• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 1:

Chương 02: Màu của đoá hoa tàn

Độ dài: 3,303 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Sora bước ra khỏi chiếc taxi, nhiệt độ đã thấp đến mức khiến hơi thở trở nên trắng xoá. Khi đột ngột tiếp xúc cái lạnh ấy, nó đang làm cơ thể cô run lên đôi chút, dù đã mặc đủ thứ đồ giữ ấm.

Trước mắt cô bây giờ, một anh chàng cao ráo đang nở một nụ cười dịu dàng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây, trạc khoảng hơn đôi mươi sáu, vẻ chững chạc toát ra bên ngoài đã gây một chút ấn tượng với cô.

“Sora phải không?!”, anh ta lên tiếng.

“Rất vui được gặp em. Anh là Song Chul… anh trai của Min Joon.”

“Vâng..”

“Anh đợi hai đứa nãy giờ đó!”, anh khựng lại vài giây, đưa mắt quan sát vài biểu cảm bất thường: “Sao nhìn hai đứa như mới cãi nhau vậy?”

Sora giật thót, cô chắc chắn bản thân không hề tỏ ra một biểu hiện gì đó quá khác thường. Ngoại trừ việc cô và Min Joon chỉ đứng hơi xa cách một chút. Nhưng đó không phải hoàn toàn do cô, vì cậu cũng đang cố tình làm điều tương tự.

Hay có vẻ như gương mặt như mất miếng ăn của Min Joon đã khiến anh nhận ra điều đó.

Min Joon lập tức trả lời: “Làm gì có chứ… chắc tại trời lạnh quá thôi.”

Lúc này, Song Chul không thể tưởng tượng nỗi có ngày Min Joon lại có cái thái độ giận dỗi trông ngu ngốc này, điều này rất bất ngờ. Cậu chẳng bao giờ dành quá nhiều tâm tư cho bất kì ai, đặc biệt với những người vừa mới quen biết.

Song Chul mở rộng cách cửa, đứng sang một bên cùng với cử chỉ mời gọi đầy thân thiện.

“Vậy hai đứa mau vào nhà đi.”

Đột nhiên, bàn tay quen thuộc đưa về phía Sora. Min Joon không nói gì, lẫn ánh mắt của cậu cũng không nhìn cô.

Theo góc độ này, đôi tay cậu đang hướng về phía tay kéo của chiếc vali, nó đang được cô giữ trong tay.

“À!... vâng, em có thể tự làm được.”

“Em sẽ không thể tự mình mang nó lên cầu thang đâu.”

“Vậy…sao...”

Chỉ vừa buông tay ra khỏi tay kéo, Min Joon đã lập tức với lấy nó, nhanh chóng bước đi, đến ngay bậc thềm và nhẹ nhàng nhấc vào bên trong. Mọi hành động của cậu được tiến hành một cách khẩn trương.

“Thằng nhóc làm em khó chịu sao?”

Song Chul hỏi Sora khi cô tiến gần đến cửa chính.

“Không ạ…có vẻ em đã làm anh ấy giận”. cô nói với gương mặt tối sầm.

“Vậy sao!”, anh đột ngột bật cười: “Đừng quá lo lắng, cậu ta sẽ quên ngay thôi ấy mà, thằng bé không để ý mấy chuyện này lâu đâu.”

Điều này có vẻ như là tin vui, nhưng nó không khiến tâm trạng cô tốt hơn chút nào.

“Vâng”, giọng cô trầm xuống.

Nhìn biểu cảm này của Sora, Song Chul biết chắc đã có hiểu lầm gì đó giữa hai người. Anh hướng ánh mắt về phía Min Joon; cậu đang cực nhọc với việc mang chiếc vali lên cầu thang.

Anh đột nhiên mở lời sau vài giây im lặng: “Thằng bé rất tốt bụng đấy”

Đúng với lời nhận xét của Song Chul, đó cũng là điều mà Sora đang nghĩ đến. Nhưng không hiểu sao, cô lại không có cảm tình với từ “tốt bụng” này cho lắm.

“Vâng, em cũng nghĩ như vậy.”

***

Sora theo Min Joon bước lên tầng hai, đứng trước cánh cửa gỗ hiện đại màu nâu, cậu mở nó ra và bước vào bên trong. Nhìn vào, cô thấy một căn phòng tương đối rộng với đầy đủ các vật dụng cần thiết, giường, tủ, kệ sách và một cái bàn nhỏ; mọi thứ đều rất mới mẻ, thậm chí cô còn ngửi thấy mùi phảng phất của gỗ mới.

“Đây là phòng của em. Chắc là sẽ không lớn bằng phòng cũ của em đâu.”, cậu nói khi dựa vào cánh cửa đang mở toang.

“Vâng.”, cô nhẹ nhàng bước vào, lướt qua người cậu.

Tiến thằng một mạch đến cửa sổ duy nhất của căn phòng, dạng cửa kéo, cô đẩy nhẹ một nó qua một bên rồi nhìn ra phía ngoài. Từ hướng này, cô có thể nhìn thấy chiếc cổng sắt của căn nhà và con đường nhỏ phía trước; hướng lên cao, mái của nhà đối diện sẽ nằm trong tầm mắt.

Chỗ này khá ít những toà nhà cao tầng, khác hẳn với trung tâm thành phố Kangli, nơi mà cô sống trước đây. Bên cạnh đó, bầu không khí còn yên tĩnh hơn hẳn, không có âm thanh từ xe cộ hay bước chân rộn rã từ hàng người qua lại, và đặc biệt là không có thứ ánh sáng chói mắt từ biển quảng cáo đặt ở các quảng trường. Cảm nhận về không gian đã thay đổi hoàn toàn, vô cùng mới mẻ.

Dường như cô đã nở một nụ cười trong phút chốc, mà dù không phải như thế, thì cậu cũng biết chắc rằng cô đang rất thích bầu không khí ở đây.

“Mọi thứ thế nào? Anh chỉ vừa mới chuẩn bị chỗ này vài ngày trước thôi.”

“Tốt lắm ạ.”, cô quay lại nhìn cậu, vẻ mặt vui vẻ thật hiếm thấy.

Cậu ngại ngùng quay đi: “Vậy được rồi, anh đi đây, nếu em cần gì thêm cứ nói với anh.”

Có điều gì đó đang hối thúc cậu muốn rời khỏi, nhanh chóng kéo cánh cửa để đóng nó lại. Nhưng khi hành động ấy còn chưa hoàn thành, cô liền cất tiếng.

“À!…”, giọng cô nhỏ lại: “Cảm ơn anh.”

“Anh chỉ làm điều nên làm thôi.”, anh liếc nhìn cô, và trông thấy một biểu cảm kì lạ.

“Vậy anh đi đây.”

“Vâng.”

Đóng cánh cửa lại một cách nhẹ nhàng, ổn định hơi thở và sau đó nhớ về cái biểu cảm lúc nãy của Sora. Việc làm này khiến mặt cậu nóng lên như cái nồi cơm bốc khói. Cậu liền để tay lên trán xem bản thân liệu có phải cảm lạnh rồi hay không.

“Bất ngờ thật đấy!”, cậu thì thầm.

Bỗng, từ dưới tầng trệt, tiếng của Song Chul vang lên.

“Min Joon à, anh đi đây,… cậu lo cho Sora nhé, đừng có bắt nạt em đấy”

“Hả?... sao tôi phải làm thế chứ… mà ai bắt nạt chứ!

Song Chul bật cười: “Anh tin cậu đấy!”

Câu nói của anh khiến Min Joon ngượng chín mặt, cậu chạy ngay đến gần cầu thang và nói lớn xuống bên dưới.

“Này! Anh định không đi làm sao?!”

“Đi đây, đi đây”, lần này thì Song Chul còn bật cười lớn hơn vừa nãy.

Có vẻ như anh cố tình làm điều này, vì phía bên trong, Sora đã có thể nghe được một ít giọng của hai người.

Tâm trạng cô dần trở nên tốt hơn nhờ sự quan tâm đó. Nhưng càng đắm chìm với cảm xúc này, cô lại không thể thoải mái nổi với nó.

Có một người đã nói với cô: “cậu quan tâm đến người khác vì muốn họ vui vẻ và điều đó cũng sẽ khiến cậu vui vẻ”,  cô đã thật sự tin vào nó trong một thời gian dài. Nhưng cho đến cuối cùng, đó cũng chỉ là lời dối trá mà người đó dành cho cô.

Cô luôn tự hỏi, cảm xúc mà con người dành cho nhau liệu có bao nhiêu phần trăm là thật? Vì suy cho cùng, tất cả đều đều muốn nhận lại một thứ gì đó, từ việc trao đi một ít tâm tư cho người khác.

Nên việc nói rằng: “Con người sống vì lợi ích của bản thân”, cũng phần nào luôn đúng.

***

Đồ đạc trong vali đã được sắp xếp đâu vào đó, không quá nhiều thứ nhưng cô không ngờ mình lại tốn khá nhiều thời gian với nó.

Đồng hồ đã điểm hơn mười một giờ trưa, bao tử cô cũng đang nhắc nhở điều đó.

Lúc vừa nãy, Min Joon đã có ghé qua và nói rằng hôm nay anh sẽ chuẩn bị bữa trưa. Có vẻ như cậu sẽ đặt một ít thức ăn bên ngoài, vì hôm nay cô vẫn chưa trông thấy mẹ của cậu.

Sora tiến xuống tầng trệt, từ những bậc cuối của cầu thang, cô đã nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng bếp; căn phòng nằm ở cuối hàng lang, bên cạnh phòng khách.

“Có lẽ bác ấy đã trở về.”

Nhưng mọi thứ không như cô tưởng tượng, chỉ có Min Joon ở đây, với cái con dao bếp trên tay. Cậu đang sử dụng kĩ năng điêu luyện của mình, cắt nhỏ miếng bắp cải với tốc độ nhanh như chớp.

“Anh… nấu ăn sao?”, cô hỏi, gương mặt tràn đầy sửng sốt.

“Ồ! Đúng vậy.”, cậu liếc cô một cái rồi tiếp tục tập trung với công việc.

“Bác ấy vẫn chưa về sao?”

Min Joon ngừng lại ngay lập tức khi cô hỏi.

“Bác ấy? Ở đây còn ai sao?”

“Hả?!”

Cuối cùng Sora cũng hiểu được tình hình, trong căn nhà này, hiện giờ đang sống chỉ có Min Joon, anh trai cậu là Song Chul, và chính cô.

Bây giờ Sora mới cảm thấy hối hận vì không hỏi kĩ càng trước đó. Có hơi sốc một chút, nhưng cô cũng không thể nào thay đổi được điều gì.

Cô được biết, Song Chul là một bác sĩ, anh khá bận với công việc của bệnh viện, và thường hay ở lại bệnh viện cả tuần. Min Joon đã học năm hai cấp ba, cô tin chắc cậu hoàn toàn có khả năng tự lo cho bản thân, cậu thậm chí còn đang nấu ăn nữa kia mà.

“Anh có thể nấu ăn sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Các động tác và chuyển động của cậu thuần thục như dân chuyên nghiệp, không một chút thời gian nghỉ giữa các thao tác, nó giống như một thói quen hằng ngày. Thật uổng phí nếu cậu không trở thành một đầu bếp.

“Em có việc gì sao?”, giọng cậu lạnh lùng đến lạ.

“À… không ạ…”

Cậu bỗng ngưng mọi hành động của mình lại, đưa mắt nhìn vào cô. Ngay lập tức, cô lãng tránh ánh mắt ấy như một phản xạ tự nhiên.

“Chắc em đói rồi nhỉ? Ngồi xuống đó đi”, Min Joon nhìn về hướng bàn ăn trước mặt.

Sora nhanh chóng bước đến bàn ăn, lặng lẽ kéo nhẹ chiếc kế và ngồi xuống; lúc này, trông cô như con thỏ phải nghe lời một con hổ vậy.

Cùng lúc đó, cảm xác ray rứt bắt đầu bám lấy tâm trí cô; dựa trên phản ứng của Min Joon, cô chắc rằng cậu đã thật sự khá giận.

Những tình cảnh thế này có đôi chút quen thuộc với Sora, cũng như thường lệ, cô vẫn không có ý định sẽ được giải thoát khỏi nó. Nhưng không biết vì sao, trong lòng cô lại đôi chút khó chịu.

Bầu không khí im lặng cứ trôi qua, Sora vẫn ngồi im như cô vẫn thường hay làm, còn Min Joon, có vẻ như cậu đã sắp hoàn thành xong bữa trưa.

Cậu bỗng đặt một phần cơm hợp xuống bàn, hành động ấy khiến Sora giật thót, vì cô không hề để ý đến cậu từ nãy giờ.

“Hôm nay em rãnh chứ?”

“… à… vâng.”

“Lát em có thể đưa cơm cho anh Song Chul được không?”

“Đư..Đưa cơm... sao!?”

Dù việc này được xem là không nên, cô chỉ vừa mới đến thôi. Nhưng cậu không biết phải nhờ vả ai. Thái độ gượng ép của cô cũng khiến cậu khá áy náy.

“Nếu không thì…”

Sora ngắt lời: “Vâng!... được ạ.”

“Vậy anh sẽ gửi địa chỉ qua Line, em có mang điện thoại đó chứ.”

“À… có.”

Sora có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở mình trở nên gấp gáp, nhịp tim cũng dần tăng nhanh hơn.

Cậu lập tức gửi cho cô địa chỉ của Song Chul, ngay sau khi đã hoàn tất việc kết bạn..

“Phần của em anh sẽ để trên, giờ anh có việc phải đi rồi.”

Cậu vẫn chưa hề bộc lộ bất kì cảm xúc nào trong suốt từ nãy giờ, ngoài việc trưng ra cái khuôn mặt lạnh như băng kia, lại có tính sát thương về mặt tinh thần gấp bội lần sự giận dữ của cậu.

“… cảm ơn anh.”

Cuối cùng, cậu rời khỏi phòng bếp và không nói thêm lời nào với cô.

Ngồi trong căn phòng tĩnh lặng, Sora vẫn không thể ngừng suy nghĩ về mọi thứ đang diễn ra quanh mình.

“Vì sao mình lại quan tâm đến nó như vậy chứ nhỉ?!”

Cô thường hay phớt lờ cảm giác của người khác nghĩ về bản thân mình, dù không phải việc tốt đẹp gì, nhưng đó là cách cô gái mười sáu tuổi vẫn thường dùng để sống cuộc sống thường ngày. Nếu không, cô chắc mình sẽ bị trầm cảm mà chết mất thôi.

Nhưng lần này, cô thật sự đôi chút sợ hãi khi trông thấy một khuôn mặt ghét bỏ của cậu.

***

“Bông hoa?! Màu gì nhỉ… là đỏ chăng?”

Bông hoa ấy đang bốc lửa, trước mắt Sora, cháy đến đen ngòm, lụi tàn.

Một cậu bé đang đứng đó, trên cánh đồng hoa hồng đỏ. Nhưng cánh đồng đang cháy, khắp nơi đều là lửa, cô đang lo lắng cho cậu ấy, vì cả người cậu cũng đang bốc cháy, trông đau đớn lắm.

Cậu đang định nói điều gì đó.

“… Mình biết nó…”

Khẩu hình miệng ấy, chuyển động của đôi môi, Sora đã trông thấy một lần..và cô mãi mãi không bao giờ quên được.

“Sao cậu lại phản bội tôi!”

“_________”

“Này…”, âm thanh thoảng qua tai cô.

Giọng nói đã trở nên rõ ràng hơn, hình ảnh mờ nhạt của Min Joon hiện lên trước mắt cô.

“Sao em lại ngủ ở đây?”

Sora nhanh chóng ngồi dậy, dụi đôi mắt đang nhoè đi vì ngủ gục.

“Em lại bệnh sao?”

“Không ạ.”

Dòng suy nghĩ không hồi kết, nó khiến bản thân cô rơi vào giấc ngủ từ khi nào không hay. Bên cạnh đó, không khí chỗ này vô cùng dễ chịu, có chút hơi lạnh của mùa đông, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ, để lộ những hạt bụi trong không khí. Dù ngay cả buổi trưa nhưng ánh nắng cũng như chỉ vừa mới chớm nở.

Cậu thở dài: “Em chỉ vừa mới khỏi bệnh, có lẽ anh không nên nhờ vả việc này.”

Min Joon với tay lấy phần cơm hộp trên bàn.

Sora bừng tỉnh ngay, người cô bật dậy: “À… không ạ! Em hoàn toàn ổn”, cô đảo mắt quanh một góc phòng: “Chỉ là chỗ này rất thoải mái,... nên là, em chỉ ngủ quên thôi.”

“Vậy sao.”, cậu quay đi, cố tỏ thái độ của một người không quan tâm đến cô.

“Vâng.”

Dù cô đã nói thế nhưng trong lời nói ấy có bao nhiêu là thành thật. Có thể cô chỉ buột miệng nhận lời và trong tình huống lúc ấy, tính ép buộc của lời nhờ vả cũng khá cao. Vì có chút giận dỗi lúc nãy nên cậu đã không nghĩ đến nó, giờ thì cậu khá hối hận về quyết định này.

“Để anh đi với em.”

“Hả?... không phải anh đang bận sao?”

“Đúng là thế… chỉ là sợ em lạc đường thôi…dù gì anh cũng còn dư một ít thời gian.”

Cô vô cùng ngạc nhiên, nhưng nếu là cậu, cô nghĩ điều này không còn mấy lạ lẫm nữa. Trước mắt cô, chàng trai này đã được gán với dòng chữ ‘tốt bụng’ rồi.

“Ừm!”, cô mỉm cười: “Cảm ơn anh.”

Cậu lập tức ngại ngùng quay đi, vì sao nhỉ? Cậu nghĩ mọi chàng trai đều như thế, khi trông thấy một cô gái đang nở một nụ cười với mình. Và không biết vì sao bây giờ cậu mới để ý, cô thật sự rất xinh đẹp, cả nụ cười ấy, cậu muốn trông thấy nó thường xuyên hơn nữa.

“Em… cần chuẩn bị… gì không?”

“À… chỉ cần cái túi và áo khoác, em sẽ nhanh thôi.”

“Ừm, vậy anh sẽ đợi trước cổng.”

“Vâng.”

Min Joon từ tốn tiến ra phía ngoài, từng bước chân chậm chạp, ánh mắt vẫn luôn liên tục đảo về phía Sora; cậu dám chắc cô không hề để ý đến hành động này. Cho đến khi cô đã khuất sau bức tường cạnh cầu thang, cậu mới thật sự bước ra cửa.

“Thật ngu ngốc khi cố trở thành một tên đáng ghét trong mắt em ấy…”

***

Sora vội vã lấy chiếc túi nhỏ, cùng chiếc áo khoác Cashmere dài đến đầu gối, trông cô thật sự trưởng thành hơn tuổi của mình.

Cô đẩy cánh cửa, tiến ra bên ngoài; bất ngờ, cô bắt gặp ánh mắt của Min Joon, cậu đang đứng dựa vào bức tường bên cạnh cửa, khoảnh khắc ấy khiến cô liên tưởng đến giây phút lần đầu tiên gặp cậu, đó đúng là một cảnh tượng xấu hổ.

Cô lập tức đóng cửa ngay tức khắc.

“Hả?!”, Min Joon ngỡ ngàng, chưa biết chuyện gì đang diễn ra.

“Sao thế? Có gì xảy ra à?”, cậu lo lắng.

Ngay sau đó, Sora nhẹ nhàng mở cửa, ló khuôn mặt ngại ngùng với một nụ cười gượng gạo ra.

“Em… hơi giật mình một chút thôi.”

Vẻ đẹp trai đáng tự hào của cậu bị tổn thương thêm lần nữa.

“Trông anh đáng sợ đến thế hả?”

Có vẻ như cậu đang hiểu lầm về điều gì đó và cô mừng vì cậu không biết những suy nghĩ hiện tại của mình. Về hình ảnh của ngày hôm đó, cô ước mình có khả năng xoá sạch đám kí ức đáng xấu hổ đó. Vì vậy, tốt hơn hết là bản thân cô không nên gợi lại câu chuyện đó.

“Ưmmm… không hẳn, chỉ là…”

“Vậy là đúng à”, mặt cậu tối sầm.

Cô có thể trông thấy con dao trong tiềm thức đang đâm vào trái tim bé bỏng của cậu. Nghĩ như thế làm cô bật cười trong kiềm nén.

“Gì chứ! Anh cứ tưởng em suốt ngày chỉ có bộ mặt buồn đời thôi chứ!”, cậu mỉm cười.

“Có một số chuyện…”

Cô không nói hết câu, cứ thế im lặng rồi bước về phía cánh cổng sắt.

“Một số chuyện?”, Min Joon bước theo sau.

“Không có gì đâu ạ!”

Dù chỉ đi phía sau lưng cô, nhưng dựa vào âm điệu của giọng nói, cậu đoán cô đang có một chút khoảng thời gian vui vẻ lúc này.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu biết rằng cô không dễ dàng cho việc mở lòng với cậu, cố gắng tìm hiểu nó sẽ khiến mọi thứ tồi tệ hơn mà thôi. Vì chính bản thân cậu cũng có những thứ không thể bày tỏ cho người khác, nên cậu rất thấu hiểu cảm giác ấy.

Nhưng cậu hi vọng một ngày nào đó, cô sẽ tìm đến cậu và kể hết mọi thứ phiền muộn đó.

***

Em và anh đều giống nhau, đều có những nỗi đau thầm kín không thể phơi bày.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận