• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Dạo Quanh Paris

Chương 01: Trầm Hương

Độ dài: 2,535 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Trầm Yên

Nhà tang lễ Hoàn Vũ.

Tiếng khóc là điều nơi này không hề thiếu tại nơi đây thế nhưng ngày hôm nay không hề có một tiếng nghẹn ngào nào dành cho Trầm Hương. Không ai thương tiếc cô ấy hay sao? Không, không phải, cha mẹ anh trai vô cùng đau đớn khi cô chết, nhưng họ không thể khóc nổi nữa, nước mắt của họ đã cạn kể từ khi cô mắc căn bệnh quái ác này.

Nghe nói cô là người năng động vui vẻ trước khi chết cô mong tất cả bạn bè của mình đừng khóc vì nước mắt chỉ làm họ đau lòng hơn.

Tang lễ cứ nhẹ nhàng tiễn đưa cô gái mười chín tuổi về nơi yên bình cuối cùng như vậy.

Trầm Yên ngồi góc nhỏ sau cùng! Đáng lẽ ra cô có thể ngồi gần hơn nhưng vì nhường chỗ cho bạn bè của chị họ nuôi nên bị thụt xuống dưới cùng. Nghe thì có vẻ thiệt thòi nhưng với cô đây mới là chỗ tốt nhất, ai bảo cô bị ám ảnh cưỡng chế nhìn đâu cũng thấy bẩn, ngồi chỗ chen chúc thế kia chắc chắn sẽ bị đụng chạm ít nhiều. Bạn bè của Trầm Hương phải nói là quá đông, A Yên tự hỏi số bạn bè của cô tính được bằng một phần mấy so với chị ấy. Ngửa bàn tay ra đếm, kì thực còn chưa hết đầu ngón tay đã “kịch kim”. Ít đến đáng thương, Trầm Yên thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối mình đi chơi với bạn bè là lúc nào. 

Mà xem ra người chị họ này sống tốt với mọi người. Có lượng bạn khủng thế này cơ mà.

A Yên ngước lên nhìn bức ảnh giữa những bông cúc vàng trắng, một nụ cười dịu dàng như ánh sáng mùa đông. Ấm áp và ngọt ngào điều mà bản thân cô không hề để ý. Có lẽ vì phần suy nghĩ ghét bỏ trong cô đã che mất những thứ tốt đẹp kia. Luôn cáu giận trước trước những cái ôm chụp từ đằng sau, hình như trước đây cô thường xuyên quá đáng với Trầm Hương như vậy chỉ bởi chị ấy là trùm sò mở đầu vụ cưng nựng cô. A Yên không thích đụng chạm vào người. Chứng OCD* đúng là hành hạ người khác, A Yên thở dài tự ôm lấy cánh tay mình.

Giờ đây ai sẽ ôm cô đây?

Thỉnh thoảng! Chỉ thỉnh thoảng thôi, cô rất nhớ cái ôm ấm áp ấy.

Mấy năm rồi, kể từ lúc Trầm Yên ngã bệnh không còn ai ôm cô nữa! Mà dù có ôm cô cũng rất phản cảm.

Chỉ có Trầm Hương không làm A Yên thấy buồn nôn.

Kì lạ thật! Duy nhất một người đó mà thôi.

A Yên muốn biết vì sao chỉ chị ấy có đặc quyền đó.

“Hương! Em muốn gặp chị.”

“A Yên vẫn còn băn khoăn về trí nhớ trước năm bảy tuổi phải không? Em muốn biết chứ? Đi theo dấu hiệu em sẽ tìm được nó… và cả chị”

Váy bị kéo làm cô chú ý dưới chân.

Thủ phạm không ai khác chính là con ‘mèo chó’   của chị Hương. Cảm giác được cả triệu triệu con vi khuẩn từ chân con vật bò lên váy mình A Yên nghiến răng xua đuổi:

“Bẩn! Bỏ ra! Đồ ‘mèo chó’.”

Mà cuối cùng thì nó là con mèo hay con chó ý nhỉ?

“Nguýt! Nguýt!” Cục bông trắng tròn tròn kêu khe khẽ.

“…”

Đây là tiếng con gì vậy trời?

Nhà tang lễ sao lại để xúc vật chạy loăng quăng thế này? Kể cả thú cưng của người chết cũng không nên để chạy lông nhông thế này chứ. Trầm Yên lùi lại tránh nó như tránh tà.

