Aiso mata ̄ n ~tsu
Honma Sora
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1 : Đây là cách tôi thay đổi

Chương 04 : Vampire??

Độ dài 3,417 từ - Lần cập nhật cuối: 14/10/2018 23:47:28

Bắt đầu từ chương này mình sẽ không làm solo nữa nha :3

Trans: NVT

Edit: ass2008

*****************

Tôi rời khỏi phòng thay đồ và chạy nhanh qua hành lang dẫn tới phòng khách trong nhà, tôi dừng lại trước cửa phòng mình và mở cửa mạnh hết sức khiến nó bị va đập mạnh.

“Này Mẹ! Bộ quần áo này là sao vậy?! Làm sao mà con có thể kéo được chiếc khóa sau lưng con lên bây giờ?” (Tsukasa)

Một cơn gió được thì mình c tạo ra do tôi mở cửa quá mạnh đã khiến chiếc váy của tôi đang mặc bay lên. Trong cơn hoảng loạn thì tôi nhanh chóng bám vào mép váy để cho váy không thể bay lên.

‘Ồ thật là nguy hiểm’ Tôi nghĩ như vậy. Nó thật sự xấu hổ đến chết nếu tôi bị nhìn thấy tôi đang mang quần lót con gái trong khi tôi lại là một người đàn ông. Khô….Không ai nhìn thấy nó, đúng không????

Tôi từ từ ngửng đầu lên và nhìn thẳng vào mẹ và Miyuki đang ngồi ở bàn ăn. Họ giơ tay trước mặt và lắc đầu im lặng. Tốt, tốt rồi có vẻ như họ không nhìn thấy cái đó. Tôi an tâm và vỗ nhẹ vào ngực mình.

“Ồ, Onii-chan anh trông giống như là một cô gái vậy!” (Miyuki)

“Nó không ‘giống như ’! Kể cả tôi muốn hay là không thì anh thực sự là một cô gái!” (Tsukasa)

“Không, không! Đó không phải là ý mà em nói. Em đang nói về cử chỉ khi anh giữ cái váy lại và cả biểu hiện xấu hổ ngay sau đó ý.” (Miyuki)

“huh? Cử chỉ, biểu hiện,….?” (Tsukasa)

Trong lúc tôi đang tò mò suy nghĩa thì đã bất cẩn nhìn xuống dưới mình. Tôi có thể thấy mình đang mặc một chiếc váy một mảnh màu trắng dài đến giữa đầu gối của tôi, hai tay thì đang nắm chặt mép váy và để trên đầu gối còn chân thì hơi cong xuống.

Sau đó, thì tôi nhìn xung quanh và thấy hình ảnh mình được phản chiếu trên ly tủ. Nó phản chiếu hình ảnh tôi với một đôi má hơi đỏ lên. Tôi nhìn chằm chằm lên đó, trông không giống như là một người đáng sợ. Với đôi mắt ẩm ướt thì tôi là một cô gái khá đáng yêu.

“Không, KHÔNGGGG…..” (Tsukasa)

Trời ơi! Làm thế nào? Trong lúc vô thức tôi đã làm điều này ư ? Điều này là nghiêm túc ư? Đây là sự thật sao? Tôi từng là một người đàn ông một thời gian ngắn trước đây! Còn bây giờ thì tôi đang mặc một trang phục của người phụ nữ?!

Tôi khẽ rên rỉ với bản thân mình và dựa vào bức tường gần với tôi nhất, trong khí đó thì đôi má tôi nóng và đỏ bừng lên vì sự giận dữ của bản thân.

“Onii-chan, có chuyện gì vậy? Mặt anh trông đỏ quá!” (Miyuki)

“ahhhh, không, không có gì đâu Miyuki. Đây, đây là…..!” (Tsukasa)

Tôi cố gắng tìm một lý do để bào chữa cho sự xấu hổ của bản thân trong trường hợp này. Nhưng những suy nghĩ của tôi bay lung tung khắp mọi nơi, đơn giản là tôi quá bối rối để có thể nói được đúng.

“Onii-chan! Sao anh lại phải xấu hổ? Chiếc váy này trông hợp với anh lắm đó.” (Miyuki)

“Huh! [Ha][Ha], đúng rồi ha!?” (Tsukasa)

Má tôi đang nóng rực thì lại càng nóng hơn vì sự xấu hổ của tôi. Nếu như mọi chuyện nghiêm trọng hơn thì có thể tôi sẽ chết vì xấu hổ mất.

“Uhm, nhưng mà mẹ ơi mẹ lấy những bộ quần áo này ở đâu vậy?” (Tsukasa)

“Nó ở phía sau của tủ quần áo đó con ạ! Miyuki đã từng mặc bộ đó hồi trước. Tuy nhiên, thì nhiều bộ trong số đó quá nhỏ để có thể vừa với con, Tsukasa ạ! Mặc dù vậy không phải trông nó thật tuyệt vời với con sao ? Nhìn con lúc này thật là dễ thương quá đi mất!” (Kaa-san)

“Đừng nói về con như vậy!? …. Hoặ….Hoặc chí ít mẹ đừng nói từ ‘dễ thương’.” (Tsukasa)

“O~Oniichan dễ thương!!!” (Miyuki)

[Guh!!!] (Tsukasa)

Tôi hét lên trong khi đang ôm mặt và lắc đầu phủ nhận tất cả những gì mà Mii-chan và mẹ nói về tôi. Tôi có cảm giác như mình sắp bị bệnh bởi vì Miyuki cứ liên tục nói “Anh trai dễ thương!!” nhiều lần trong khi tôi đang rất xấu hổ. Trước những câu nói của Miyuki tôi chỉ có thể nói “Có” hoặc “Dừng lại” mà thôi.

Tất cả mọi việc cuối cùng cũng chấm dứt ngay khi mà Miyuki đã phát chán với việc trêu tôi như thế này. Sau khi hít thở sâu và lấy lại bình tĩnh, thì tôi ngẩn mặt lên và thấy mẹ tôi bị chảy máu mũi.

“Mẹ! Mẹ đang bị chảy máu mũi kìa!” (Miyuki)

Miyuki nói trong khi nhìn mẹ một cách đầy lạnh lùng.

“Ồ, Thật là đáng tiếc.” (Kaa-san)

Mẹ với lấy một cái khăn để lau sạch vết máu cam đang chảy ra trên mũi của mẹ. Tuy nhiên, thay vì nó ngừng lại thì mũi mẹ như là mội vòi phun nước liên tục tuôn ra máu làm nó thấm đẫm cả cái khăn lau.

“[Fufu], có vẻ như mẹ đang ở trạng thái tốt nhất trong ngày hôm nay!” (Kaa-san)

Được rồi! Mẹ tôi thật bất bình thương! Tôi phải thật bình tĩnh! CHÚA ƠI! Tôi có một người mẹ là kẻ hư hỏng đến vô vọng ư? Ngay sau đó, ngực tôi bắt đầu đập mạnh hơn bình thường. Và khi nhịp tim tăng vọt lên , mắt tôi mở to kèm theo đó là hơi thở trở nên nặng nề hơn trước. Có chuyện gì xảy ra với tôi vậy trời? Chẳng lẽ là tôi lại tái phát bệnh cảm lạnh ư? Nếu tôi bị bệnh thì có lẽ tôi nên đi uống thuốc nay bây giờ! Tôi tự hỏi là hộp thuốc ở đâu nhỉ?

“Mẹ này! Cái hộp đựng thuốc…….” (Tsukasa)

Lời nói của tôi biến mất giữa chừng và ánh mắt thì bị dán chặt vào cảnh tượng trước mặt của tôi bây giờ. Mẹ tôi nhận lấy một tờ khăn giấy từ Miyuki và lau mũi của mình một lần nữa. Nhưng ngay cả khi mẹ tôi lau nó thì mẹ tôi vẫn tiếp tục bị chảy máu cam từ mũi. Máu đỏ nhìn rất đẹp. Nó thật trơn tru và không bị nhớt. Mà không hiểu vì một lý do nào đó mà đôi mắt của tôi bị dán chặt vào cảnh tượng đó.

Huh? Dán chặt? Không, không thể nào? Đó chỉ là một người mẹ hư hỏng của tôi bị chảy máu cam mà thôi. Từ khi nào mà tôi lại trở nên hứng thú với những điều kì lạ như này chứ?? Ngay cả khi tôi thầm nói những điều trên với bản thân thì tôi không thể nào quay đầu tôi lại và tôi lại còn bị khó thở nữa chứ.

“Này, Tsukasa!” (Kaa-san)

Mẹ tôi nói với tôi bằng một giọng nhẹ nhàng.

“Huh? Dạ… vâng?” (Tsukasa)

“Con có muốn nếm thử máu của mẹ không?” (Kaa-san)

“ [Haa] [Haa] [Haa]” (Tsukasa)

Tôi thở hổn hển, mẹ đã đọc được tâm trí của tôi ư? Mặc dù vậy, tôi khá ngạc nhiên với câu hỏi của mẹ mình nhưng tôi càng ngạc nhiên hơn khi chính bản thân tôi nói câu sau:

“ Nhưng,nhưng dù con muốn máu đến bao nhiêu thì nhất định không phải là máu cam.” (Kaa-san)

Sau khi tôi nói như vậy , thì mẹ tôi liền đứng dậy đi vào bếp và lấy ra một con dao. Sau đó thì……

“Kìa, Mẹ đang làm cái gì vậy?” (Miyuki)

Miyuki hét toáng lên câu đấy khi thấy mẹ đặt con dao lên ngón tay út của bàn tay phải. Sau đó, mẹ tôi nhanh chóng kéo con dao mà không có đến lấy một chút do dự nào. Con dao sắc bén dễ dàng cứa lên da của mẹ và máu thì bắt đầu tràn qua vết thương đó. Vết máu đỏ rực chảy ra tạo thành một đường hồng hào rực rỡ đến lòng bàn tay của mẹ.

“Tsukasa! Đây nè con yêu của mẹ.” (Kaa-san)

Mẹ tôi nói trong khi đang đưa tay lên trước mặt của tôi. Tôi hoàn toàn bị đánh gục với cái cảnh tượng như thế này. Trông thật là hấp dẫn, như thể rằng máu đang mời gọi tôi vậy. Máu nhìn đẹp hơn và ngon hơn so với lúc nó chảy ra từ mũi của mẹ tôi.

“Onii-chan, có chuyện gì với anh vậy???” (Miyuki)

Miyuki, người dường như không hiểu chuyện gì xảy ra đã hỏi tôi. Tuy nhiên, tôi cũng đang không hiểu chuyện gì xảy ra đối với nên tôi không thể chả lời cho em ấy được. Tôi không thể phản ứng bất kì cái gì cả bởi vì cơ thể tôi đã không còn lắng nghe lời tôi nữa. Bất đắc dĩ, tôi di chuyển chậm và nắm lấy tay mẹ tôi rồi bắt đầu liếm những giọt máu trên tay của mẹ mình. Tôi cảm thấy những giọt máu của mẹ bắt đầu chảy trong miệng của mình. Nó thật là ngon, máu là một thứ gì đó rất ngon lành! Tôi không biết, hình như tôi cảm thấy nó có một ít vị sắt nhưng mà tôi lại không thấy ghét cái vị này. Tôi nghĩ nó là sự bổ xung tuyệt vời cho hương vị của máu.

Miyuki đang nhìn vào cảnh tượng tôi đang hút máu mẹ với một cái miệng mở to và không nói lên lời nào. Nhìn em ấy trông khá bối rối lúc này. Tôi ngước nhìn lên mẹ và nở một nụ cười tươi với mẹ, sau đó mẹ tôi xoa đầu tôi một cách nhẹ nhàng.

“Con đã bình tĩnh chưa?”

Mẹ tôi nói khi thả cái hồng hào vào trong miệng của tôi và đặt tay kia thì đặt lên ngực của tôi. Tôi có thể cảm thấy rằng nhịp tim và hơi thở của tôi từ từ trở lại như bình thường.

“Mẹ chắc rằng cả hai đứa rất ngạc nhiên và bối rối khi chứng kiến điều này. Nhưng mẹ nghĩ, tốt nhất nên cho bọn con thấy điều này trước khi mẹ giải thích cho hai đứa hiểu.” (Kaa-san)

“Điều mẹ nói có nghĩa là gì? Tsukasa vẫn uống máu của mẹ mặc dù con đang nhìn anh ấy ư?” (Miyuki)

À đúng như ý Miyuki nói thì tôi đang hút máu của mẹ giống như là một Vampire trong một bộ phim kinh dị vậy.

“Ừ đúng vậy, anh con phải uống máu của mẹ, bởi vì Tsukasa là một Vampire.” (Kaa-san)

“VAMPIRE?”

Miyuki và tôi kêu lên cùng lúc sau câu nói đấy của mẹ tôi. Cả hai quay ra nhìn nhau rồi quay lại nhìn mẹ của mình.

“Mẹ nghiêm túc đó hả?” (Tsukasa)

“chết thật! Mẹ nói không đúng rồi. Hãy để mẹ giải thích đúng và cặn kẽ hơn khi chúng ta ngồi vào bàn để ăn trưa nhé.” (Kaa-san)

Tôi bị thúc giục ngồi vào vị trí cạnh Miyuki trên bàn ăn. Trong tình huống này tôi nghĩ tôi không thể ăn được gì cả. Nhưng rồi tôi quyết định ngồi vào ăn bởi vì dạ dày của tôi đang đấu tranh để ăn uống.Với thực đơn bao gồm mì ống và súp miso ư. Tôi sẽ không gọi đó là súp đâu đó, điều này nó khá là bình thường trong gia đình của tôi.

“Từ rất lâu về trước, gia tộc của mẹ là một gia tộc mang dòng máu Vampire. Tuy nhiên giờ đây, huyết thống Vampire đã bị pha loãng đi rất nhiều khiến những người gần đây đều trở thành một người thường mà thôi. Mẹ cũng là một người bình thường nhưng mẹ có mang gen vampire vì thế mẹ có thể sinh ra một đứa trẻ là Vampire. Đứa trẻ đó trông hoàn toàn giống một con người bình thường từ lúc mới sinh ra cho đến khi trưởng thành. Nhưng tại một thời điểm nào đó thì chúng sẽ bị một cơn sốt cao mà không rõ nguyên nhân. Khi cơn sốt giảm đi, thì bản thể gốc là Vampire sẽ xuất hiện thay thể bản thể tạm thời trước đây của con. Nó là nguồn cơn cho cơn sốt của con và bọn mẹ gọi nó là ‘Vampire’” (Kaa-san)

Sau khi kể xong câu chuyện thì mẹ tôi liền hít một hơi thật sâu, thở ra và nhấm nháp ly trà của mẹ.

……Hmm, tôi thực sự không hiểu cho lắm. Câu chuyện của mẹ tôi kể cho tôi không dễ hiểu là bao. Gì cơ?? Dòng họ của mẹ từng là một dòng tộc Vampire ? Là sinh vật trong truyền thuyết đó hả?? Vậy một đứa trẻ hiếm của dòng tộc sẽ đươc biến đổi ngược khi được tái sinh trở thành một Vampire ?? Liệu trở thành một người phụ nữ là tốt sao? Đây thật đúng là một câu chuyện quá sức tưởng tượng!!!

“Bình thường thì chỉ có thay đổi ngoại hình hoặc là giới tính mà thôi. Tuy nhiên cả giới tính của con lẫn mái tóc và màu mắt cũng thay đổi sau đợt biến đối ấy. Thì rõ ràng Tsukasa là một trường hợp cực kì đặc biệt.” (Kaa-san)

“Nói cách khác thì Onii-chan có giới tính thực sự là một cô gái Vampire! Còn hình ảnh trước đây của anh chỉ là giả thôi ạ?” (Miyuki)

“Có thể hiểu như vậy.” (Kaa-san)

“Được rồi, con đã hiểu!” (Tsukasa)

“Nhanh quá!”

Tôi có thể cảm thấy khuôn mặt tôi đang khá ảm đạm vào lúc này.[note10715]

“Bởi vì anh cũng đang ở đây nên mẹ thực sự sẽ không lừa gạt chúng ta đâu.” (Miyuki)

“Ừm, thực sự thì….” (Tsukasa)

“Đừng lo lắng, em sẽ không quên anh đâu, Onii-chan!”

“Còn người khác thì sao?!” (Tsukasa)

“Em trông cậy vào chị, Onee-chan.” (Miyuki)

Chết tiệt! Em tôi thích nghi nhanh quá!

“À đúng rồi! Con quên mất. Mẹ ơi” (Miyuki)

“Con định hỏi gì à? Miyuki.”(Kaa-san)

“Lúc mà Onee-chan đang hút máu của mẹ thì cả hai mắt của chị đều đỏ rực lên. Mẹ có biết lý do về việc đó không ạ?” (Miyuki)

“Chuyện này sẽ không xảy ra thường xuyên, nó chỉ xảy ra trong một số hoàn cảnh nhất định mà thôi. Ví dụ như khi họ hút máu hay là sử dụng sức mạnh của Vampire chẳng hạn. Nhưng mà Tsukasa này, con cũng không cần lo lắng bởi vì mắt đỏ chỉ có lúc còn nhỏ mà thôi. Và khi trưởng thành thì mắt con sẽ trở thành màu xanh thôi.” (Kaa-san)

[HAHA] (Tsukasa)

Sau khi cười, tôi thở dài và lắc đầu mệt mỏi. Tự nhiên, mẹ lại nói với mình là bản thân tôi thực chất lại là một Vampire. Còn đôi mắt đỏ của tôi sẽ trở thành mắt xanh trong một thời gian nữa ư? Vì vậy mẹ muốn nói với con đừng lo lắng ư?? Bất kể điều gì thì làm sao con có thể không lo lắng khi con là một Vampire chứ. Dù sao thì mắt mẹ đang sáng lên kìa !!?

“Nếu onee-chan là một Vampire thì chị ấy không thể đi ra ngoài nắng hả mẹ? Chị ấy cũng sẽ ghét biểu tượng cây thập giá và tỏi nữa ạ?” (Miyuki)

“Đó chỉ là những điều tưởng tượng vớ vẩn mà thôi. Điều khác biệt duy nhất giữa họ và người bình thường là họ hút máu và mạnh hơn người bình thường mà thôi.” (Kaa-san).

Sau khi nói thì mẹ quay lại nhìn tôi và giơ ngón trỏ như thể muốn nói là con cứ an tâm.

“Nhưng mà con cũng phải cẩn thận khi sử dụng sức mạnh của Vampire. Lúc đó mắt con phát sáng đỏ rực, và con sẽ thèm máu sau khi sử dụng chúng.” (Kaa-san)

“Con còn không biết sử dụng sức mạnh đó như thế nào nữa.” (Tsukasa)

“Nếu con không sử dụng sức mạnh thì con chỉ cần uống máu một tuần một lần mà thôi. Kể cả nếu con không sử dụng sức mạnh mà con vẫn muốn uống máu thì con chỉ cần việc nói với mẹ.” (Kaa-san)

Một tuần,…. Nó không phải là một khoảng thời gian dài. Nhưng Mẹ sẽ cứa ngón tay của mình mỗi lần ư?

“Con thấy thật đau lòng khi nhìn mẹ cắt ngón tay mình mỗi lần như vậy. Chúng ta không thể sử máu hiến tặng hay là cái gì đó tương tự như vậy sao?” (Tsukasa)

“Có vẻ con sẽ không uống được nó nếu nó không phải là máu tươi. Con không phải lo lắn cho mẹ đâu, mẹ hài lòng với bất cứ điều gì mà mẹ có thể làm cho con.” (Kaa-san)

Mẹ nói kèm theo một nụ cười xuất hiện ở trên môi.

“Mẹ……” (Tsukasa)

Tôi cảm thấy tốt hơn một chút sau khi nghe những điều này từ mẹ của tôi. Mẹ tôi vẫn như vậy, vẫn luôn có một chút kì lạ. Nhưng Mẹ luôn thận trọng và tỉ mỉ khi quyết định một điều gì đó quan trọng.

“Mẹ cũng có máu M đó.” (Kaa-san)

“….Ah,oh” (Tsukasa)

Tôi đã ấn tượng với mẹ người mẹ của tôi và sự ấn tượng đó đã bị sụp đổ trong phút chốc đối với tôi. Tôi tự hỏi làm thế nào mà mẹ tôi có thể nói như thể với tôi hả trời?

“Bên cạnh đó, nếu con hút máu thì con nên cắn vào cổ. Nó không gây tổn thương quá nhiều cho người khác nhưng con sẽ hút được nhiều máu một cách nhanh chóng hơn.” (Kaa-san)

“Con nghĩ làm như trong phim và Manga thì sẽ tốt hơn chăng? Thật vậy, nó có thể tốt lúc căn nhưng vết cắn thì sao? Nó có để lại sẹo không mẹ?” (Tsukasa)

“Sẹo ư? Nó có thể biến mất sau khi con liếm chúng.” (Kaa-san)

Wow! Tôi ngạc nhiên khi nó lại là cách thực sự chữa lành khi tôi liếm vết thương.Ôi trời! Tôi đang nghĩ cái gì vậy trời? Tôi thực sự là một Vampire, sinh vật trong truyền thuyết đó sao?

“Mẹ đã nói cho con biết những điều mẹ có thể nhớ vào bây giờ. Khi nào mẹ nhớ thêm điều gì đó mẹ sẽ dạy cho con mọi lúc. Ôi trời, mẹ không có nhiều thời gian nữa. Thực sự hôm nay mẹ rất là bận rộn!” (Kaa-san)

“Thời gian ư?” (Tsukasa)

“Tsukasa, ăn mau lên con và con sẽ sớm lớn lên.” (Kaa-san)

“EHHH” (Tsukasa)

Mẹ tôi đứng lên với cái đĩa thức ăn trống rỗng và đưa chúng và trong bồn rửa bát. Con bên phía Miyuki thì em ấy gần như là đã ăn xong rồi. Một ngọn núi mì ở đĩa em ấy đã giảm xuống còn rất ít khi mà tôi rời mắt khỏi em ấy. Còn tôi thì mải mê nói chuyện đến mức mà đĩa thức ăn của tôi gần như là con nguyên kể từ lúc bắt đầu bữa ăn. Tôi liền nhanh chóng cuộn mì lên trên một cái nĩa rồi cho vào miệng để ăn.

“Nhân tiện, Onee-chan này nếu chị ghét mặc quần áo của mẹ đưa thì tại sao chị lại không thay quần áo của mình?” (Miyuki)

“Thay quần áo ư? Ở đâu?” (Tsukasa)

Với một hành động khá là xấu khi sợi mì ống còn ở trong miệng của tôi. Tôi đã hỏi lại em ấy khi mà em ấy đã hỏi tôi. Tôi chỉ mặc những bộ quần áo này khi ở nơi khác mà thôi.

“Trong phòng của Onee-chan ý!” (Miyuki)

Tôi nghĩ rằng mặc quần lót phụ nữ là đáng xấu hổ thì tôi có thể mặc đồ của nam giới ở trong phòng ngủ của tôi cũng được. Những suy nghĩ đó cứ kẹt trong đầu của tôi suốt cả ngày hôm đó, tôi không biết sao nữa?

Ghi chú

[Lên trên]
(edit: hóa thành loli mà hehehe)
(edit: hóa thành loli mà hehehe)
Bình luận (4) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

bộ này đang hấp dẫn, mong bác giữ vững tiến độ bộ này là được. Thanks.
Xem thêm
NVT
Chủ post
:3
Xem thêm
À ừm. Bác tính bắt kịp Eng r mới triển tiếp bộ the villains hả
Xem thêm
NVT
Chủ post
đúng đó bác sắp kịp eng rồi mà bộ Villains dịch được 2 chap nhưng chưa edit j thôi sr bác nha
Xem thêm