• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Gặp Gỡ

Thăm viếng(3)

Độ dài: 753 từ - Lần cuối: - Bình luận: 3

Thật ra tôi bị gặp một chút rắc rối nhỏ.

Đây là lần đầu tiên tôi quản lí làm ăn, và tôi vốn đã biết trước rằng mọi chuyện sẽ không quá dễ dàng, hơn nữa cũng đã dự kiến là sẽ có một khoảng thua lỗ nhất định.

Dù thế, tôi vẫn quyết định làm. Vì văn phòng của tôi chưa có danh tiếng hay lịch sử làm việc gì, tôi đã chủ động nhận việc nhỏ, cũng như những vụ án phiền phức.

Nhưng cuối cùng tôi không thể lấy lại đà tiến lên, và số đỏ trên sổ ngày càng nhiều hơn số đen. (TN: số đỏ là lỗ, số đen là lời, ai học kế toán hoặc làm kế toán rồi hẳn là biết)

Và rồi sáng ngày hôm đó. Tôi mở cửa văn phòng vốn chứa đầy hi vọng của tôi, chỉ để thấy, không những không có hi vọng, đến cả bụi bặm hay vụn giấy cũng không có nữa.

Tôi ngay lập tức gọi điện liên lạc với nhân viên ngồi bàn chính của mình.

Reeeeeennggg… lần đầu gọi không ai bắt máy.

Sau khi tôi gọi liên tục nhiều lần, một giọng ngái ngủ vang lên bên kia đầu dây.

.

‘Vâng ~, xin chào. Ai bên kia đầu dây vậy?’

“Này, alo, là tôi”

‘À, ừm hiểu rồi. Ngài Tôi. Xin hỏi ngài có phải là một trong mấy người lừa đảo dạo này thịnh hành không?’

“Sai hoàn toàn. Hơn nữa, tôi là sếp cậu mà không phải hả?”

‘Tôi biết. Điện thoại có hiện danh tính người gọi mà. Quan trọng hơn, ông có việc gì không? Mới sáng sớm như thế này?’

“Không, thay vì có việc gì thì, mà khoan, tại sao hôm nay cậu không đi làm?”

‘Hở, không phải tôi nói rồi sao? Hôm qua tôi nghỉ việc rồi’

“Ể? Cái gì? Lần đầu tiên tôi nghe việc này”

‘Ông nhầm rồi đó. Thử kiểm tra trong giày ông xem’

“Tại sao?”

‘Vì tôi viết rất rõ ‘Tôi nghỉ việc’ bằng bút lông vĩnh cửu trên giày ông mà’

“Ô, ra vậy sao. Tôi không để ý. Xin lỗi vì chuyện đó”

‘Ông hiểu là được rồi. Thôi, tôi buồn ngủ quá, cúp máy đây’

.

Cạch. Cuộc gọi bị ngắt.

Tôi cởi giày ra. Ừ, đúng là trên đó có ghi.

‘Thưa sếp. Tôi nghỉ việc♥.

P.s; giày ông hôi quá, đi chết đi’

Tôi gọi lần nữa. Một, hai, khi nó reo lần thứ ba, giọng ngái ngủ kia lại vang lên.

.

‘Có chuyện gì?’

“Có chuyện gì? Tôi mới phải hỏi câu đó! Cái quái gì đây!?” ‘Mới sáng sớm đừng có ồn ào như thế chứ. Như ông ấy, tôi đã phải viết thư nghỉ việc vào đôi giày hôi đó của ông’

“Ừ rồi xin lỗi vì nó bốc mùi!! Từ nay trở đi tôi sẽ cẩn thận hơn! Nhưng mà, tôi nhớ rất rõ. Tôi chỉ mới thuê cậu cách đây 2 tháng, tại sao nghỉ việc rồi?”

‘Ể ~ thì sếp biết đó. Ông chưa trả lương cho tôi tháng trước đúng không? Tôi đâu phải tình nguyện viên gì đó đây, nên nếu không trả tiền ông thiếu thì tôi cũng không sống được’

“Ừ, đúng, tôi không bác bỏ chuyện đó được”

‘Hơn nữa, đây chính là cái đó. Cái người ta gọi là vi phạm luật sử dụng lao động. Ông nghe rõ không? Một luật sư lại làm chuyện đó sao? Nếu ông không trả tiền sớm thì tôi sẽ phải kiện ông đó’

“Ừm, rồi thật xin lỗi vì chuyện đó”

‘Cố lên, tôi chờ ông’

“Ừ. Tôi sẽ trả tiền nhanh thôi. Nhưng mà có chuyện khác tôi muốn hỏi, đồ đạc ở đây đâu hết rồi? Sáng nay lúc tôi vào thì thấy văn phòng trống rỗng không còn gì”

‘Nếu ông hỏi chuyện đó thì, tôi đem cầm đồ hết rồi. Nếu không đi chuộc lại sớm thì sẽ mất thật đó, nên ông nhớ cẩn thận’

“Thật hả? Sao không nói trước”

‘Tôi xin lỗi về chuyện đó. Giờ thì, hết chuyện chưa?’

“Ừ, rất xin lỗi vì đánh thức cậu dậy”

.

…Cạch. Đường dây bị ngắt một cách bực bội rõ to.

.

“Vậy sao, bị cầm đồ hết…”

.

Tôi đứng cạnh cửa sổ gầm lên.

.

“Đừng có đi tự tiện bán đồ của tôi chứuuuuuuuuuuuuu!!”

.

…Lẽ ra tôi không nên thuê tên trốn học đó.

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

sao ko kiện nó.quyên sở hữu thuộc về ảnh cơ mà.
đây là phạm tội lợi dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
theo quy định bộ luật hình sự 2015,hành vi chiếm đoạt tài sản của người khác trị giá từ 4.000.000 đồng đến dưới 50.000.000 đồng ,đồng thời tài sản là phương tiện kiếm sống chính của người bị hại thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.
yare yare~đúng là 1 luật sư thất bại:/
Xem thêm
la0o9
Chủ post
Bởi vì kiện tốn tiền, dù là làm luật sư nhưng vì tránh bị mâu thuẫn lợi ích nên ổng vẫn sẽ phải thuê một luật sư để đứng ra kiện dùm mình. Kiện xong lấy lại được tài sản xong phải trả tiền cho luật sư, cho tòa, đôi khi cho bồi thẩm đoàn nếu có. Nếu kiện thì vụ này sẽ là án dân sự nên chưa chắc thằng kia thua vì ổng còn nợ tiền lương của nó, có thể kiện bù lại.
với lại theo như ghi thì phạt chỉ có giam giữ hoặc cải tạo, không có bao gồm đền bù( aka chỉ có trả lại đầy đủ), nên cuối cùng suy ra lời không bằng lỗ, nên không đáng kiện.
.
.
.
.
với lại không có ai nói là không kiện ), chỉ đơn giản là không nói rõ trong cốt truyện thôi
Xem thêm
@la0o9: nếu thua kiện bị cáo tất nhiên phải trả tiền đền bù,tiền tòa do bên thua kiện trả
vấn đề nằm ở tiền thuê luật sư trong luật nhật bản mình ko biết,còn VN thì ko quy định rõ ràng.Thường thì bên thuê phải trả..
tức là:tiền đền bù<=tiền trả luật sư.Đúng là ko đáng kiện.
có điều,tiền đền bù bao gồm tiền đền bù cho tài sản bi chiếm+lợi nhuận sẽ kiếm được trong khoản thời gian phương tiện kiếm sống bị mất.Tùy TH còn có vụ tổn hại tinh thần nữa(mà chắc TH này thì ko).Nếu đến thế mà còn ko bằng tiền thuê luật sư...
main còn thảm hơn...tài sản ko nói thu nhập cũng...
yare yare~đúng là 1 luật sư thất bại:/
Xem thêm