Con ‘mèo chó’ không ngờ nó lớn lên xinh đẹp động lòng người vậy mà lại bị hắt hủi vậy. Nó gầm ghè nhảy phắt lên cào rách váy cô. Một tiếng ROẠT cực kì rõ ràng trong bầu không khí trang nghiêm, mọi người không tiếc vài cái liếc mắt cực kì “thân thiện” cho cô.

“Thật xin lỗi! Con ra ngoài chút.”

May là có găng tay, ít ra cô cũng không thấy người nhộn nhạo kinh tởm khi tóm con… con gì gì đó rồi lùi ra ngoài.

Vết cào khá có tâm khi cào rách đường chỉ, nguy cơ trước mắt bất cứ lúc nào cũng có thể tuột hết. Một tay túm váy một tay túm thủ phạm, A Yên lao vào nhà vệ sinh.

A Yên ném bộp thủ phạm xuống đất bắt đầu tỉ mẩn với cái váy. Cô ai oán nhìn con không biết là con gì kia như gào lên nhìn đi năm phân, rách năm phân đấy.

“Năm phân chứ có phải năm chục phân đâu mà ngươi cứ phải ầm lên thế. Ta gặp nhiều người rồi nhưng chưa thấy ai khó chịu như ngươi.”

Trầm Yên ngạc nhiên trong lòng. Cái thứ đó biết nói thật đấy à? Sao lại nói được? Yêu quái? Biến đổi gen? Hay cô bị ảo giác?

A Yên cau mày khó chịu. Dù là cái gì thì nó cũng làm hỏng váy cô, chứng OCD phát tác làm cô gần như phát điên. Mồ hôi túa ra như suối, tay run run cô kéo váy cố gắng vuốt thẳng làm nó rách thêm.

“Ngươi làm gì vậy, đồ thần kinh. Rách hơn không phải tại ta nha.”

A Yên hoảng hốt vô thức kéo tới rách váy.

“Bẩn! Bẩn lắm! Sao lại bẩn vậy?”

“Ông muốn gì nữa đây?” Tiếng nói có phần căm thù réo lên ngay gần cô.

Tiếng đóng cửa ngoài nhà vệ sinh làm cô giật mình chộp lấy con thú cưng của Trầm Hương đặt lên nắp bể bồn cầu còn mình thu chân ngồi xổm ở nắp bệ.

Hôm nay cô gặp phải hơi nhiều chuyện rồi đây. Lúc nãy thì vô duyên trong tang lễ, giờ thì chui vô WC nam. OK, fine!

Cầu trời người ta không để ý cô đang trốn ở đây.

“Tôi chỉ mong cậu sẽ kế tiếp Trầm Hương. Trầm Hưng, cậu đã là Anh Linh dự bị cho cô ấy rồi, ngoài cậu ra ai đảm đương nổi đây?”

Một tiếng hừ khinh bỉ.

“Ông thẳng thắn thật nhưng mà đấy là chuyện của ông. Không phải của tôi! Tôi không ngu ngốc như con bé, vì vài lời đường mật liền bán mạng cho ông.”

“Ta không dụ dỗ hay lừa lọc con bé. Chuyện con bé chết là điều không ai trong chúng ta mong muốn, cậu cũng không phải tự trách mình. Giờ ta có cơ hội cứu được con bé chả nhẽ cậu không muốn nắm lấy?”

“Cơ hội cơ à! Hừ! Nói thì hay lắm nhưng cũng chính ông từng nói sẽ đảm bảo an toàn cho con bé. Giờ thì sao? Nó sắp được mồ yên mả đẹp rồi. Ông giải thích đi!”

Trầm Yên tự nhiên sởn da gà, nội dung câu chuyện này có vẻ ẩn chứa nhiều thứ quá. Cô tình nguyện không biết gì hết nhất là khi biết được một mặt nào đó của ông anh họ nuôi. Giống như cơn giận của thần biển Poseidon trong Odysseia, từng đợt thủy triều bao trùm toàn bộ tâm trí. Trước đây, anh ấy luôn là người dịu dàng nhất chiều chuộng cô nhất.

“Đấy là sơ suất của tôi.”

“Sơ xuất! Haha, vì sơ xuất nên mới oan một mạng người. Đừng nói như thể ông vô tội. Tôi không tin ông! Vĩnh viễn không tin ông!”

“Cậu không muốn cứu Trầm Hương nữa hay sao?”

“Muốn! Nhưng tôi lại càng muốn thí thần* hơn”

“Nếu cậu đủ mạnh cậu có thể giết tôi. Cậu sẽ sớm đổi ý thôi.”

“Vậy hả! Chắc là ở kiếp sau rồi.”

Ông anh họ không còn đủ kiên nhẫn bỏ đi, trút giận lên cánh cửa đáng thương. Trầm Yên ngồi nín thít, con ‘mèo chó’  cũng bị dọa chân tay nó bám chặt vào đầu cô. A Yên sợ đến mức quên cái thứ bẩn bẩn kia chạm vào người.

Cánh cửa từ từ mở ra, trước mắt tôi là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, phong độ và lịch thiệp. Đôi mắt ông ta trong veo ánh lên một màu tím huyền bí. Ông ta mở miệng hỏi:

“Cô ta là ai?”

Trầm Yên suýt thì bật hỏi tôi ý hả nhưng cái miệng sau cô đã gào lên trước.

“Em gái của Trầm Hương! Cái người đủ IQ nhưng không đủ thể lực ở khảo sát đó.”

What! Con ‘mèo chó’ biết nói thật chứ không phải ảo giác.

“Ông hỏi tôi ý hả?” A Yên dò hỏi? Cô vẫn nên chắc chắn một chút, dạo này máu lên não hơi chậm.

“À! Xin lỗi! Ta hỏi con hồ ly kia.” Ông ta lịch sự nói và giơ tay ra bắt tay cô, A Yên từ chối nắm những vật thể không rõ ràng.

“Tôi là Trầm Yên, hân hạnh gặp mặt.”

“Tử Du, nghề nghiệp thần chủ quản thế giới bên kia.” Tay ông ta có một vết gồ có vẻ là sẹo. "Cô là em gái Trầm Hương sao?"

“Là em họ nuôi.” Cô chỉnh lại. 

“À, ra vậy.” Ông ta hơi cười, một nụ cười thân thiện như nhân viên tiếp thị.

“Có gì buồn cười sao?” A Yên hơi nóng máu.

“Ngươi im mồm! Không được bất kính với ngài ấy.” Con cáo cào vào người cô. Đang cáu sẵn, Trầm Yên ném luôn nó xuống đất.

“Không được nói những câu bất kính như thế, con người phàm tục kia. Ngươi không có tư cách. Ngươi có nghe không đấy." Con cáo ầm ĩ nhảy nhót ở dưới.

“Cái thứ đó bị sao vậy?” Trầm Yên hỏi Tử Du. “Có khi nào bị dại không?”

“Đồ thần kinh! Ngươi mới bị dại ý.”

“Kệ nó đi, nó vẫn vậy mà.” Ông ta tiếp tục ôn hòa “Không biết cô có thời gian không?”

Trầm Yên từ từ đứng dậy, cô suy tính chút thiệt hơn rồi mới mở miệng.

“Hôm nay thì không?”

“Vậy…”

“Tối mai bảy giờ, ông biết nhà hàng Cutisun chứ?” Trầm Yên không để ông ta kì kèo thêm. “Tôi sẽ tới đó, ông thấy cần thì hãy tới đó.”

***

A Yên trở ra hòa với dòng người tìm đến bên cha mẹ. Họ không hỏi cô đi đâu chỉ gật nhẹ đầu ý bảo không cần giải thích, thậm chí về vụ cái váy cũng cho qua. Nhà tang lễ xa dần rồi khuất sau những hàng cây đại thụ, không khí yên lặng dần bị phá vỡ bởi tiếng nhạc từ các cửa hàng, cộng thêm chút ồn ào của xe cộ.

“Con sao vậy A Yên?” Ba hỏi cô.

“Không có gì ạ! Chỉ là con thấy hơi lạ một chút.”

“Kì lạ thế nào?” Mẹ muốn kéo cô vào lòng nhưng vì một cái nhíu mày lại thôi.

“Cũng không có gì lắm, có thế là do chị ấy ra đi quá sớm và quá nhanh. Con không thích ứng được.”

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, A Yên.”

Trầm Yên không nói thêm lời nào, hôm nay có vẻ mọi người hơi bị quan tâm quá đến cảm giác của cô nhỉ! Thường thì họ sẽ để cô một mình, dù sao cũng không có quá nhiều trạng thái tình cảm trong người, cô sẽ tự ổn qua vài tiếng hoặc nhiều thì vài ngày mà thôi.

Thông báo không ăn bữa tối, A Yên trở về phòng khóa trái cửa rồi vào nơi cô thích nhất, phòng tắm. Ngâm mình trong bồn tắm chỉnh nhiệt độ cho phù hợp, cô yên tâm suy nghĩ cả đống thông tin ngổn ngang.

Bắt đầu từ các mối quan hệ của bọn họ. Trầm Hương và Trầm Hưng đều quen biết người đàn ông tên Tử Du kia, con hồ ly xem ra là thuộc về Tử Du. Vậy tại sao người nuôi lại là chị họ chứ?

Bọn họ có nói đến việc làm gì đó thì phải.

Không cần biết Tử Du là thần thật sự hay là người ngoài hành tinh có sức mạnh thì ông ta có khả năng gì đó là điều không phải bàn cãi. Việc họ làm có liên quan đến việc Trầm Hương hôn mê và vì nó nên mới bị suy đa tạng mà chết.

Tức là nếu tham gia thì việc hôn mê là không thể tránh khỏi.

Rủi ro rất cao là sẽ ngỏm.

Nghĩ sâu xa một chút thì hẳn là thứ này được lợi nhuận khá cao mới khiến cho cả anh em họ tham gia. Vì tiền sao? Không thể, bởi vì dòng họ Trầm không thiếu nhất chính là tiền tài. Kể cả giờ họ không làm gì, ăn chơi trác táng thì cũng đến đời chắt mới hết được. Vì vậy có thể trừ thứ này đi.

Vì tình? Lý do này khá hợp lí. Nhưng trả như nào đây? Tính công kiểu gì? Mà nếu chết thì là mất luôn nhỉ?

Cảm giác như gặp phải gian thương? Có thế nào thì cũng lỗ.

Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong bất cứ ai được, Trầm Yên tự nhiên biết mình phải cảnh giác với người đàn ông kia. Nhưng vấn đề là cô không biết ông ta cáo đến đâu! Dù sao cô mới sắp trong mười sáu còn ông ta bét cũng ba mươi tuổi.

Cô muốn gặp Trầm Hương và cả cái quá khứ đã biến mất không dấu vết kia nữa! A Yên bị già trước tuổi, cô không tin chỉ vì một lần tai nạn giao thông mà cô lại mất trí nhớ, rồi rước vào người một đống bệnh thế này. Quan trọng nhất là thái độ của mọi người, họ dường như rất sợ cô sẽ nhớ ra cái gì đó không nên nhớ. 

A Yên chưa chết bao giờ, nói thật cô hơi sợ vụ này. Cái cảm giác có thể bản thân sẽ nằm đơ ra như khúc gỗ rồi mục nát dòi bọ làm cô nổi da gà.

Tình cảm gia đình không nhiều, Trầm yên thật sự không biết tại sao nhưng đối với cha mẹ hay anh trai cô có rất ít cảm giác… như là muốn ôm hôn họ! Cô đơn thuần chỉ thấy cảm kích. 

Mỗi lần nghĩ đến cô lại không kìm được mà thở dài, rõ ràng là người một nhà nhưng không yêu thương được! Trầm Yên chỉ muốn lủi vào một góc nào đó để họ vĩnh viễn không thấy cô. Áy náy sao?

Có lẽ!

Cảm thấy bản thân đã sạch sẽ, A Yên mới ra khỏi phòng tắm.

Vùi mình vào trong lớp chăn ấm áp mềm mại, tạm quên đi đống rối ren trong ngày chìm vào giấc ngủ.

Ghi chú

[Lên trên]
*Thí thần: giết thần
*Thí thần: giết thần
[Lên trên]
*Chứng OCD: Ám ảnh cưỡng chế. Ở đây chỉ chứng sạch sẽ, ngăn nắp quá mức của Trầm Yên
*Chứng OCD: Ám ảnh cưỡng chế. Ở đây chỉ chứng sạch sẽ, ngăn nắp quá mức của Trầm Yên
Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận