• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 1

Chương 09

Độ dài: 4,288 từ - Lần cuối: - Bình luận: 1

Chiếc xe phóng như bay khỏi con dốc hầm để xe. Trên đường lên tôi và mọi người trong xe còn bị xóc nảy, nghiêng ngả theo chiếc xe khi nó cán qua bầy xác sống để phóng lên khỏi hầm. Tôi còn cảm nhận được tiếng xương thịt bị nghiền vụn bên dưới chỗ ngồi của mình.

Thoạt nhìn, bề ngoài trông chiếc xe này giống với một chiếc Humvee, lại mang lớp vỏ màu cát trắng việt dã khiến ai cũng tưởng nhầm là xe quân đội, nhưng thực chất đây lại là một xe địa hình, bánh to hơn và có cả một khoang chứa ở phía sau.

Người ngồi ở ghế sau cùng tôi và Rin là Hari. Trong xe còn một người khác, đang ngồi ghế lái chính, là một cậu nam sinh có mái tóc màu hạt dẻ, Daisuke. Ngày thường tôi cũng sẽ chẳng quan tâm tới sự tồn tại của cậu ta, nhưng suốt mấy ngày hôm nay liên tục chạm mặt cậu ta và Hari, đã khiến tôi dần quen với sự hiện diện của họ.

Hai tên này lúc nào cũng đi cùng nhau, bộ hai cậu là người yêu chắc?

Cả hai cũng ướt sũng người như bọn tôi, có vẻ như họ cũng xuống hầm chưa được lâu.

“Hai… hai cậu làm gì ở đây vậy?”

Tôi hỏi Hari.

“Cái đó bọn tôi phải hỏi cô mới đúng. Sau khi đưa hai cô cùng cái thằng cầm Katana kia về lớp học bọn tôi bàn nhau tách nhóm trốn đi luôn. Định tới nhà xe lấy một chiếc xe trốn khỏi trường. Ai ngờ vừa mới khởi động động cơ đã thấy hai đứa cô cầm đèn pin chạy vụt qua…”

Là ánh sáng từ điện thoại của tôi đã thu hút sự chú ý của họ. Tôi nhìn chiếc Smartphone ngay ngắn trong lòng bàn tay. Chính là chiếc điện thoại này đã cứu tôi và Rin ở phút cuối cùng.

“Và chiếc xe này là của ai vậy?”

Tôi rướn người lên ghế trước, nơi Daisuke đang cầm lái.

“Nhóm bạn của anh tôi hay đi trộm xe, không ngờ một lần được anh ấy đưa theo lại giúp ích như thế này…”

Tôi cúi xuống để ý mới thấy không có chìa khóa xe đang cắm vào mà chỉ có rây rợ lòng thòng dưới bảng tần số phía trước. Thực sự là Daisuke đã tự đấu dây cho động cơ chạy rồi ăn cắp chiếc xe này.

Không thể tin là một ngày tôi lại biết ơn một tên tội phạm. Nhưng tôi đoán chủ chiếc xe này cũng chẳng còn sống mà trách cứ bọn tôi đâu.

Tôi tự hỏi liệu anh cậu ta đang ở đâu, nhưng khả năng cao là đang ngồi ở trong tù.

“Và làm sao các cậu xuống được nhà xe an toàn vậy?”

Rin hỏi Hari.

“Bọn tôi vào trong sân bóng rồi men theo đường ghế trên khán đài… Trong sân không nhiều xác sống đâu… mà tại sao lại hỏi vậy?”

“Này… đừng nói là bọn cô…”

Tôi quay sang nhìn Rin, hẳn là trông mặt cả hai trông không được dễ coi lắm. Thấy chưa, lần sau các cậu muốn sống thì hãy làm theo kế hoạch của tôi.

Chiếc xe phóng qua rừng thây ma và lao qua khúc quặt. Đoạn đường 500 mét đối với chúng tôi là địa ngục lúc vừa rồi với chiếc xe này chỉ như một trò trẻ con.

“Này, đừng quên chúng ta còn phải đón Katashi nữa đấy.”

Rin đánh mắt nhắc nhở tôi. Đôi mắt toát lên ánh tím đầy quyền lực khiến tôi chỉ muốn co người lại. Tôi gật đầu.

“Cái thằng Samurai đó cũng đi cùng bọn cô sao? Hắn ở đâu rồi?”

“Trong một thùng rác trước cửa sân thể chất.”

Rin lạnh lùng đáp khiến Hari ngơ ngác không hiểu gì.

