• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

The Lazy Swordmaster!

Chương 01 - Nhật kí của quản gia.

Độ dài: 1,131 từ - Lần cuối: - Bình luận: 14

"..."

Hôm nay quả là một ngày may mắn.

Gia đình Finn Iphelleta đón chào người con trai thứ ba của họ ra đời.

Mái tóc đen của đứa bé đặc biệt giống mẹ.

Tên của nó là Riley.

“Ít nhất thì tôi vẫn còn sức để đặt tên cho nó!”

Phu nhân Iris nở nụ cười tươi.

0 tuổi.

Đứa bé cất tiếng nói.

Không phải là từ “Mẹ”.

Nó bập bẹ nói, “Cuối cùng...”

Ý của nó là gì?

Mọi người chưa bao giờ dạy cho nó từ đó…

1 tuổi.

Tôi đã bí mật xem xét cơ thể của cậu chủ. Để kiểm tra năng lực của ngài ấy.

Tôi chưa bao giờ thấy ai có tài năng như thế này trong 60 năm cuộc đời của mình.

Đầu tôi ngập tràn sự hứng thú và ghen tị.

Không phải với tư cách là một quản gia, mà là 1 kiếm sĩ.

Có phải vì tôi đã được chiêm ngưỡng thứ tài năng còn kinh khủng cả thiên tài?

Tôi đã mất ngủ cả đêm.

2 tuổi.

Người con trai cả, cậu chủ Ryan, đã đạt Á Quân trong Giải đấu kiếm nghiệp dư. (Novice Swordsmanship Tournament)

Các đối thủ của cậu đều khoảng 14-15 tuổi.

Cậu ta đã đánh bại họ khi mới chỉ 9 tuổi.

Các hầu gái trong lâu đài đang suy nghĩa rằng cậu ta có thể vượt qua cả cha mình.

Lũ ngốc, cậu chủ thứ 3 mới đúng là thiên tài.

3 tuổi.

Mặc dù mẹ của họ khác nhau.

Khi ngài ấy thấy anh em luyện tập thì ngài cũng phải hứng thú chút ít chứ.

Nhưng ngài ấy không có vẻ gì là quan tâm đến kiếm cả.

Chỉ với việc đơn giản nhìn cái thứ siêu siêu tài năng ấy chưa phát triển, là đủ làm tôi phát điên rồi.

4 tuổi.

Có lẽ tôi đang dần dần mất kiên nhẫn do tuổi già.

Tôi đưa cho ngài một thanh kiếm gỗ.

Không giống như tài năng vốn có của mình, vì lí do nào đó, ngài ấy nhắm chặt mắt, la hét không muốn cầm kiếm.

Và cuối cùng, ngài ấy vẫn chưa vung kiếm được lần nào.

Có phải tôi đã quá hấp tấp?

5 tuổi.

Gia đình Finn Iphelleta có truyền thống tài năng thiên bẩm về kiếm thuật.

Sau người con cả, người con trai thứ 2, cậu chủ Lloyd, cũng đã thể hiện rất tốt trong Giải đấu kiếm nghiệp dư.

Khi tôi thận trọng đề cập chuyện đó với cậu chủ Riley, ngài ấy đáp lại với một nụ cười, ‘’Tôi không làm đâu’’.

6 tuổi.

Hah… tại sao?

7 tuổi.

Cậu chủ Ryan đã học được cách đưa mana vào lưỡi kiếm.

Thứ mana được đưa vào trong rất thuần khiết và mạnh mẽ. Vì vậy, cha cậu ta đã trao cho Ryan danh hiệu “Strong Blade”.

Cậu chủ Riley không phản ứng gì khi nghe chuyện đó, ước gì ngài ấy quyết định cầm kiếm.

9 tuổi.

Tôi đã thất vọng.

Tôi chắc chắn rằng ngài ấy sẽ đạt được nhiều danh hiệu.

Nếu như mà tôi bỏ qua sự thiên vị của mình chỉ bởi vì tôi là người hầu của ngài ấy.

Ngài ấy thật thông minh và nó làm tôi cảm thấy hơi áp lực.

Ngài ấy định làm pháp sư sao?

Hôm nay. Cậu chủ Llyod đã nhận được danh hiệu “Quick Blade”.

Tốc độ của ngài ấy thật bất thường, vượt qua cả chủ nhân Stein.

Đột ngột… Suy nghĩ đó hiện lên trong đầu tôi.

“Có lẽ tôi đã nhìn nhầm chăng?”

10 tuổi.

Chủ nhân Stein cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Ngài ấy sẽ cho cậu chủ Riley tham gia Giải đấu kiếm nghiệp dư.

Vào ngày hôm đó, cậu chủ Riley biến mất khỏi lâu đài.

Mọi người trong lâu đài đi tìm ngài ấy.

Một ngày, hai ngày, một tuần.

Và cuối cùng, khi mà các cặp đấu của giải đã được quyết định, cậu chủ lại xuất hiện.

“Chơi trốn tìm vui lắm, nhỉ?”

Ngài ấy mỉm cười tươi.

Mọi người trong lâu đài lại cười một cách lo lắng.

“Mắt mình đã không lầm.”

Đó là điều mà tôi tin tưởng.

11 tuổi.

Ngài ấy ngủ trưa trên cây táo trong vườn, ăn trưa.

Đọc vài cuốn sách và đi ngủ.

Đó là thói quen hằng này của ngài ấy.

Ngủ 12 tiếng mỗi ngày. Không đụng đến kiếm.

Chủ nhân Stein cũng đã hết hi vọng nơi ngài Riley.

12 tuổi.

Trời ơi!

Tại sao ngài ấy không cầm kiếm chứ?

13 tuổi.

Tính lười biếng của ngài Riley đã đạt tới đỉnh cao.

Khi mà ngài Stein định dạy dỗ lại cậu chủ.

Thì cậu chủ Riley biến mất một cách kì điệu.

Thế nên ngài Stein không thể tìm ra ngài ấy.

Wow…

14 tuổi.

Một ngày, tôi quyết định than phiền với cậu chủ.

“Tại sao cậu không học kiếm thuật?”

Ngài ấy đang ngủ gật à ?

Ngài ấy trả lời câu hỏi của tôi,

“Tôi đã giết quỷ vương, việc đó quá dễ dàng?”

Tôi không thể hiểu nổi câu trả lời đó, và chỉ biết thở dài.

15 tuổi.

Cậu chủ Riley có thể lười biếng, nhưng trong thời gian này điều đó đã thay đổi

Khi ngài ấy nói chuyện với phu nhân.

Cuốn sách con đọc rất thú vị.

Con có một giấc mơ kì lạ.

Phu nhân Iris luôn trả lời với một nụ cười.

Rằng niềm hạnh phúc của cậu chủ là quan trọng nhất đối với ngài ấy.

16 tuổi.

Đã quá lâu kể từ lần cuối tất cả thành viên của gia đình Finn Iphellta tụ tập lại với nhau.

Chủ nhân Stein.

2 người vợ của ngài.

Và 3 đứa con trai.

Sau bữa tối, chủ nhân Stein thông báo:

“Tôi sẽ bắt đầu chọn người kế nhiệm.”

Cậu chủ Riley không được đề cập đến trong cuộc thảo luận.

17 tuổi.

Và lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nhìn thấy cậu chủ Riley giận giữ.

Tôi còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

Sự giận giữ bắt nguồn từ việc hai người con cả dám lấy việc chỉ vì ngài không được làm ứng cử viên cho người thừa kế của nhà Finn Iphellta mà lấy phu nhân ra làm trò đùa.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã thấy được tiềm năng trong ánh mắt đó.

Chủ nhân Stein cũng đã thấy nó.

18 tuổi.

Trong bữa ăn, phu nhân đã ngất sau khi ho ra máu.

Chiếc bàn bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.

Và ngày hôm nay.

Ngài ấy vung một thanh kiếm…

Bình luận (14) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

14 Bình luận

Ngon desu :333
Tiềm năng là đây
Xem thêm
mẹ bị đầu độc hay bệnh...
Xem thêm
zâu, bruh!
tôi đến từ hiện tại
chào tôi quá khứ
Xem thêm
Chào 2 bạn :3
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
Oh sh*t! Here we go again...
Xem thêm
lần đầu đọc 1 bộ có mở đầu thú vị như này
Xem thêm
mở đầu tuyệt vời
Xem thêm
chà, mới vô mà nghe hấp dẫn nhỉ?
Xem thêm
Ngài ấy vung một thanh kiếm…để đuổi ruồi. Oya
Xem thêm
Tks Trans
Xem thêm
Tội main... 1 đời chiến đấu.. bjo lm lại đời thứ 2 lại bị áp bức... main sinh trg 1 gia đình bt thì may ra..
Xem thêm