ thêm nữa. 

"Phải thế thì mới có sức để có thể cứu lấy tất cả được chứ?"

Giọng nói chứa đựng ý chí và sự quả quyết của Cale khiến cho Litana và thuộc hạ nhớ về những người đang chờ đợi họ. 

Còn Đá ma thuật thì lại đang chờ đợi Cale. 

Litana nhìn vào những món ăn còn tươi và ấm nóng vì đã nằm trong túi ma thuật và cầm cái nĩa mà Cale đã đưa cô. Cô lẩm bẩm.

"Truyền thuyết không phải ở đâu xa"

"Vâng?"

Cale nghe thấy hết nhưng lại vờ như không nghe thấy và hỏi ngược lại Litana. 

"Không có gì đâu. Thức ăn ngon thật đấy, Cale-ssi"

"Thật may quá."

Litana và thuộc hạ đã có thể nghỉ ngơi và ngủ ngon lần đầu tiên trong vòng hai tuần vừa qua. On thở dài khi liếc nhìn Cale, người đang nhìn bọn họ một cách thỏa mãn.

           

         

*** 

            

              

"Cale-ssi, thật kì diệu quá."

"Đúng vậy phải không? On rất tài giỏi."

Cale liếc nhìn vào Litana và đám thuộc hạ đang đi theo phía sau. Nhìn 6 người bọn họ ở nơi sáng hơn khiến cậu nhận thấy được khí thế rõ rệt của võ sĩ tỏa ra từ cơ thể họ.

Ở Tây đại lục, võ sĩ và chiến binh hơi khác nhau một chút.

Toonka là kiểu chiến binh điển hình, còn kỵ sĩ ở phương Bắc thì giống với võ sĩ hơn. Còn những người ở Đại Ngàn thì là sự kết hợp của cả hai. Họ vừa sùng võ và phát triển từng loại kỹ thuật chiến đấu, vừa có thể đánh thắng những trận chiến trái nguyên tắc. 

"Lina-ssi, đi thêm một chút nữa thì sẽ tới làng Hoik."

Cale thấy Litana và đám thuộc hạ kéo mũ áo mưa thấp xuống dưới. Đột nhiên phải vượt qua đường biên giới, họ che mình hết mức có thể bằng chiếc áo mưa màu xanh đậm.

Litana đặc biệt giấu đi mái tóc đen của cô. Bởi vì Hoàng Tộc của Đại Ngàn có màu tóc đen tuyền.

So với người phương Nam thì Litana có thân hình thuộc dạng nhỏ con, cô lại còn che giấu thân phận khiến cho người khác rất khó có thể phát hiện ra con người mạnh mẽ của cô.

Vậy nhưng Cale biết.

'Cô ta dưới cơ Choi Han một bậc.'

Litana mạnh theo góc độ khác với Choi Han. Chỉ dưới cơ Choi Han một bậc có nghĩa là cô ta rất mạnh. Đặc biệt là khi cưỡi Báo Đen và sử dụng thương thuật của mình thì chẳng có ai có thể đuổi theo được cô ta.

Dù có là giữa ban ngày, nhưng Litana ẩn trong cái bóng của rừng đậm ở Đại Ngàn, cô giống như sứ giả của cái chết đối với kẻ thù. Bởi vậy nên cô mới có thể trở thành lãnh tụ thống nhất cả Đại Ngàn.

Người lãnh đạo cần phải mạnh và bao dung. Bởi vì người lãnh đạo cần phải bảo vệ tập thể đi theo mình. 

"Chúng ta sắp tới làng rồi."

Cale cảm thấy nhóm của Litana im lặng theo sau, rồi cậu bước chân về phía trước. On điều khiển sương và mở đường cho họ. Lớp sương dần trở nên mỏng hơn

"Ah."

Cậu nghe thấy tiếng thốt lên của đám thuộc hạ ở phía sau. Họ cảm nhận được rằng mình đang dần thoát ra khỏi [Không Lối Thoát]. Cale bước đi trong im lặng.

Litana và đám thuộc hạ theo sau bước chân nhàn nhã của Cale, họ càng trở nên tin tưởng cậu hơn.

Tí tách, tí tách. Những giọt mưa rơi xuống chiếc áo mưa mới mà cậu nhận được từ Litana.

- Tới nơi rồi

Cuối cùng, sương mù cũng đã tan biến và có thể thấy cổng vào của làng Hoik. Cale đã quay trở lại lối vào khu rừng. 

"Ha."

Cale phát ra một âm thanh vừa giống tiếng cười, vừa giống tiếng than

Nyannnnn!

On nhảy khỏi tay Cale và chạy đi.

Nyaaaaa!

Hong đang chạy tới. Cặp chị em chạy đến và cọ má vào nhau. Cale khoanh tay lại nhìn cảnh ấy, rồi cậu cau mày khi nhìn thấy những người đang đứng cạnh tấm bia đá ở lối vào. 

"Trời mưa thế này mà mọi người đang làm gì thế hả?"

Hans, Choi Han và Rosalyn. Họ đang đợi Cale. Dù bị Cale quở mắng nhưng họ phản ứng theo cách vờ như không nghe thấy. 

"Thiếu gia-nim, Phó quản gia tôi đây không ngủ được"

"Cale-nim, trời lạnh đấy. Những người phía sau ngài là ai vậy?"

"Thiếu gia, chuyến đi tốt đẹp chứ?"

Cale thả hai tay xuống và đi về phía họ. Cậu đứng ngay trước mặt họ và bắt đầu nói.

"Ta về rồi đây."

Cale quay mặt đi vì không muốn nhìn thấy nụ cười trên mặt họ. Tại đó có những người khác đang nhìn cậu. Những người đang chờ đợi những người không trở về. 

Cale lại gần ông lão ngồi cạnh bia đá, người đã từng ngăn cản cậu đi vào trong rừng mưa. Ánh mắt của ông ấy dao động như là không thể tin được. 

Cale điềm nhiên nói với ông lão.

"Ông già."

Chờ đợi thứ gì đó. Cale, à không, Kim Rok Soo đã từng nhung nhớ những người không bao giờ trở lại. Dù cậu biết rằng đó là điều vô nghĩa, nhưng cậu đã từng chờ đợi người cha, người mẹ đã qua đời của mình trở về. 

Cale nhìn vào đôi mắt của ông lão.

"Chẳng có Rồng nào cả."

Truyền thuyết đã chấm dứt.

Đôi mắt của ông già bắt đầu rưng rưng. Ông lão không thể nói được lời nào, cúi đầu xuống nhìn mặt đất trong khi vẫn gật đầu liên tục. Cale đi qua ông lão và những người khác, rồi nói thêm một cách vô cảm. 

"Bên trong rừng có hài cốt và đồ đạc. Nếu muốn thì chúng tôi sẽ thu thập những thứ đó về đây"

Điều là điều mà Cale có thể làm được cho họ. Cậu đứng trước các thành viên trong nhóm. Và rồi Cale nói với Choi Han cũng như các thành viên khác đang lần lượt nhìn mình và nhóm của Litana.

"Gói đồ đi"

Cậu chỉ vào khu rừng.

"Chúng ta sẽ tới Đại Ngàn "

Ngọn lửa bao trùm toàn bộ Khu Vực 1 của Đại Ngàn. Đã đến lúc Cale một mình dập tắt ngọn lửa ấy

             

Bình luận (41)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

41 Bình luận

Lại là tiền cơm hử
Xem thêm
@Tama07: Phần gần giữa, đoạn "Nếu không dùng nước...vẫn dư dả" => nên đổi thành "thì" và đoạn "Nói tới sức...quang trọng..." =>"quan" và đoạn "Hai tuần trước...hi vọng..." => "hy".
Phần giữa, đoạn "Khu vực 1...giang ngửa..." => "ngang" và đoạn "Không quan tâm...chấp nhận" đoạn này bạn nên dùng chữ nghiêng và đóng ngoặc đơn, vì đoạn này giống như suy nghĩ, góc nhìn và nhận xét cá nhân của Litana.
Phần gần cuối, đoạn "Toonka là kiểu...nhưng trận..." => "những".
Mong bạn sẽ xem xét và sửa lỗi. Đồng thời cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã bỏ nhiều công sức ra dịch truyện <3
Xem thêm
Tama07
Chủ post
Thank <3
Xem thêm
Tama07
Chủ post
Cái nào tác giả đóng ngoặc '...' thì mình mới đóng '...' + nghiêng thôi.
Phong cách web novel của bộ này nó lẫn lộn như vậy, mình k sửa.
Xem thêm
77 78 dịch hay quá
Xem thêm
tks trans.
Xem thêm
Thanks trans
Xem thêm
Đù má tau không quen biết tên Cale này, mau trả Cale vô lại về cho tau!!!!!!!!!!!!!
Xem thêm
Main thâm quá trans ơi
Xem thêm
"Litana đặc biệt giấu đi máu tóc đen của cô. Bởi vì Hoàng Tộc của Đại Ngàn có máu tóc màu đen tuyền."
Chỗ này chắc là màu tóc phải không?
Câu sau chắc để là "màu tóc đen tuyền" hoặc "tóc màu đen tuyền" cho ngắn hoặc "mái tóc màu đen tuyền" cho bớt trùng từ.

Công nhận Cale rất hay nói mấy câu kiểu không sai những cũng không hoàn toàn đúng.
Xem thêm
Tama07
Chủ post
Thanks chap này lắm lỗi ghê
Xem thêm
À còn thêm cái "Cale nge thấy hết nhưng lại vờ như không nghe thấy" nữa.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời