Mình Là Bạn Của Cậu
Bánh Chưng Đường
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

One shot

Độ dài: 3,416 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Sáng sớm ngày thứ hai, khi ánh nắng ban mai vừa chiếu rọi xuống ô cửa sổ, trường trung học cơ sở XX lại bắt đầu ồn ào như mọi hôm, trên hành lang tầng ba có một cô học sinh chuyển trường đang đi cùng giáo viên vào lớp. Đó là một cô bé có mái tóc đen và dài, từng lọn tóc dày rủ xuống che hết cả khuôn mặt, chỉ thấy ánh mắt lờ đờ như người mất hồn cùng với bộ đồng phục cũ mèm, không biết đã có từ niên khóa nào của trường.

 Cô chủ nhiệm dẫn học sinh mới vừa vào đến cửa, cả lớp 7A đã đứng dậy đồng thanh chào, sau một cái phất tay ra hiệu, tất cả cùng ngồi xuống, bấy giờ tiếng nói chuyện bàn tán lại bắt đầu như mọi ngày, nhưng hôm nay dường như ai cũng tò mò về bạn học sinh mới.

“Này mày biết tin gì không? Hôm qua tao nghe lỏm được từ phòng giáo viên.”

“Hả? Tin gì nói nghe coi.”

“Thấy bảo con bé chuyển trường về do bố mẹ nó ly hôn đấy! Nghe nói còn có tiền sử bị bạo hành nữa cơ...”

“Thật á? Thảo nào nhìn nó xơ xác thế kia.”

“Chứ còn gì nữa, tin tức của tao độ chính xác chỉ có trăm phần trăm luôn.”

 Thấy lớp ồn quá, cô chủ nhiệm liền đập mạnh thước xuống bàn, cả phòng lại im phăng phắc, khoảng hai phút sau, khi lớp đã ổn định, cô mới nói:

“Từ hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm một bạn học nữa, do hoàn cảnh gia đình nên bạn ấy phải chuyển trường từ quê lên thành phố để học, cô hy vọng các em sẽ nhiệt tình giúp đỡ bạn trong năm học tới, được rồi, mời em giới thiệu về bản thân mình.”

 Đón nhận ánh mắt của cô chủ nhiệm, cô bé ậm ừ một lúc rồi rụt rè lên tiếng:

“Chào... các bạn, mình... tên là Linh, mong các bạn giúp đỡ."

 Cô bé khúm núm cúi mình, rồi vội vàng ngồi vào chỗ trống đã chuẩn bị sẵn từ trước, cô chủ nhiệm nhắc nhở đôi chút rồi bắt đầu vào tiết học. Linh vừa lấy quyển sách trong cặp ra đặt lên bàn thì bất chợt có một bàn tay chìa về phía cô:

“Chào Linh, mình là Bảo Hân, chúng ta ngồi cùng bàn nên cậu cần giúp gì cứ nói với mình nhé.”

 Đó là một cô bé có nụ cười tươi tắn cùng với mái tóc đuôi ngựa buộc sau gáy, nhưng Linh chẳng buồn liếc mắt nhìn, thậm chí còn gạt tay cô bạn ra, hừ lạnh:

“Đừng chạm vào tôi.”

Giọng cô nghe có vẻ yếu ớt nhưng lại cực kỳ khó gần, Hân dù hơi sốc vì sự thay đổi đột ngột của Linh nhưng vẫn gượng cười:

“Không sao, nếu cậu không muốn thì thôi.”

Suốt cả buổi học, Linh không nói nửa lời, chỉ chăm chăm ghi bài, Hân tìm cách bắt chuyện với cô nhưng đáp lại chỉ là khuôn mặt lạnh lùng. Đến giờ ra chơi, đám bạn trong lớp vây quanh bàn của Linh hỏi han, nhưng hỏi câu gì cô cũng chỉ “ừ” một tiếng.

“Cậu chuyển từ dưới quê lên à?

“Ừ.”

“Nhà cậu chuyển lên đây học chắc cũng khó khăn lắm nhỉ?”

“Ừ.”

“Bố mẹ cậu không dẫn cậu đến trường à?”

“Ừ.”

“À có phải bố mẹ cậu ly hôn không?”

 Linh im lặng không đáp, chỉ cúi đầu nhìn quyển sách. Đám học sinh thấy vậy liền cố hỏi tiếp, nhưng bất ngờ bị một bàn tay chặn lại.

“Thôi đừng làm khó cậu ấy nữa, cậu ấy đã không muốn trả lời rồi.”

 Bảo Hân vội đấy đám học sinh đi chỗ khác, mặc kệ những gương mặt đang nhăn nhó.

“Đúng là con nhỏ khó ưa, cậu còn bênh nó làm gì?”

“Thật, cậu đúng là hiền quá quá rồi đấy.”

Bảo Hân trừng mắt nhìn hai cô học sinh đang nói xấu Linh:

“Hai cậu chẳng hiểu gì cà? Đi ra chỗ khác đi.”

Vừa nói cô vừa xua tay, đám bạn rốt cuộc cũng chịu bỏ đi trong cau có, khi không còn ai khác, Hân liền quay lại hỏi Linh:

“Cậu có sao không? Họ không cố ý làm vậy đâu.”

Linh còn chả thèm để ý cô, chỉ chăm chăm nhìn vào cuốn truyện ngôn tình đang đọc dở trên bàn, mặt mày khó chịu:

“Tôi không cần cậu quan tâm.”

 Một lần nữa Hân lại gượng cười, nhưng cô chỉ im lặng bỏ đi mà không nói thêm điều gì. Cả căn phòng rất đông học sinh nhưng dường như Linh chỉ giống như người ở trọ, chẳng thân với ai, cũng chẳng định làm bạn với ai.

 Cô bé gấp cuốn sách lại, nhìn xuống hàng cây dưới sân trường tự hỏi, không biết từ bao giờ cô lại trở nên vô cảm đến vậy? Chắc có lẽ từ hôm mẹ cô bỏ đi chăng? Hay là chuỗi ngày ở cùng ông bố nát rượu, hay thật ra là do cô bị chính người bạn thân của mình phản bội? Nhưng dù lý do thế nào, trái tim này của cô đã vỡ một mảng lớn và chẳng bao giờ có thể vá lại được.

 Cuộc sống này dù có người tốt thì cũng không đến lượt cô gặp được họ, những kẻ xung quanh tiếp cận cô đơn giản là vì lợi ích, chỉ vì hai chữ này mà cô mất tất cả, bạn bè, gia đình và cả bản thân.

 Thế giới này chẳng có gì gọi là bạn bè, chẳng có tri kỉ, chẳng có tình thân, chỉ có lợi ích là trên hết.

 Linh tự nhủ thầm như thế, bất giác mắt ướt lúc nào không hay.

 Tiếng trống trường đã vang lên từ lâu, cả lớp trống trơn nhưng cô vẫn còn ngồi đấy chưa chịu về, chợt giọng Bảo Hân vang bên cạnh:

“Cậu có muốn về nhà cùng với mình không?”

 Linh im lặng đứng dậy thu dọn sách vở rồi quay lưng đi ra khỏi lớp, không quên nhắc Hân:

“Đừng có bám theo tôi, tôi không có ý định kết bạn với cậu.”

 Cô cứ thế đi mà chẳng thèm để ý đến biểu cảm của người ờ lại. Bảo Hân tuy bị từ chối thẳng thừng nhưng không hề tỏ ra tức giận, cô lại cười gượng một lần nữa và đi theo sau.

 Linh rảo bước về nhà trong cái nắng gay gắt buổi trưa, khu chung cư của cô nằm gần trường nên chỉ mất ít phút đi bộ. Dạo gần đây, người bố của Linh chưa tìm được việc làm nên thường hay ra ngoài nhậu với đám bạn, và lần nào cô về nhà thì ông ta cũng đang ở trong tình trạng say khướt, dù cô nói thế nào thì cũng không nghe, Linh chỉ có thể thở dài chịu đựng.

 Đang suy nghĩ miên man, Linh chợt nhận ra Bảo Hân đang đi phía sau mình, cô khó chịu quắc mắt lườm về sau:

“Sao cậu cứ thích bám theo tôi vậy? Tôi đã nói là không muốn kết bạn với cậu rồi, đừng có cố chấp nữa.”

 Mắng xong cô cũng chẳng thèm nhìn về sau nữa mà bỏ đi thật nhanh, nhưng bỗng giọng Bảo Hân lại vang lên:

“Mình hỏi cậu một câu được không?”

Bước chân của Linh chợt khựng lại, cô im lặng một hồi rồi quay lại cau có:

“Muốn hỏi gì?”

Bảo Hân mỉm cười với cô rồi nhẹ nhàng nói:

“Mình có thể biết lý do tại sao cậu không muốn kết bạn với mình không?”

 Linh ậm ừ một tiếng rồi đảo mắt nhìn xung quanh, câu hỏi này thật sự chạm trúng tim đen của cô, phải đắn đo mất một lúc, Linh mới trả lời:

“Cậu có biết câu “Thà không uống nước còn hơn uống phải nước có thuốc độc” không? Tôi cũng thế, thà tôi cô đơn một mình còn hơn phải làm bạn với đám các người.”

 Không để Bảo Hân kịp nói điều gì, Linh đã vội vàng quay người bỏ đi, không thèm liếc nhìn bóng dáng cô bé học sinh đang đứng giữa trời nắng.

 Về đến nơi, Linh hờ hững lấy chìa khóa mở cửa phòng trọ, bên trong căn hộ cực kỳ bừa bộn, quần áo và giày dép của người bố vứt lung tung trên sàn, mùi rượu nồng nặc bay khắp nhà. Linh vội vàng mở cửa sổ ra cho thoáng, cô chắc mẩm giờ này người đàn ông ấy đang say sưa tại một quán nhậu nào đó.

 Trước đây cô cho rằng bố chỉ là quá nhớ mẹ nên uống một chút thôi, nhưng càng ngày ông ta càng quá ra, cũng chẳng thèm để ý đến công việc, cả ngày chỉ biết đến bia rượu rồi mắng nhiếc Linh. Nhưng dù bị mắng đến cỡ nào, cô cũng chỉ im lặng chịu đựng, biết đâu người bố của cô chỉ là nhất thời như vậy, sau này ông ấy sẽ không say khướt nữa và chăm chỉ làm việc. Linh chỉ có một mong ước nhỏ nhoi như thế thôi, nhưng xem ra nó quá xa vời.

 Cô thở dài một tiếng rồi im lặng làm bữa trưa, sau đó một mình ngồi ăn cơm. Chợt nghĩ tới Bảo Hân, khóe miệng cô hơi nhếch lên.

 Có lẽ thế giới này cũng không hoàn toàn chỉ có người xấu.

Đến buổi chiều, khi cái nóng mùa hè vẫn còn chói chang, Linh lại xách cặp bước ra khỏi nhà. Đang vội bước thật nhanh để đến trường, cô không để ý nên va phải một người đi đường. Thấy bộ đồng phục giống mình, Linh đoán đối phương hình như cũng là học sinh cùng trường nhưng anh ta lại cao hơn cô cả một cái đầu, Linh vội cúi gập người:

“Em xin lỗi, em không chú ý ạ.”

“À, ừ anh không sao đâu em.”

 Anh mỉm cười với cô, Linh chợt nhận thấy nụ cười này hơi quen, nhưng không biết từng gặp ở đâu. Trong lúc cô còn thất thần thì anh chàng kia đã bỏ đi, cô cúi người xoa hông thì thấy có một quyển sổ rơi dưới đất, Linh nhặt lên xem.

“Nhãn vở ghi tên Nam, lớp 9A, chắc là của anh ta chăng?”

 Linh cất vào cặp, định bụng đến cuối giờ sẽ trả, nhưng chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, hình như có ai đó theo dõi cô, nhưng xung quanh đây hoàn toàn không một bóng người, cô nhủ thầm chắc thần hồn nát thần tính thôi rồi vội vàng bước tới trường.

 Cả buổi chiều đi học dù Bảo Hân luôn tìm cách bắt chuyện hay giúp cô chuyện gì, Linh cũng không thèm đáp lại nửa lời, cô vẫn ngồi một mình ở góc lớp, dù ở đằng kia bạn bè đang hăng say trò chuyện. Đến cuối giờ, khi tiếng trống vừa vang lên, cô vẫn ngồi tại chỗ nhìn hàng cây đung đưa qua khung cửa.

 Linh chợt nhớ đến cuốn sổ mà anh lớp trên làm rơi lúc chiều, cô giở ra xem lại tên cho chắc rồi đi lên lớp 9A trả cuốn sổ cho người làm rơi. Vừa chuẩn bị bước ra khỏi lớp, bỗng có hai cô bạn vừa lùn vừa béo không biết từ đâu ra chặn trước cửa. Linh nhướn mày khó chịu, định lách sang một bên nhưng họ kéo tay cô lại quyết không để cho đi.

“Hai cậu muốn gì?”

 Linh cau có quay lại lườm một trong hai, nhưng ngay sau đó một cú tát trời giáng thẳng vào bên má phải của cô, mặt Linh lệch hẳn sang một bên đỏ ửng.

“Dám trừng mắt lên với tao à? May cho mày là Chị Đại dặn không được đánh, nếu không hôm nay đến một chiếc răng mày cũng không còn!”

 Nghe cô ta chửi, Linh định mắng một câu cho hả giận nhưng cơn đau rát trên má làm cổ họng cô bỗng dưng nghẹn lại, không sao nói nên lời, đành để mặc cho hai người kia muốn làm gì thì làm. Chúng thô bạo bẻ tay cô ra sau và dẫn đến một góc hành lang trống vắng. Linh thấy có hai người cô gái đang chờ sẵn ở đó, một người trông điệu bộ rất khúm núm và lo lắng, còn kẻ kia thì cực kỳ vênh váo cầm điếu thuốc lá, hẳn đây là Chị Đại mà họ nhắc đến. Cô còn đang quan sát thì bị hai người kia dúi vai bắt quỳ xuống.

 Nhìn Linh cực khổ trên sàn, Chị Đại bỏ điếu thuốc lá xuống và phả một hơi, ánh mắt khinh thường hỏi người bên cạnh:

“Có chắc đây là con bé hồi chiều mày nhìn thấy không?”

“Em chắc chắn với chị một trăm phần trăm luôn, hơn nữa nó vẫn còn giữ cuốn sổ của anh Nam, chị có thể lục soát trong cặp nó.”

 Thấy cô ta mỉm cười nịnh nọt, Linh khó chịu quắc mắt sang hướng khác, nhưng điều đó đã lọt vào tầm ngắm của Chị Đại, cô ta cúi sát xuống bẻ cằm cô sang một bên, hai mắt đối diện lườm nhau, nhưng chưa được mấy giây, Linh lại bị cô ta cho một cú tát nữa vào bên má trái, ả ta khinh khỉnh túm tóc cô cười khẩy:

“Tao ghét nhất những đứa có ánh mắt như mày, hai tay tao đang rất bực dọc khó chịu đây, khôn hồn thì tao hỏi gì thì hãy trả lời tử tế, mày quen biết như thế nào với anh Nam? Nói...”

 Dù phải chịu đựng cơn đau trên mặt, Linh chỉ cau có hừ lạnh:

“Tôi không biết anh ta.”

 Một cú tát nữa lại giáng thẳng lên má cô, vành tai Linh đỏ ửng cả lên, tóc rối tung, nhưng môi cô vẫn mím chặt.

“Mày thử nói lại lần nữa xem.”

“Tôi không biết anh ta... hự...”

 Một cú đạp tống thẳng vào bụng cô, chị đại thật không hề biết nương tay, Linh nằm trên đất đau đớn rên nhẹ lên nhưng ngay sau đó cô lại mím môi chặt lại. Giờ phút này làm Linh nhớ đến những ngày tháng trước kia khi bị người bố nghiện rượu bạo hành, cô chẳng khóc than cũng chẳng cãi lại, chỉ biết âm thầm chịu đòn. Linh vẫn ôm hy vọng điều đó chỉ xảy ra trong gia đình cô mà thôi, còn ngoài kia đâu đó vẫn còn những con người tốt. Nhưng cô đã nhầm, ngoài xã hội kia cũng chẳng khác gì trong gia đình cô, con người cũng vì lợi ích mà chà đạp lên nhau để sống.

 Đúng vậy, thế giới này chỉ có người xấu mới tồn tại được, những người tốt rồi cũng bị đào thải mà thôi.

Linh cắn lưỡi chịu đòn đến chảy cả máu miệng, nhưng tình thế khiến cô phải buông xuôi, hiện giờ chẳng có một ai có thể cứu cô cả, vì Linh vốn đã cô đơn một mình từ lâu rồi.

“Thả cậu ấy ra mau!”

“Hả? Mày là... oái...”

 Giọng nói này sao mà quen thuộc thế nhỉ? Chưa kịp định thần, một cánh tay đã ôm chặt lấy vai Linh nhấc cô đứng dậy, người đó cứ thế xông đến đá văng chị đại ra một bên rồi kéo cô chạy.

“Bảo Hân, sao cậu lại cứu tôi?”

 Linh tròn mắt ngạc nhiên nhìn bóng lưng nhỏ bé đang cầm tay cô băng về phía trước.

“Sao cậu ngốc thế? Đương nhiên vì mình là bạn của cậu rồi!”

Bảo Hân cau có đáp lại.

 Bạn sao? Một chữ này thôi mà từ lúc nào lại trở nên thiêng liêng đến thế. Linh bị Hân kéo chạy hộc tốc đến một phòng học kín rồi đóng cửa lại, hai người thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, tóc tai rối bù, nhưng chả hiếu sao Linh lại cảm thấy trong lòng một niềm vui khó tả. Đợi một lúc cho đám côn đồ kia về hết, Bản Hân mới nhìn thẳng vào mắt cô nói:

“Này nhé, cái câu trưa nay mà cậu nói ấy, cái gì mà thà không uống nước còn hơn uống nước có thuốc độc ấy, mình chả tin đâu, tại vì trên đời này chẳng có ai là không có nước uống cả, và lại càng không có ai không có lấy một người bạn, chỉ là cậu đã tự nhốt mình trong cái tư tưởng ấy mà thôi.”

 Linh lần đầu nghe cô bạn nói đạo lý, không phải cô không hiểu nhưng nhìn mặt Hân thật sự rất tức cười. Cô khúc khích ôm bụng, Hân bực dọc chống tay lên hông cau có:

“Này, mình đang khuyên thật đấy nhé.”

“À... ừ, xin lỗi, mình không nhịn được, mà này, mình muốn hỏi cậu một câu.”

 Hân phùng má không tình nguyện:

“Cậu hỏi đi?”

“Tại sao cậu năm lần bảy lượt muốn kết bạn với mình vậy?”

 Hân im lặng một lúc lâu, rồi sau đó cô nhẹ nhàng mở cửa sổ nhìn xuống sân trường, Linh chắc mẩm cô muốn tâm sự điều gì đó đây nên cũng đứng cạnh cô.

“Thật ra thì trước kia mình cũng từng giống cậu, mẹ mình mất sớm, bố mình cũng ngày đêm say rượu, cờ bạc, mình bị bỏ cho ngoại chăm sóc. Khi ngoại mất, mình nghĩ cuộc sống này cũng chả còn gì ý nghĩa nữa, chả còn người nào tốt trên đời, cứ thế rồi mình đã tự cách ly khỏi xã hội từ lúc nào. Nhưng rồi một ngày mình chợt nhận ra, con người không thể nào sống cô đơn một mình được, mình tìm hiểu qua mạng xã hội và thấy rất nhiều người giống như mình, thế rồi mình chợt nảy một ý nghĩ, mình muốn giúp họ. Nhưng để giúp họ, mình phải trở nên thật tốt trước đã, muốn cứu người khác, thì phải khiến bản thân trở thành người đáng tin cậy với người đó. Thế nên mình đã học cách sống hòa đồng, luôn mỉm cười lạc quan với mọi người, và thật bất ngờ, mình không chỉ giúp được nhiều mảnh đời bất hạnh mà còn có thêm nhiều bạn tốt nữa. Đó là lý do mình muốn làm bạn với cậu.”

 Nghe cô tâm sự, Linh cũng đã hiểu được bản thân mình cố chấp đến thế nào. Cô không tin vào thế giới, cho rằng xã hội cũng chỉ toàn kẻ xấu, nhưng bản chất cuộc sống này thì luôn có hai mặt, có người tốt thì cũng có kẻ xấu, chỉ là cô đã tự đóng cánh cửa tâm hồn mình lại. Linh nghĩ thế rồi ấp úng nói:

“Mình xin lỗi...”

“Hả? Cậu có gì mà xin lỗi.”

 Bảo Hân ngạc nhiên nhìn Linh.

“Ừ thì... mình đã có những lời lẽ không hay với cậu.”

 Linh gãi đầu không dám nhìn thẳng, nhìn mặt cô bây giờ thật sự rất tức cười, Bảo Hân không nhịn được che miệng khúc khích.

“Cậu cười cái gì hả? Mặt mình ngốc đến thế sao?”

Linh tức giận quay mặt đi chỗ khác.

“Ấy. Mình đùa thôi, nhưng nhìn cậu thật sự... không nhịn được.”

 Linh xấu hổ định bước đi nhưng chưa được một bước thì Bảo Hân đã vội kéo tay cô lại dỗ dành:

“Thôi, hôm nay mình mời cậu một cốc trà sữa được chưa?”

 Cô tạo dáng đáng yêu như đang dỗ trẻ con, thật sự nhìn còn buồn cười hơn, nhưng vì cốc trà sữa, Linh cố nín nhịn gật đầu.

“Vậy tụi mình đi thôi.”

Hân liền kéo tay Linh chạy thật nhanh.

 Hoàng hôn đã hiện lên đỏ rực cả một góc trời, dưới đường phố lại bắt đầu nhộn nhịp như mọi ngày. Hòa vào đó, lòng người cũng nhấp nhô gợn sóng.

Hôm nay, cô bé Linh đã biết thế nào là tình bạn thật sự.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận