Thảo luận cho tác giả OLN
Members

Đọc kỹ trước khi đăng truyện:

QUY ĐỊNH DÀNH CHO TRUYỆN SÁNG TÁC

THỦ THUẬT - HƯỚNG DẪN VÀ NHỮNG THỨ LINH TINH KHÁC

DISCORD XÀM XÍ ĐÚ - Chỗ để chuẩn bị trước khi đăng truyện, chắc vậy.

Bạn muốn viết nên câu truyện của riêng mình nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu?

Bạn muốn được thỏa đam mê nhưng lại gặp quá nhiều rào cản ngăn trở?

Đừng lo lắng, hãy lại đây và ngồi xuống, chúng ta sẽ cùng bàn luận và tìm cách khắc phục nó.

*Tay lăm le cục gạch*

CHỖ NÀY KHÔNG PHẢI CÁI ĐỘNG SEX, PORN HAY HENTAI. VUI LÒNG KHÔNG POST LINK HOẶC BÀN ĐẾN MẤY CÁI VẤN ĐỀ QUÁ MỨC NHẠY CẢM. XIN CẢM ƠN!

Note:

Một góc nhìn về Isekai

Có thể giúp ích cho những ai muốn viết truyện tình cảm

Về hội thoại

71878 Bình luận

Dự án “hành trình kẻ sát thần (kamigoroshi no tabi)
Giới thiệu tóm tắc: một thằng main bị mất hết trí nhớ và hành trình tìm lại trí nhớ đã mất cũng như hoàn thành nhiệm vụ do thằng main ở quá khứ đặt ra cho nó
tag:harem,isekai,hiện đại,...
lấy ý tưởng từ:fate,atlantis,thần thoại hi lạp,bắc âu,....
Vol 1: khởi đầu của định mệnh
Chappter 0: kẻ không hiểu bất kì chuyện gì!???
Tại một khu vực sâu thẳm và đen tối nhuốm 1 màu xanh của đại dương, cậu ta cảm nhận được mình đang ở một nơi giống như nước biển nhưng không phải biển, hay là ý thức của cậu ta tạo ra như vậy??? cậu ta không biết??? tại sao mình lại ra nông nổi như thế này??? cậu ta không hiểu??? cậu, hay bất cứ chuyện gì đang xảy ra, thì bổng dưng cậu ta nghe thấy được những giọng nói.
[Chúng tôi chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi ,xin lỗi!!! ]-1 anh nào đó
{Khộng sao, như vậy là đủ rồi}
- Có ai đó… đang nói chuyện gì vậy??? hình như… mình nghe được giọng của rất nhiều người
{Mà tức thật chứ!!! chưa đấu được với “cha quý vị ” đây, mà lại phải chịu sào như thế này!!!!}
[Hahaha!!! mà chúng tôi cũng mạnh lắm đó bộ cậu không biết sao?]- 1 chị nào đó
-Hiện tại, tôi đang ở đâu!!!??? Nơi đây tối quá!!! lạnh lẽo quá!!!
{Tôi biết quý vị đây mạnh lắm chứ nhưng mà không ngờ, lại thua luôn cả người hầu của quý vị đây như thế này!!!!}
Xem thêm
[Nhưng “cha” của bọn ta lại phong ấn cậu như này thì cũng thật là ác quá đi!!!]- một kẻ nào đó
-“phong ấn”?, “thua”? chuyện gì đã xảy ra vậy??? ai cũng được, làm ơn đó, giải thích tình hình dùm được không??? nè!!!
{Ồ có vẻ “tôi” chuẩn bị có ý thức lại rồi}
[ehhhh!!! cậu phải đi rùi sao ???chán vậy]- 1 thằng nào đó
[hi vọng hắn đi khuất luôn đi!!!]- 1 anh nào đó
[ma~ma!!! Nii-san, cậu phải đi rùi à sẽ buồn lắm đây]- 1 chị nào đó
{Cái này phải chịu rồi ai biểu “cha” quý vị mạnh quá!!! Chà,… sẽ ngủ một giấc lâu đây hay sẽ nhanh nhỉ???}
[chắc là sẽ sớm thôi đúng không ta??? Nhỉ ********-kun]- 1 em nào đó
-“Cha quý vị” rùi còn cả “ngủ” là sao??? còn “tôi” là ai???, mình không nghe được chữ phía sau là gì hết!!! cái đó(********-kun) là tên mình đúng không??? đúng không hả “kẻ kia”???!
-{Lắng nghe cho thật kĩ nè “tôi” kia, một khi cậu lấy lại được ý thức thì cậu hãy nên nhớ lấy 3 điều này}
- Mặc dù mình rất có nhiều điều muốn hỏi nhưng mà cứ để “kẻ kia” nói thử cái đã, có thể là… ý thức song song của mình ko chừng!!!
Điều 1: không được làm con gái khóc
- Cái này thì mình có thể làm được
Điều 2: không được đánh con gái
- Cái này mình cũng làm được
Điều 3: Hầu hết tất cả “các vị thần linh” trên thế gian này điều là “kẻ địch” cậu cần phải “giết” hết toàn bộ bọn chúng
- Hình như cái này là quan trọng nhất thì phải? mà “thần linh” ,”kẻ địch”,”giết” nữa? nghe giọng nói coi bộ “kẻ kia” rất căm thù “thần linh” lắm thì phải??? mà “thần linh” có tồn tại à?Nội cái thực thể siêu việt, toàn trí toàn năng, thêm cả bất tử nữa chứ mà có thể bị mình đánh bại thì mỉnh cũng mừng rớt nước mắt.Mà tại sao mình biết mấy cái vụ này nhờ?cần phải kêu “kẻ kia“ giải thích tường tận ngọn ngành cho mình rùi đó???
{Vậy thôi chào tạm biệt!!}
-Ê !!! chúng ta còn chưa nói chuyện với nhau mà !!!???
[Tạm biệt]-một anh nào đó
[Bye]-1 chị nào đó
[Hẹn gặp lại]- một kẻ nào đó
[bái bai]- 1 thằng nào đó
[Làm ơn đừng lại đây nữa]-một anh nào đó
[Thôi nào!!! Nii-san!. Hẹn ngày gặp lại “cậu” ]- 1 chị nào đó
[Hẹn ngày tái ngộ ********-kun]-một em nào đó
{Nè “tôi” kia 1 hành trình mới đang đợi cậu phía trước và cậu là nhân vật chính của cuộc hành trình đó hi vọng cậu có thể sống sót!!! Tạm biệt!!!}
-Hình như tôi vừa mới cảm nhận được “kẻ kia” đang cười đúng không nhờ ??? hắn đang cười đúng không???
Xem thêm
@một thằng quất ơ nào đó: định đăng trên hako mà sợ bị trảm nên đăng ở đây gạch đá gì thì em chịu
Xem thêm
Xem thêm 9 trả lời
cẩn tắc vô ưu
cẩn tắc vô áy náy
cẩn thận ko thừa
cẩn thận ko bao giờ thiếu
>mấy cụm này dùng chung dx ko hay là có phân trường hợp sắc thái ý nghĩa nào khác ko ace?
Xem thêm
mị còn nghe tới "cẩn thận không bao giờ là đủ" nữa :v
sao nghe mấy cái cuối cứ ngược ngược nh chung nghĩa thế nhỉ XD
Xem thêm
Cẩn tắc vô áy náy nửa nạc nửa mỡ, nghe khó chịu cực, thề.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
"Sùng khấu" nghĩa là gì vậy mọi người :?
Xem thêm
niên thiếu vs thiếu niên khác nhau chỗ nào nhỉ?
Xem thêm
Theo lão cảm nhận thì "niên thiếu" có vẻ dùng để nói về khoảng thời gian. Ví dụ như thời niên thiếu. Còn "thiếu niên" thì vừa dùng để nói về thời gian vừa dùng như một danh từ chỉ người. Ví dụ: thời thiếu niên, xa xa có một thiếu niên.
Xem thêm
@oceannguyen: tức là thời niên thiếu và thời thiếu niên cũng như nhau?
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
Sáng nay ngủ dậy muộn một hôm mà cái box OLN nó "sôi động" thế nhờ
Xem thêm
Hít hà... :^)
Xem thêm
@Dawn Of Life: đôi khi mấy thanh niên thấy box yên bình quá lên cố gắng tạo mấy cái drama cho nó "sôi động"
Xem thêm
Xem thêm 4 trả lời
Nay xem bài này mới biết "Ciel" là bầu trời.
https://www.youtube.com/watch?v=Xd_B5reJ29A
Theo văn hóa ta thì Trời là Thiên, tượng trưng cho nam giới. Theo tây thì chắc trời là jesus, Yehovah hoặc satan gì đấy.
Gì thì gì vẫn chứng tỏ admin là "trời"
Xem thêm
clone ai đây? lại chọc khuấy j nữa đấy
Xem thêm
Tên là gì thì chả được, ai mà chả có lúc muốn đặt một cái tên "cao thượng" như thế? 04.gif
Xem thêm
Xem thêm 3 trả lời
Hôm nay không biết là ngày gì, tự nhiên mở liền 3 phát ra 3 con 6 sao
char_2014_nian_1_0.png
images?q=tbn%3AANd9GcQfYr3HnB3kw6jUpXqBg8TrNfm-nXk9eg6vGQ&usqp=CAU
char_225_haak_2.png
Xem thêm
Còn tôi vừa ngã vào động muối fgo và thử độ mặn của việc quay gacha. Và công nhận nó mặn thật. 20.gif
Xem thêm
@capro96: đã có ska đĩ chưa bác
Xem thêm
Xem thêm 33 trả lời
Chưa thấy báo quốc tế nào đăng hết nhỉ. Mà hình như con Bubu này xuất hiện năm 2010 rồi. '.'
Xem thêm
@oceannguyen: Báo tiếng Anh thì phải gõ cái tên gì mà em quên cap lại rồi, khi đó mới ra, giờ đợi tin cập nhật thêm thôi anh ' . '
Xem thêm
@0Rosa0: Để mình giải thích cho rõ hơn để bạn thoả mãn nhu cầu "tìm hiểu và lắng nghe" nhé (mặc dù mình đã phân tích rồi chứ không phải là không nhưng vì bạn muốn đem lên đây thì mình chiều theo ý bạn, và cũng để mọi người cùng đọc và rút kinh nghiệm từ những cái sai rành rành đó luôn).
- Thứ nhất, xây dựng nhân vật rất tệ. Tác giả luôn miệng nói muốn xây dựng nhân vật chính vô tư (in đậm, viết hoa, và gạch dưới từ vô tư hộ mình). Và đây là cách bạn triển khai: Nhân vật bị đánh vào đầu đến nỗi ngất. Lúc tỉnh dậy không nhớ nổi tên mình là ai, mình đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra, thậm chí còn không ý thức được việc mình vừa bị ngất. Và câu đầu tiên mà nhân vật nói với một người không quen không biết là "chào buổi sáng." Trời ơi, tin được không? Chưa hết, sau đó nhân vật "tôi" bất chấp tình trạng mất trí của mình mà bắt đầu ngẫm nghĩ về địa lý và hệ thống phép thuật. Hoàn toàn không một chút hoảng sợ, không một chút đề phòng, không một chút phản xạ tự nhiên, đến cả hỏi xem mình là ai cũng không hỏi. Bản thân ngoại hình, thân phận ra sao không biết nhưng chỉ biết cách dùng tuyệt chiêu, và biết đòi ăn kẹo liên tục. Tác giả hỏi ngược lại mình như vậy có gì không ổn à, sai à? Câu hỏi này làm mình hết sức quan ngại định nghĩa "vô tư" của bạn, đặc biệt là khi ở bên dưới bạn dẫn chứng một nhân vật bị cưỡng hiếp hay nude trước 3 người đàn ông mà không phản ứng gì là vô tư. Chắc bạn nhầm với vô cảm (có thể do tuyệt vọng, buông xuôi, hay lý do gì đó dẫn đến trạng thái tâm lý này). Còn trong trường hợp nhân vật bạn xây dựng thì là vô não.
Xem thêm

Thứ hai, về ngắt chương. Cứ miễn cưỡng mà chấp nhận là không cần gom chương 1 tới 3 thành một đi, vì ít nhất cũng có đoạn chuyển cảnh. Xem như bạn cũng nắm đuọc chút kiến thức cơ bản. À khoan, mình kết luận hơi vội. Thật ra là vẫn chưa biết cách ngắt nghỉ và canh nhịp truyện. Bạn thử đọc lại nhé. Xem có phải cả chương 1 và 2 nội dung chỉ xoay quanh nhân vật chính đòi ăn đòi ngủ chứ chẳng có gì xảy ra không. Cấu trúc một chương bạn chưa nắm vững nên viết ra mấy đoạn văn đủ 2000 từ mà chẳng hề có cao trào, chẳng hề có hứa hẹn lôi cuốn gì ở kết chương. Sau chương 1 và 2 hời hợt giậm chân tại chỗ như thế, thảo nào chẳng còn ai đọc tiếp và bình luận nữa. Ngay từ chương 1, đáng lý ra độc giả đã phải thấy được mâu thuẫn chính yếu trong truyện nhưng đập vào mắt họ là một nhân vật lỗi, thừa thông tin, và thái độ rào trước đón sau của tác giả với kim bài miễn tử “đọc đi rồi từ từ biết.” Chiêu này chỉ áp dụng cho những chương sau thôi bạn nhé. Còn chương 1 mà í ẹ thế này thì người ta bye bye ngay.
Xem thêm

Thứ ba, lại nói đến kim bài miễn tử. Tác giả luôn nói muốn nghe chỉ ra chỗ sai thế này thế kia, nhưng chẳng phải mọi người đã chỉ cho bạn chỗ sai rồi sao? Nhưng bạn không nhìn ra được, hay nói đúng hơn là không muốn nhìn ra. Vì sao? Vì bạn luôn giữ tư tưởng “tôi không sai, các người sai”. Ngay từ lần trước bạn đăng, bạn đã thể hiện lối tư duy viện cớ. “Cái gì mình viết đều có mục đích hết.” —> xin miễn chỉ trích. Nhưng thưa với bạn, như Admin Le Ciel nói, chả ai biết được dụng ý trong đầu bạn vĩ đại thế nào. Người ta chỉ hình dung được câu truyện qua câu chữ và lời văn của bạn thôi. Nếu công cụ tuềnh toàng thì lời hay ý đẹp cách mấy cũng thua, không truyền tải được. Đấy là mình đang mặc định ý tưởng trong đầu bạn là thật sự vĩ đại đấy nhé. Biết đâu khi bắt đầu viết ra, hoặc vài năm sau, thì bạn mới nhận thấy được ý tưởng của mình nó kỳ quặc cỡ nào và thấy may mắn vì hồi đó mình không viết nó ra. Ngoài ra, mình nhớ bạn còn hỏi đi hỏi lại về vấn đề “văn phong”. Hồi đó mình đã làm một bài rất chi tiết để hướng dẫn cho bạn thế nào là văn phong và văn phong khác biệt với viết lỗi như thế nào, nhưng bạn hoàn toàn lơ bình luận đó đi. Còn những bình luận khác khẳng định với bạn rằng văn phong là của riêng mỗi người không ai có quyền can thiệp thì bạn vào tán đồng rất khí thế. Lúc đó mình đã nhận ra là bạn nghe những gì bản thân muốn nghe. Chưa kể đến việc khi bạn trả lời bình luận nhận xét của mình trong truyện cũ, cứ cách nửa tiếng bạn lại đưa ra một luận điểm mới để bào chữa cho lỗi sai của mình. Nếu thật sự đó là dụng ý ban đầu, mình tự hỏi sao cần nhiều thời gian thế để nghĩ ra cách phản biện.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời