• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

The Lazy Swordmaster!

Chương 02 - Anh hùng tồn tại là để cứu thể giới

Độ dài 1,536 từ - Lần cập nhật cuối: 01/02/2019 22:14:34

"..."

“Anh hùng tồn tại là để cứu thế giới.”

… Câu nói đó làm tôi phát bệnh. Bởi sự may mắn, không, mà là siêu may mắn, tôi đã được ban thánh kiếm và bị kéo vào con đường phải đi giết quỷ vương. Mọi người luôn dõi theo tôi, và hi vọng của họ trở thành lí do để tôi tiến lên phía trước…

Với gánh nặng về việc phải bảo vệ thế giới, tôi đã chịu rất nhiều áp lực, và không bao giờ được nghỉ ngơi.

Làm công việc như thế thì tôi nhận được cái gì?

Được tôn vinh?

Hay là trở thành 1 truyền thuyết?

Tôi không hề muốn như vậy.

Một người đồng đội của tôi đã từng nói, cái phần thưởng của công việc này là có được một chuyến phiêu lưu tuyệt vời và kỉ niệm đáng nhớ cùng với những người đồng đội của mình.

Nực cười.

Kỉ niệm với đồng đội?

Hãy để tôi nhắc lại lần nữa,

“Anh hùng tồn tại để cứu thế giới, chứ không phải để cứu đồng đội của họ.”

Số phận những đồng đội của tôi quá khắc nghiệt.

Để có thể tiêu diệt quỷ vương - Kẻ muốn hủy điệt thế giới.

Cho dù trước hay sau khi sở hữu sức mạnh.

Tất nhiên, với tư cách là một anh hùng, một con người, tôi cố hết sức để bảo vệ những người quan trọng với tôi.

Nhưng kết quả lúc nào cũng thật tàn khốc.

Nỗi đau để lại sau mỗi lần họ thì thầm với tôi trong cơn hấp hối,

“Ít nhất cậu vẫn còn sống...”

Con đường của một người anh hùng tràn ngập nỗi đau thương, mất mát nhiều hơn là hạnh phúc.

Tôi không đáp ứng được sự kì vọng của họ.

Mặc dù tôi gần như điên loạn, mọi người vẫn đặt niềm tin vào tôi.

Những ngày tôi chiến đấu đến hộc máu vẫn tiếp diễn.

Anh hùng có thể tồn tại để cứu để cứu thế giới, nhưng tôi chiến đấu chỉ để có thể có tìm thấy sự yên bình trong cái chết.

Tôi đã sống đủ rồi.

Những con quái vật bí ẩn xâm chiếm nhà của chúng tôi.

Những kẻ khốn kiếp làm hại bạn bè của tôi.

Tôi đã giết nhiều người, và cũng cứu nhiều người khỏi ngưỡng cửa của thần chết.

Và cuối cùng…

Tôi cũng đã giết quỷ vương.

***

Nó cao bao nhiêu nhỉ?

Những đám mây ở dưới chân cậu khi cậu ngã ra khỏi bầu trời cùng với một người khổng lồ.

Một làn da đỏ và một chiếc sừng khổng lồ.

Quỷ vương.

“Kuuuh...”

Vô số vết thương trên cơ thể khổng lồ của hắn.

Hắn nghiến chặt răng và nhìn kẻ thù của mình, đấu tranh với chút ý thức còn lại.

Trong tay phải của kẻ thù của hắn, thanh kiếm thánh sáng rực lên.

“...”

Kẻ thù của hắn đang ở phía trên. Người anh hùng đã đánh bại quỷ vương.

“Ngươi đang nghĩ gì lúc này?”

Quỷ vương hỏi anh hùng.

Mặc dù hắn không cảm thấy gì ngoài sự tức giận đang hướng về phía anh, hắn không còn lựa chọn nào ngoài việc thừa nhận sức mạnh của anh.

Vì thế hắn hỏi kẻ thù, với sự bình đẳng, để thoát khỏi tò mò.

“Nếu ngươi muốn biết ta nghĩ gì.”

Người anh hùng trả lời.

Khuôn mặt của anh có hơi nhợt đi có lẽ bởi vì anh sẽ rơi vào cái chết đã được định sẵn.

“...”

Sau khi dừng một lúc, anh đáp lại rất nhỏ,

“Ta mệt.”

Vị quỷ vương không thể hiểu được câu trả lời đó,

“Cái gì?”

‘Thế, vậy là đủ rồi đúng không?’

Đó là điều anh ấy thật sự nghĩ.

Tại sao?

‘Nếu đó không phải là cậu, nếu cậu không ở đây, nếu cậu không thể…’

Cậu đã nghe những câu nói đó cả triệu lần.

‘Chỉ có cậu mới có thể làm được điều đó.’

‘Điều đó là không thể nếu không phải là cậu.’

‘Chỉ có cậu mới có thể cứu họ.’

‘Cậu phải bảo vệ họ.’

Hành động để trở thành biểu tượng cho niềm hi vọng của họ, sống như những lời cầu nguyện của họ.

Nó lấy đi nhiều thứ của cậu.

“Ta thực sự mệt mỏi.”

Quá khó để có thể đáp ứng hết niềm tin vững chắc trong mắt họ.

“Thành thật mà nói, ta không muốn nó nữa.”

Khi hắn đã ghi nhớ hết những lời anh hùng nói với hắn, hắn nhìn xuống. Hắn đang rơi.

“...”

Khi ngã xuống từ 1 chiều cao điên rồ, quần áo bay phấp phới. Những ngôi sao chiếu vào mắt cậu, và những làn gió lạnh ùa vào cậu.

‘Cuối cùng…’

Quá khó để mở to mắt, nên anh chỉ nhắm hờ.

Những đám mây xa ở dưới giờ như đang chạm vào cơ thể anh.

Mặt đất ngày một gần hơn.

“… Ta gần tới rồi.”

Giờ cậu đã thấy những tòa nhà cao tầng cao chót vót.

Mỗi lần anh chớp mắt, lại gần hơn. Đó là khoảnh khắc trước khi chạm đất.

“Aaah, đây là cái kết của mình...”

Ở độ cao này thì đến cả anh hùng cũng không thể tránh khỏi cái chết đã định.

Cậu sẽ không thể nhận ra được. Với những vết thương và lời nguyền đã chịu, phục sinh là điều không thể.

“…?”

Quỷ vương nghiêng đầu không hiểu.

Ngay cả sau khi đã cứu thế giới, sau khi đã hi sinh và mất mát quá nhiều, vẫn chỉ có cái chết chờ đợi cậu. Nhưng đó là sự yên bình lớn nhất với cậu.

“Huh? Có ai đó đang rơi!”

Mặc dù mọi người đang hét, cậu vẫn có thể nghe được tiếng đầu của quỷ vương đập xuống mặt đất, tạo ra một âm thanh giống như quả cà chua bị nghiền nát.

Sẽ đến lượt cậu ngay sau đó.

Và rồi…

Cậu ngã xuống....

• • • • • • • • • • •

“Người thừa kế?”

“Của gia đình Iphelleta danh tiếng.”

Trong một quán trọ đông đúc, mọi người đang bàn tán về những tin đồn về việc lựa chọn người thừa kế mới của Nhà Iphelleta.

“Đúng vậy đấy!”

Nhà Finn Iphelleta, nổi tiếng với kiếm thuật của mình, có ba người con trai.

Người thứ nhất, Ryan - Strong Blade, nổi tiếng với sức mạnh của mình.

Người thứ hai, Lloyd - Quick-Blade, nổi tiếng với tốc độ của mình.

Người thứ ba, tuy nhiên…

“Người thừa kế sẽ là một trong ba người con!”

“Chỉ một trong ba sẽ được chọn đúng không?”

“Tất nhiên rồi!”

“Chắc là Ryan, người con cả.”

“Có lẽ thế, ai mà biết được? Tôi đã nghe về người con thứ hai, Llyod, cũng rất tài năng.”

“Tôi nghĩ rằng họ được ban phước có ba đứa con, nhưng có nhiều thì cũng sẽ có nhiều vần đề phát sinh.”

“Nó là vấn đề của các gia đình tầng lớp thượng lưu hiện nay, đặt biệt là các quý tộc cao cấp.”

“Đối với những nông dân như chúng tôi đây thì con trai vẫn luôn tốt hơn!”

“Ai biết, em có thể thắng thứ gì đó nếu như có một đứa con gái xinh đẹp thì sao.”

“Hahaha! Với bộ mặt đó ư? Mơ đi, anh trai.”

Làng Iffa, lãnh thổ trực thuộc Nhà Finn Iphelleta quản lý. Nhà trọ có rất nhiều người suy đoán về người thừa kế tương lai.

“Theo những tin đồn thì chỉ có thể là người thứ nhất hay thứ hai thôi đúng không?”

“Uh, đúng thế.”

“Thế còn người thứ ba thì sao?”

“Ah! Đứa đó hoàn toàn vô dụng.”

“Từ khi sinh ra đã thế rồi!”

“…”

Một người quản gia, ngồi trong quán trọ nhìn ra ngoài, trong tay nắm chặt cốc bia như muốn bóp nát vậy.

“Đứa đó là một quý tộc và được biết đến với cái tên ‘kẻ lười biếng’, và còn nổi tiếng hơn cả hai người kia.”

Người thứ ba.

Nổi tiếng trong nhà Iphelleta với sự lười biếng vô hạn của mình.

Danh hiệu, Lazy Blade.

“... Lazy Blade?”

“Hah! Tôi chưa bao giờ nghe thấy danh hiệu nào nhục nhã đến như thế trong cuộc đời mình.”

“Anh biết nhà Iphelleta nổi tiếng với kiếm thuật của mình? Rõ ràng là nó chưa bao giờ vung một thanh kiếm trong cuộc đời mình...”

“Đơn giản mà nói, nó quá vô dụng.”

Những người khác đều gật đầu đồng ý.

“Vậy, lý do gì?”

“À, tôi nghe nói nó bị bắt khi làm vậy.”

“Không đâu, em nghe nó bị dị ứng với kiếm.”

“Rõ ràng nó là một loại rau củ và thậm chí không thể cử động. Tôi nghe nói nó nằm trên giường suốt cả ngày.”

“...!”

Người đàn ông đứng tuổi vừa nghe xong đột ngột đứng dậy, giận dữ. Khuôn mặt ông đỏ như một quả táo.

“You fucking sons of bit-…!” (Trans: câu này để Eng nghe hay hơn)

...

Bình luận (6) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

6 Bình luận

Tuỳ cơ địa mỗi người, có người khi ăn hành nhiều quá thì sẽ... “Ta mệt.” Oya
Xem thêm
Tks Trans
Xem thêm
câu cuối chửi nặng vl
Xem thêm