• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Dạo Quanh Paris

Dẫn truyện

Độ dài: 1,156 từ - Lần cuối: - Bình luận: 2

Lời tác giả: Nếu bạn vừa đọc xong lời mở đầu và nghĩ rằng đây là một bộ truyện trẻ trâu hài hước thì xin lỗi nha, một nồi âm mưu đang chờ các thím!

Thế giới cổ đại - Vương Quốc Đại Lý

Trầm Hương nhìn vết thương đang chảy máu, không phải vết thương lớn nhưng cảm giác linh hồn từng chút từng chút một đang bị rút ra khỏi cơ thể!

Sẽ kết thúc thế này sao?

Cô cười khổ nhìn xung quanh, một hang động nhỏ ẩm ướt đầy nấm mốc có nằm mơ cô cũng không nghĩ được rằng mình sẽ chết ở đây! Cô độc và đau khổ!

A Yên không biết cô liều mạng như thế này vì con bé, nó vẫn đang sống rất tốt có cha mẹ yêu thương và anh trai cưng chiều! Cô cũng vậy, chỉ là con nuôi nhưng chỉ có một mình cô họ yêu thương chăm sóc cưng chiều cô như một nàng công chúa tuy vậy cô không thể không ích kỉ liều mạng đi tham gia trò chơi này!

Xin lỗi ba!

Xin lỗi mẹ!

Xin lỗi Trầm Hưng!

A Yên đừng khóc nhé!

Chị phải đi rồi, sau này... xin hãy yêu thương chị của quá khứ!

Trầm Hương cầm lấy lưỡi chủy thủ nạm vàng xinh đẹp, cô niệm chú khiến nó phát sáng ánh vàng kim trên lưỡi dao sắc bén hiện lên hình một bông súng xanh biểu tượng của tri thức!

Người bình thường chết đi sẽ trở về vòng luân hồi được sang kiếp mới nhưng cô lại khác linh hồn của cô đã quá nặng nề vì nó được trải qua nhiều kiếp mà không bị xóa kí ức. Theo cách nói của họ thì cô là một linh hồn no đủ thích hợp để dùng làm Tinh Phách - thứ làm nên vũ khí của các vị Thần!

Những kẻ độc ác, trò chơi này vốn chẳng hề an toàn như họ quảng cáo, và cũng chẳng có phần thưởng to lớn như người chơi tưởng tượng. Thứ còn lại chỉ là một tấm thân tàn tạ, một linh hồn mạnh mẽ hữu ích cho kẻ cầm quyền, phần thưởng chỉ là vài tiếng an ủi tự thỏa mãn của người chơi!

Không! Vốn dĩ đây không phải một trò chơi!

Người là người thật! Có chết cũng là chết thật!

Cô, Miên Tú, Đường Hoa chỉ là vật hi sinh mà thôi!

Không sao cả! Bọn họ nghĩ mình đã thắng sao? Ha ha! Chờ xem!

Con dao cắm phập vào bụng, Trầm Hương đau đến toát mồ hôi! Cô biết tách hồn rất đau đớn vì thế bình thường thần chết sẽ làm cơ thể vô tri mất cảm giác trước rồi mới lấy linh hồn ra! Còn cô thì ngược lại, cô phải tách linh hồn trước rồi mới mất đi cơ thể! Cả người cô run lên bần bật, cả người cứ như thủy tinh vỡ vụn từng phần từng phần một, Trầm Hương nghiến răng nín nhịn! Nỗi uất hận trào dâng, Thần Tiên là những kẻ lừa đảo, cho dù cô có chết cũng không cho chút được một phân lợi ích nào hết! Các người sẽ phải hối hận!

Trầm Hương buông thõng hai tay, cô không thể rút được con dao ra nữa, tri giác tan biến cô không còn biết đau nhưng không thể cử động nữa!

"Ta, Trầm Hương lấy danh nghĩa Thần Khí nguyền rủa bất cứ kẻ nào trừ Trầm Yên sở hữu chủy thủ Tuệ Lạc sẽ trở thành kẻ cô đơn, trường sinh bất diệt, đời đời kiếp kiếp chứng kiến người mình yêu thương nhất chết!"

Ha! Thật không biết có tác dụng với Thần Tiên hay không! Cô chỉ cố gắng hết sức mình có thể để bảo vệ A Yên mà thôi!

Thế nhưng!

Trầm Hương không hề biết mình đã tạo nên bi kịch đau đớn sau này cho biết bao nhiêu người! Một kẻ tội nghiệp gom từng mảnh vỡ sai trái, một tấm thân cô độc nhìn người mình yêu bị người mình kính trọng đánh tan linh hồn, một linh hồn đau thương không dám yêu không dám nhận, một bán yêu bất tử không ngừng than khóc!

Ý thức của cô nhạt nhòa dần, bóng người tìm đến không rõ là bạn hay thù cô cũng không quan tâm nữa, cô đã làm tất cả những gì có thể rồi! Người đó quỳ xuống ôm lấy cô, hơi ấm nào có thể chạm được đến trái tim Trầm Hương nữa, linh hồn này đã thuộc về Thần Khí.

Giọt lệ trong rơi xuống làm ướt má Trầm Hương, cô dùng sức lực cuối cùng mở to mắt xem ai là người khóc thương cho mình.

"A Ly, xin lỗi ta đến muộn! Xin lỗi em, thực sự xin lỗi em!"

Người con gái mặc giáp bạc mỏng than khóc, gương mặt cô xinh đẹp như một tác phẩm tuyệt mĩ, khuyết điểm lớn nhất của nó chính là nó quá hoàn hảo! Đôi mắt Saphia xanh lục bảo tràn ngập tang thương, người tuyệt mĩ nhất lại chẳng hề hạnh phúc. Ông trời cho cô gặp một người khiến cô rung động nhưng cũng lấy đi những gì đẹp nhất đi! Người con gái cô yêu thương nhất cho đến lúc rời xa mãi chỉ xem cô là một người thân!

"A Ly, ta thực sự yêu em! Cho dù em chưa từng màng đến lời ta nhưng ta muốn em biết tấm lòng của ta! Chuyện sau này, ta sẽ giúp em! Nguyện vọng của em, ta thực hiện! Người em thương, ta bảo vệ! Đừng lo!"

Miên Tú! Trầm Hương hoảng hốt muốn nắm lấy bàn tay ngọc ngà ấy nhưng không được! Đừng chạm vào con dao! Xin đừng...

Lưỡi dao không dính máu! Miên Tú nắm chặt nó trong tay!

Tim cô như vỡ òa ra! Miên Tú! Trời ơi! Lời nguyền đó! Trầm Hương muốn khóc nhưng linh hồn không có nước mắt cô chỉ có thể dương mắt nhìn người đó mang Tuệ Lạc đi! Cô đã làm gì thế này? Cô hối hận, tại sao cô lại quên mất cô còn bạn bè, còn người thân chứ không chỉ toàn kẻ thù!

Miên Tú yêu cô, nguyện chờ cô dù có qua bao lâu đi chăng nữa người đó vẫn chỉ một lòng một dạ vì cô nhưng mà người cô yêu vĩnh viễn không phải người ấy!

Sai lầm nối tiếp sai lầm!

Tình yêu đâu phải chỉ có tình yêu nam nữ! Miên Tú cũng không thể ngờ rằng tình yêu của mình lại cuồng dại đến vậy! Cô không ngờ yêu thương một người lại đau đớn đến nhường ấy!

Thì ra đôi khi chỉ yêu thôi là không đủ!

Bình luận (2) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

Drama???
Mới vào đã thế này thì có vẻ hay đấy!
Sau 1 tuần mà còn sống t sẽ cho 1 <3
Xem thêm
Lạc Ảnh
Chủ post
ui, thanks nha <3
Xem thêm