“Hari! Đằng sau xe!”

Daisuke từ phía trước gọi với lại.

“Biết rồi!”

Hari nhoài người ra cốp xe rồi lấy ra một cái túi màu xanh lục. Nhìn như ba lô ngang quân dụng vậy. Lúc kéo túi ra đằng trước cậu ta còn phải dùng lực rồi theo quán tính mà ngồi phịch xuống cùng với nó.

Cậu ta thở hổn hển. chắc cái ba lô đó phải nặng lắm.

Hari kéo khóa ngang ra, để chúng tôi nhìn thấy đống đồ bên trong.

“Đây là những thứ bọn tôi lượm được từ tối ngày hôm qua, cô xem có gì giúp được không.”

Tôi nhìn vào, bên trong lỉnh kỉnh những vật dụng kim loại sắc nhọn từ mỏ lết đến xà beng.

“Khỏi đi…”

Rin chẳng thèm ngó vào trong túi, hẳn rồi, cô ta đã có cái rìu to tướng thế kia mà.

Tôi lục lọi một chút rồi lấy ra một cây đèn pin. Có vẻ như ngày mai cũng chưa chắc đã có lại điện để tôi sạc điện thoại đâu.

“Cho tôi thứ này đi.”

“Cứ việc.”

Tôi thấy hai cây gậy bóng chày sắt dưới chân Hari. Có vẻ như cậu ta đã lấy những gì tốt nhất nên chẳng cần những gì bên trong nữa.

Xong việc Hari lại quẳng chiếc túi về sau cốp xe.

Kia rồi, đoạn chúng tôi lướt qua mặt sân vận động, tôi yêu cầu Daisuke dừng xe, trỏ vào chiếc thùng rác ở phía xa.

Lấp ló giữa biển thây ma và trong cơn mưa trắng xóa, tôi có thể nhìn thấy một khối vật thể hình lập phương màu xanh ở phía xa, chính là chiếc thùng rác của Katashi.

Nhưng rất tệ, bên ngoài rất nhiều thây ma, chưa kịp dừng lại chúng đã bu sát lại xung quanh xe. Chiếc thùng rác của Katashi ở phía xa cũng bị vây kín bởi thây ma. Có tên còn nhào người lên cả nóc, cào loạn xạ vào bề mặt, chặn kín lại nắp thùng rác từ bên trên.

Tôi e rằng có khi nào Katashi ngạt khí mà chết khô ở trong đó rồi không?

“Không được rồi, chúng đông quá!”

Daisuke chưa dứt lời, đã đạp ga cho chiếc xe tiếp tục di chuyển, cuốn hai thây ma đang bám ở mũi xe xuống gầm, xương thịt vụn bị xay nát bay tứ tung. Những thây ma bám ở hai bên sườn cùng theo đà bị chiếc xe lôi đi.

“Daisuke, xin cậu, hãy dừng lại!”

“Không thể đâu, Hana! Thằng đó chết chắc rồi, được chứ? Nếu chúng ta quay lại đó thì sẽ chẳng khá hơn cậu ta là bao đâu.”

Daisuke tiếp tục rồ ga, nhất quyết không dừng lại.

Rin cầm chắc cây rìu, lại định đẩy tay nắm cửa nhảy ra.

“Để tôi đi!”

“Không được!” – Hari níu tay cô ta lại – “Không đáng đâu.”

Tôi ngậm ngùi nhìn chiếc thùng rác xa dần ở phía sau, khoảng cách giữa chúng tôi và Katashi ngày một xa hơn, và giữa chúng tôi xác sống ngày một dày đặc hơn.

Thây ma cũng dày đặc ở phía trước khiến việc tiến lên cũng gặp khó khăn. Thật may mà Daisuke trộm chiếc xe địa hình này chứ nếu dùng xe Jeep của Hibiki Sensei như kế hoạch ban đầu có khi chúng tôi đã bị mắc xác sống dưới bánh xe mà kẹt lại rồi.

Chẳng nhẽ phải bỏ lại Katashi ở phía sau thật sao?

Nhưng cũng chính lúc Daisuke rồ ga, Katashi như nghe thấy được tín hiệu của chúng tôi, bật nắp thùng rác mà vọt ra, hất tung những thây ma bên trên về một phía.

Nhìn thấy Katashi ở đằng sau mà lòng tôi vui không tả siết. Tôi vội yêu cầu Daisuke dừng xe.

