• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 1 - 99

Chương 18 : Nhìn thấy Rồng (1)

Độ dài: 3,241 từ - Lần cuối: - Bình luận: 22

Translator: Tama07

.

.

.

Note trước cho các bạn hiểu đoạn đầu. Quái Thú (monster) là chỉ một nhóm loài. Còn quái vật ở đây là nói về đặc điểm tính chất.

<Phải lắc não mấy lần mới hiểu ý tác giả @@>

_____________________________

         

"...ngài nói Rồng ạ"

"Ừ"

"Tôi đã thấy thứ tương tự"

Thứ tương tự. Cale biết thứ tương tự mà Choi Han nhắc tới là gì.

Cậu ta đang nói tới những Quái Thú với hình dáng kì dị ở sâu trong Dạ Lâm.

Trong số đó có một sự tồn tại giữa Rồng và Thằn Lằn.

Choi Han đã giết loại Quái Thú giống rồng khi đang đẩy Hắc Vô Kiếm Kĩ(*) của mình lên giai đoạn cuối.[note18178]

"Thấy rồi hả? Trông thế nào?"

Nhưng Cale giả vờ không biết điều này và hỏi Choi Han. Hiện tại trong phòng Cale chỉ có Choi Han.

"...giống quái vật"

"Ở điểm nào?"

"Quái vật ở chỗ ngoại hình dị dạng và sự độc ác."

"Thế à?"

Cale gật đầu qua loa rồi tiếp lời. Một lời nói trái ngược với hành động.

"Vậy thì ngươi chưa thấy Rồng rồi"

"Vâng?"

"Rồng cũng giống như con người"

Cạch.

Cale đặt ly nước xuống bàn, giờ đây cậu đã có thể cảm nhận được cả vị ngọt theo sau vị chua của ly nước chanh. Trước gương mặt tò mò của Choi Han, Cale giải đáp.

"Rồng, Nhân Thú, Dwarf, Elf, và Con Người, tất cả đều giống nhau. Bởi vì tất cả điều có cuộc sống và cảm xúc."

Những điều này với Cale không phải là phần quan trọng. Từ giờ, cậu mới vào phần chính.

"Nhưng có điều"

Có vẻ Choi Han đã nhận ra bầu không khí quanh Cale đã thay đổi. Cậu ta chỉnh tư thế ngồi thẳng và chăm chú nhìn Cale.

"Sự tồn tại ấy từ khi sinh ra, vẫn chưa biết mình là ai mà đã bị cầm tù trong bóng tối. Chưa từng biết được ánh mặt trời là gì, trong bóng tối ấy chỉ biết tồn tại nhờ vào ánh sáng từ đốm lửa. Ngươi có biết sự tồn tại ấy rồi sẽ ra sao không?"

Thốc. Cale gõ ngón trỏ vào bàn.

"Rồi sẽ buộc nó trở thành một sự tồn tại mất lý tính"

Thốc. Cậu lại gõ một lần nữa.

"Không gia đình, không thể mong chờ vào điều gì, mà luôn phải chống chọi lại sự cô độc"

Thốc. Mỗi lần gõ lên bàn là ánh mắt Choi Han lại càng trở nên lạnh lẽo hơn. Bàn tay đang đặt lên đùi ở dưới bàn của cậu ta siết chặt, mạch máu nổi phình lên. Cale không biết được điều này và nói tiếp.

"Mỗi ngày bị ngược đãi và tra tấn đến mức chỉ chừa cho nó có thể thở mà sống tiếp."

Choi Han đanh mặt lại, sự phẫn nộ xuất hiện trong ánh mắt cậu ta. Cale đã biết trước đều này. Một kẻ nhân hậu như Choi Han không lý nào lại không thấy phẫn nộ trước câu chuyện này và cậu ta chắc phần nào nhận ra tại sao Cale lại nhắc đến Rồng trước đó.

Cale uống thêm một ngụm nước chanh và mở lời kết thúc câu chuyện.

"Và sự tồn tại ấy đang ở gần đây"

Bầu không gian trở nên tĩnh lặng. Đang nhìn ra phía cửa sổ, Cale lẳng lặng quay đầu lại và quan sát Choi Han. Không biết đang nghĩ điều gì và sát khí man rợ bao trùm quanh cậu ta.

Vì là kẻ nhân hậu nên đang phẫn nộ trước câu chuyện ngược đãi sao? Khác với dự cảm của Cale, Choi Han đang nhìn lại quãng thời gian hàng chục năm mà cậu ta phải một mình sống thoi thóp trong Dạ Lâm.

Bởi vậy mà cậu ta im lặng, rồi để kết thúc sự im lặng ấy Choi Han nhìn thẳng vào mắt Cale. Cậu ta hỏi Cale.

"Ngài sẽ cứu rồi nhốt nó lại sao?"

"Điên hả?"

"Vâng?"

Cale phát hoảng trước lời Choi Han và bật lại theo phản xạ. Và trước câu hỏi 'điên hả' ấy Choi Han cũng hỏi lại với gương mặt ngạc nhiên.

"Nhốt gì mà nhốt!"

Cale hết nói nổi rồi khuẩy khuẩy tay.

Một con rồng lớn lên trong sự ngược đãi của con người, sẽ hoan hỉ mà nói hãy giam tôi lại đi, được hả? Ngược lại sẽ trở nên căm thù và mất lòng tin ở thứ được gọi là con người. Cho dù đó là kẻ đã cứu nó.

Vốn dĩ, Rồng luôn cho mình là kẻ đứng trên tất cả các sinh vật sống kể cả con người. Đây là bản năng của chúng, cho dù không được dạy thì cũng sẽ tự mình nhận ra được.

Bởi thế mà Rồng không thể sống dưới trướng của con người được. Cũng vì vậy mà việc tra tấn và ngược đãi không thể nào thuần hóa được rồng mà ngược lại việc đấy chỉ khiến Rồng mất đi lý tính mà thôi.

'Rồng bẩm sinh là giống loài ngạo mạn. Và, quan trọng hơn, là nếu mà nuôi rồng thì...'

Không hiểu sao cậu có một dự cảm. Một dự cảm là mình sắp vấp phải một tai nạn phiền phức.

Đông, Tây Đại Lục gộp lại cũng chỉ có khoảng 20 cá thể Rồng. Bắt nhốt một trong số đó? Cái này chẳng khác gì cho rằng 'ta là trung tâm của mọi thứ diễn ra trên toàn đại lục'.

Vả lại con Rồng ấy vốn dĩ phải chết. Nếu được thì nên để cho nó ra ngoài, sống thế giới của riêng mình như bao con Rồng khác.

Dù sao thì Cale cũng kiên quyết khước từ. Chỉ cần tháo đạo cụ loại bỏ mana ở cổ ra thì nó còn sống tốt hơn Cale nhiều. Chẳng phải Rồng được gọi là Vua của thiên nhiên đó hay sao.

"Vậy thì?"

"Cái gì mà vậy thì. Sao cứ hỏi mấy điều hiển nhiên thế"

Cale cười mệt mỏi trước câu hỏi vô nghĩa của Choi Han đang nhìn mình chằm chằm ấy.

"Phải để cho nó sống tự do, thoải mái chứ. Không phải Rồng nên sống theo cách của Rồng sao?"

"...ra là vậy"

Bàn tay đang siết chặt dưới bàn của Choi Han nới lỏng ra.

"Vậy thì chúng ta sẽ cứu con Rồng ấy sao?"

"Ờ. Nên là hãy giúp ta"

"Bất cứ điều gì. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài bảo"

Cale e ngại sự việc bị xé ra to bởi vẻ nhiệt tình của Choi Han, cậu chậm rãi lắc đầu.

"Bất cứ điều gì à. Cũng không cần thiết phải như thế. Nếu được thì ta không muốn giết ai cả. Hãy làm mọi việc một cách lặng lẽ nhất"

"Quả nhiên, Cale-nim rất-"

Choi Han nói với ánh mắt ngưỡng mộ nhưng Cale nhìn đồng hồ và ngắt lời cậu ta rồi nói.

"Người hãy đi nói với Ron là chuẩn bị tiệc rượu ở tầng 1"

"khác với--- vâng?"

Trước tiên thì Cale phải uống rượu cái đã.

       

* * *

         

Bữa tiệc rượu vào lúc đầu chiều. Choi Han đứng ngẩn ra và ngơ ngác nhìn xung quanh. Trừ cậu ra thì mọi người đều tỏ ra rất bình thản.

Và trung tâm của khung cảnh bình thản ấy. Nơi ấy Cale Henituse đang nốc cạn từ bình rượu đến bình rượu khác. Khuôn mặt cậu ửng đỏ, ai nhìn vào cũng nghĩ là đã say.

"Có ổn không khi để ngài ấy uống nhiều như vậy?"

Choi Han hỏi Hans đang đứng cạnh mình. Phó Quản Gia Hans đang đem thức ăn đến cho lũ mèo con, On và Hong, mà không hề biết thân phận Miêu Tộc của chúng. Trước câu hỏi của Choi Han, hắn thoải mái trả lời.

"Vâng! Ngài ấy có cầm vật gì trên tay đâu? Nếu vậy thì an toàn rồi! Bởi ngài ấy đã bảo là sẽ không ném chai rượu rồi!"

Choi Han đang nói đến sự an toàn của Cale, nhưng Hans thì lại đang nói đến sự an toàn của bọn họ. Choi Han im lặng trước cuộc đối thoại trở nên trái ngược này và lảng tránh Hans. Không nên động chạm vào Hans khi hắn đang ở cạnh mấy con mèo. Thay vào đó với tư cách là hộ vệ, Choi Han soi sét và nhìn nhận lại Cale.

"Chủ quán, rượu ở đây được đấy chứ? Còn hơn cả tưởng tượng của ta"

Cale không hề biết việc Choi Han đang soi xét mình, cậu đang tán thưởng vị ngon của rượu. Đã được hai tiếng kể từ khi cậu uống. Dù có một vài người không uống để phòng chuyện bất trắc nhưng hầu như mọi người đều đang tận hưởng bầu không khí này.

'Trong một tiếng đầu thì họ còn e ngại lén nhìn mình. Tks'

Lúc đầu khi được nghe tin là Cale mở tiệc rượu thì các binh lính đều đội mũ giáp đến. Khiến cho Cale á khẩu rồi khi cậu bảo rằng hôm nay sẽ không ném chai rượu thì cái bầu không khí nặng nề đấy mới được giải tỏa.

"Ngôi làng này tuy bé nhưng lại được nhiều dãy núi bao quanh. Đây là loại rượu được đặt chế từ trái cây rừng và thảo dược. Cũng bởi vậy mà giá cả có chút đắt đỏ"

Như lời quả quyết của ông lão chủ quán thì vị rượu rất ngon. Cale vừa tán thưởng vừa cầm bình rượu và đặt hàng với ông lão.

"Loại này còn nhiều không"

"Vâng. Cũng khá nhiều ạ"

"Vậy thì hãy mang hết ra đây cho các đoàn viên của ta"

"Thiếu gia-nim. Ngài không cần phải-"

Với gương mặt ửng đỏ, Phó Đoàn Trưởng khuẩy khuẩy tay ý bảo Cale không cần phải làm thế nhưng con mắt hắn lại hướng về chai rượu Cale đang cầm trong tay. Và ánh mắt của các binh lính cũng vậy. Cale cũng chẳng phải là người không tinh ý đến mức ấy.

"Cứ uống đi. Là tấm lòng của ta đấy. Rõ chưa?"

Khi những binh lính đến báo cáo về sự xuất hiện của sơn tặc, trừ một vài người thì hầu như ánh mắt họ đều lấp lánh. Đó là lần đầu tiên họ tỏ ra hồi hộp khi nhìn chai rượu trong tay Cale.

Cale nhìn ông lão chủ quán bằng ánh mắt sắc sảo. Ông ta đang trở nên phấn khích với suy nghĩ sẽ bán được nhiều, rồi mang đồ nhắm và rượu đến từng bàn.

Cale Henituse. Con người này có tửu lượng rất tốt. Bởi lúc nào cũng uống rượu đến khi đỏ gay mặt rồi làm trò phá phách nên người ta cho rằng cậu ta có tửu lượng kém. Nhưng thực ra là cậu ta làm mấy trò phá phách ấy trong trạng thái rất tỉnh táo.

Bởi thế mà hiện giờ đầu óc Cale rất tỉnh táo. Cậu uống thêm khoảng 30 phút nữa rồi gọi Choi Han và bảo.

"Choi Han, đến đây đỡ ta. Ta cần lên nghỉ ngơi"

"Thiếu gia-nim, hãy để tôi"

"Thôi khỏi, Phó Đoàn Trưởng cứ xõa đi. Cả những binh lính khác nữa. Không phải hôm qua các ngươi vừa chiến đấu sao? Giờ cũng không cần việc gì phải chiến đấu ở đây nữa, khá có lỗi với mấy kẻ đang đứng canh gác nhưng những người còn lại hôm nay cứ vui vẻ đi"

"Thưa thiếu gia---"

"Mệt quá. Ta đi đây"

Phó Đoàn Trưởng hay kẻ khác mà đi theo thì nguy mất. Và họ cũng không có phản ứng gì khác nữa khi Choi Han dìu cậu. Bởi cậu ta là kẻ duy nhất không uống rượu và mạnh nhất ở đây. Có kẻ như vậy là hộ vệ rồi thì không có gì đáng lo nữa.

'Giờ chỉ còn một kẻ nữa'

Dù có thể dễ dàng tránh đám lính canh ở cửa chính và bên ngoài nhưng còn có Ron nữa. Hans và Ron đều là những kẻ mà nếu được bảo không được vào trong phòng thì sẽ không bao giờ đi vào.

Chỉ là có điểm khác biệt giữa họ, Hans không phải kẻ có khả năng nhận biết được sự hiện diện của Cale ở bên trong phòng nhưng Ron thì có thể dễ dàng biết được điều này.

'Nhưng lão già ấy cũng chẳng quan tâm dù ta có làm gì đi nữa'

Thật ra thì dù Cale có lén lẻn ra ngoài hay làm trò gì đi nữa thì Ron cũng chẳng để tâm. Từ trước tới giờ, lão ta vẫn vậy. Chỉ là, cậu phải nói trước để tránh những chuyện phiền phức xảy ra.

Cale thì thầm với Ron, lão ta đang tiến lại gần cậu và Choi Han.

"Ron, ta ra ngoài chơi rồi sẽ về. Bí mật đấy, biết chưa?"

Lão già này dù thích rượu nhưng hôm nay chẳng uống giọt nào. Thay vào đó là nhìn cậu chằm chằm như muốn xuyên thủng. Quả là một kẻ đáng sợ. Lão ta lại càng đáng sợ hơn khi nở nụ cười hiền hậu.

"Đã rõ. Tôi sẽ đợi người về"

"Đừng có đợi"

Đợi cái khỉ. Như cậu dự tính, Ron cứ thế chấp nhận mà không hỏi thêm gì. Choi Han đỡ Cale vào phòng.

"Ta nghỉ đây. Nếu không có việc gì nguy cấp thì đừng có vào đánh thức ta. Các ngươi biết phá giấc ngủ của ta thì sẽ thế nào rồi đấy."

Trước đây một đầy tớ thay Ron đến thức Cale dậy mà từ sáng sớm đã phải nghe hết tất cả thể loại chửi thề trên đời. Dù Cale không đánh người, nhưng với đầy tớ đó thì việc bị nghe chửi không khác gì bị vả vào mặt, và rồi hắn đã xin nghỉ việc và rời khỏi dinh thự.

"Dĩ nhiên là biết rồi ạ. Chúc ngài có giấc ngủ ngon."

"Cậu chủ, Ron sẽ luôn ở bên ngoài túc trực người"

Nét mặt cậu trở nên cứng nhắc trước câu trả lời của Ron, nhưng rồi sau khi nhìn hai kẻ kia rời đi, cậu bí mật chỉ thị cho Choi Han.

"Hãy lặng lẽ đến phòng ta bằng cửa sổ"

Choi Han không hỏi gì thêm mà gật đầu rồi theo hai người kia ra ngoài và đóng cửa.

Nyannn---

"Chúng ta bắt đầu bây giờ sao?"

Cale gật đầu trước câu hỏi của On và Hong đang bám lấy cậu. Rồi lập tức mở cái hộp ra. Cách. Ma thuật khóa được mở và Cale lấy một bộ đồ ra từ trong đó. Sau khi cậu đã thay xong đồ thì Choi Han bước vào từ cửa sổ. Cậu ta trợn mắt lên.

"Cale-nim?"

Trước khi Cale đeo mặt nạ đen vào thì cậu ném cho Choi Han một bộ đồ.

"Ngươi cũng mặc đi"

Nhờ thiết bị ma thuật hôm qua chôn ở núi thì các thiết bị ghi hình ma thuật sẽ bị ngừng hoạt động. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Cale không muốn bị lộ. Bởi vậy mà cậu đã uống rượu từ lúc trời còn sáng và chuẩn bị cả những bộ độ này.

"Đây là gì vậy à?"

Bộ đồ màu đen, ở phần trên, gần ngực có một biểu tượng mà trung tâm là ngôi sao đỏ với 5 ngôi sao trắng xung quanh.

'Cái gì ư? Đồng phục của 'Tổ chức Bí Ẩn' chứ gì nữa'

Trong 'Sự ra đời của Anh Hùng' thì đồng phục của 'Tổ chức Bí Ẩn' đã đụng độ vớ Choi Han trong sự kiện này đến sự kiện khác, được miêu tả rất chi tiết. Lấy đó làm mẫu, Cale đã đặc biệt thiết kế ra bộ đồ này. Để đề phòng thì bộ đồ được đặt làm riêng còn phần biểu tượng thì do chính tay Cale làm. Nếu nhìn gần thì sẽ nhận ra đường may tạp nham nhưng nếu nhìn từ xa thì trông giống hệt hàng thật.

Những kẻ thấy bộ đồ này sẽ không thấy được sự tạp nham ấy mà chỉ nhớ được là 'Bộ đồ đen với 5 ngôi sao trắng và 1 ngôi sao đỏ'. Khác với Hầu Tước mà đã trực tiếp gặp 'Tổ Chức Bí Ẩn' thì với một kẻ chỉ mới được nghe qua như Venion thì bản báo cáo của tên thuộc hạ đã chứng kiến thấy bộ đồ này chắc sẽ khiến hắn đau đầu nhức óc và phẫn nộ.

"...làm chuyện xấu sao?"

Cale không trả lời nên Choi Han hỏi lại một nữa. Dáng vẻ của Cale sau khi đã đeo mặt nạ đen vào, chẳng khác gì kẻ xấu.

"Ờh, làm chuyện xấu đấy"

Phần duy nhất lộ ra khi đeo mặt nạ, mắt Cale nheo lại. Cậu đang nở một nụ cười nham hiểm.

"Làm chuyện xấu xa đối với tên khốn Venion"

"Ah"

Choi Han thốt lên, rồi cậu chìa tay hướng đến một mặt nạ khác mà Cale đang cầm.

"Hãy đưa cho tôi ạ"

Cho dù là một người hiền lành đến mức nào thì cũng có kẻ mà họ ghét và muốn dạy cho một bài học. Huống hồ còn là người đã sống một mình hàng chục năm và đến tận bây giờ mới được tiếp xúc với thế giới bên người, đến tận bây giờ mới thoát ra khỏi độ tuổi 17.

"Ah, với lại đây là mấy đứa trẻ Miêu Tộc. là Nhân Thú đấy"

Cale thản nhiên giới thiệu với Choi Han về On và Hong. Và họ cũng thản nhiên gật đầu chào hỏi nhau mà không nói lời nào. Những đứa trẻ Miêu Tộc rất nhạy bén trong việc nắm bắt con người thật của kẻ khác nên cũng đã lờ mờ nhận ra năng lực thực sự của Choi Han. Và trong suốt hành trình, Choi Han cũng đã để ý được là chúng không phải những con mèo bình thường.

"Tên này là Choi Han. Nhóc này là On. Nhóc kia là Hong. Giới thiệu xong. Mọi người chuẩn bị ngay đi"

Sau khi cho một khoảng thời gian ngắn chuẩn bị, Cale nhìn Choi Han mặc bồ đồ và đeo mặt nạ giống mình vừa bước ra từ phòng tắm và ra lệnh.

"Đi thôi"

Rồi cậu đứng trước cửa sổ tầng hai và nói thêm.

"Khi nhảy xuống hãy cõng ta theo với. Ta không biết kỹ thuật tiếp đất" (*)[note18179]

Lần đầu tiên Choi Han thở dài trước mặt Cale. On và Hong lại gần Choi Han và dùng chân trước vỗ vỗ nhẹ nhẹ vào người cậu ta. Lúc ấy Cale nói với bọn họ.

"Nhanh đi nào"

Các thành viên an toàn rời khỏi nhà trọ và hướng tới ngọn núi có điền trang của Tử Tước và nơi Rồng bị ngược đãi.

     

___________________

              

Bộ này của Hàn nhưng lại lấy bối cảnh Châu Âu nên vốn trong truyện đã lẫn lộn một mớ Eng rồi. Nên là mình việt hóa đống tiếng Hàn hết mức có thể (Trừ hậu tố). Đừng ai hỏi sao không có đống: Hyung, oppa, noona, unnie,..v..v...nha!

Ghi chú

[Lên trên]
1. 흑무 (黑無): Hắc Vô
1. 흑무 (黑無): Hắc Vô
[Lên trên]
2 Nguyên văn là 낙법 ( kỹ thuật ngã trong Judo)
2 Nguyên văn là 낙법 ( kỹ thuật ngã trong Judo)
Bình luận (22) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

22 Bình luận

Ngon :333
Đang ngầu vl nhưng éo bị cách nhảy xún, nhưng k sao, thuyền Cale * Choi Han ngày càng vững :>
Tem
Xem thêm
Sao hồi xưa mình thẳng thắn z :’333
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
Đọc lại vẫn thấy hay :3333
Xem thêm
Tks tama07 ????
Xem thêm
RIP đầy tớ, hy vọng anh ấy không bị trầm cảm rồi tự tử
Xem thêm
Lúc đầu ngầu vl mà khúc cuối cụt hứng vc
Xem thêm
Cám ơn vì chương truyện ^_^
Xem thêm
NDK
Fumu
Xem thêm