“Cậu ấy kia rồi, dừng lại đi…”

Daisuke thở dài, cậu ta đành chiều tôi mà phanh gấp lại, hất bay vài thây ma đang bám ở thân xe. Tôi vớ một cây gậy sắt dưới chân Hari rồi đẩy cửa mở ra. Rin không làm gì được vì cửa phía cô ta bị khóa.

“Này! Cô…”

Katashi đang hộc tốc vừa chém thây ma vừa chạy lại phía chúng tôi, cậu gào lên qua bức màn mưa.

“Cứ lái đi. Tớ sẽ bắt kịp sau.”

“Katashi, chạy mau lên!”

Tôi gào về phía cậu ấy.

“Không! Nghe tớ đi, Hana! Cứ cho xe chạy đi.”

Một thây ma lao tới, tôi từ trong xe vung gậy quật văng nửa khuôn mặt nó ra xa. Lúc thu gậy về suýt nữa còn vào mặt Hari.

“Ê! Cẩn thận chứ!”

Tôi đánh mắt nhìn Rin, rồi truyền lại thông điệp của Katashi cho Daisuke. Katashi chỉ cách chúng tôi có năm mươi mét phía sau, nhưng giữa khoảng cách lại dày đặc thây ma.

“Cô chắc chứ?”

“Cứ nổ máy đi!”

Daisuke không chần chừ, tiếp tục nhấn ga cho chiếc xe phóng vọt lên, hất bay thêm nhiều thây ma phía trước. Tôi đóng sập cửa lại.

“Hari, mở cốp ra!”

“Được rồi!”

Cậu ta nhào mình về sau cốp, tung mạnh chân cho cửa cốp sau bật ngược lên.

Tôi hồi hộp ngoái lại qua cửa cốp xe đang mở sau, chỉ mong Katashi bắt kịp bọn tôi.

Ngay khi thấy cốp xe mở ra, Katashi không chém nữa. Cậu thu kiếm vào bao rồi tăng tốc huých xác sống cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước, như một viên đạn xuyên qua bầy xác sống dưới cơn mưa. Nhưng chỉ được mấy bước cậu đã bị chặn lại bởi một nhóm lớn xác sống lao tới trước mặt.

Đám xác sống chắn hết tầm nhìn khiến tôi không thấy rõ Katashi nữa đâu. Thây ma dày đặc, kết lại thành một bức tường kiên cố, ngăn cách giữa chiếc xe và Katashi, ngăn cách cậu trở về với tôi. Ngay lúc này tôi lại cảm thấy sợ hãi. Trống ngực đập liên rồi.

Và rồi như một phép màu, tôi thấy Katashi lộn một vòng dưới mặt đất, xuyên qua kẽ hở dưới chân bầy thây ma, rồi tiếp tục phóng lên. Phía trước Katashi lúc này đã trống trải, chỉ còn xác vụn thây ma Daisuke vừa cán qua, các bộ phận cơ thể bị nghiền nát văng sang hai bên, máu đỏ và nội tạng kéo thành một đường dài theo chiếc xe. Daisuke kéo cần số, để xe chạy chậm lại, thu nhỏ khoảng cách với Katashi. Cậu lấy đà chạy trên biển xác, rồi phóng vọt như một mũi tên vào trong xe.

Katashi cứ thế lao đầu vào, cuộn tròn người lộn một vòng trong cốp rồi đập mạnh đầu vào ghế sau. Xong việc, Hari kéo cửa sau từ trên nện mạnh xuống, đóng cốp lại. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

“Ái da… đau quá!”

Katashi ôm đầu lăn lộn trong cốp sau. Trông cậu lúc này khác hẳn Katashi ngầu của lúc trước, như một đứa trẻ con vừa bị người lớn cốc đầu vậy.

“Tên ngốc…”

Âm thanh phát ra từ Rin, nhưng cô ta không quay lại nhìn Katashi, vẫn chỉ giữ bản mặt lạnh lùng nhìn về phía trước. Thôi đi, vừa rồi cô cũng lo muốn chết còn giả bộ làm gì.

Ổn định lại rồi, Katashi mới quan sát trong xe. Thấy có gì đó không ổn, cậu mới nhoài lên ghế trước hỏi tôi.

“Ba người kia đâu? Hana?”

“Akira, Miyu và Yamato đâu rồi?”

Tôi và Rin yên lặng, không nói một câu. Katashi nhanh chóng hiểu chuyện, cũng chẳng biết phải phản ứng ra sao, đành cúi mặt ngậm ngùi.

Cũng chính là lúc đó, Daisuke phát hiện ra gì đó ở trong gương chiếu hậu, đành hỏi chúng tôi.

“Tên kia có đi cùng các cậu không?”

Tất cả chúng tôi cùng nhất loạt ngoái lại nhìn.

Qua cửa kính sau, tôi thấy một cảnh tượng không thể ngờ.

Yamato đang phóng về phía chúng tôi, nhưng không phải chạy bằng chân giống như Katashi. Cậu ta gồng mình đạp xe, kéo theo cả biển thây ma ở phía sau. Tôi còn thấy cậu ta ra sức vẫy tay cầu cứu nữa.

“Có cứu hắn không?” – Rin hỏi Katashi.

Suốt cả chặng đường tới hầm để xe vừa rồi, Yamato đã gây không ít phiền phức cho chúng tôi. Nhưng nhìn cậu ta đang gồng mình đạp xe đuổi theo chúng tôi với cái chân đau, tôi cũng cảm thấy áy náy. Tôi cũng chẳng muốn lên tiếng, chỉ yên lặng chờ đời quyết định của Katashi.

Chiếc xe phóng vụt qua hai toàn nhà chính của trường tiến về sân trước. Trên đường tiếp tục cán bay nhiều thây ma. Thây ma trên sân trường không chỉ có học sinh và giáo viên mà còn những người dân khác trong thị trấn cũng bị biến đổi mà đổ về. Yamato vẫn tiếp tục bám theo chúng tôi. Tay không ngừng vẫy vẫy từ phía xa. Có vẻ cậu ta sợ chúng tôi không phát hiện ra cậu ta ở đằng sau.

“Nhanh lên nào, Samurai, phía trước rất đông xác sống đấy! Lúc đấy muốn cứu cũng không cứu được cậu ta đâu.” – Daisuke lên tiếng từ ghế trên.

“Thôi được…” – Là tiếng Katashi thở dài – “Mở ra đi.”

Tôi hơi bị bất ngờ, thường ngày Katashi chẳng quan tâm đến ai. Yamato lại là một trong đám côn đồ hay bắt nạt cậu ta. Lúc trước tôi cứ nghĩ là vì Airi nên Katashi mới để Yamato theo, nhưng có vẻ không hẳn là là như vậy. Sau khi Airi chết đi, tôi cũng chỉ đơn giản nghĩ Katashi tiếp tục đem theo Yamato vì Akira không muốn bỏ lại cậu ta hay sợ cậu ta làm ầm lên, nhưng thực sự, Katashi chưa từng có ý định bỏ mặc Yamato.

“Katashi? Tại sao?” – Tôi hỏi cậu ấy – “Hắn ta đã giết Airi mà đúng không?”

Katashi lắc đầu.

“Mặc dù cậu ta không tốt, nhưng chúng ta không thể tùy tiện quyết định số phận người khác được. Yamato cũng là một người sống. Vừa rồi các cậu đã cứu tớ, thì không lý nào mà lại không cứu cậu ta.”

Tôi gật đầu. Hóa ra là như vậy. Cho dù có chuyện gì xảy ra trên thế giới này cũng không ai có thể thay đổi được Katashi. Có là kẻ thù, nếu thấy cơ hội, Katashi vẫn phải ra tay cứu lấy hắn ta.

Cũng không vì bản chất đó của Katashi thì tôi đã không ngồi ở đây lúc này.

“Tôi mở đây!”

Hari lại đạp cốp sau, cho cánh cửa bật ra.

Cánh cửa chỉ vừa mới bật lên, đã nghe thấy tiếng rú rít của Yamato, ắt đi cả tiếng cơn mưa.

“Dừng lại đi! Dừng lại đi! Đừng bỏ lại tớ ở đây!”

Tôi thấy Yamato nước mắt nước mũi tùm lum. Chỉ sợ cậu ta lại són ra quần, vào xe không biết sẽ bốc mùi như thế nào. Tôi lại nhìn Katashi, một mẩu giấy kẹo cao su trong thùng rác vẫn còn dính trên áo cậu ta.

“Eo…” – Tôi vội vã bịt mũi lại.

“Dừng lại đi! Dừng lại đi!” – Yamato rú rít gào lên – “Tớ vẫn chưa bị cắn đâu! Xin các cậu, đừng bỏ tớ lại đây mà!”

Âm thanh từ miệng Yamato bắn như súng tiểu liên. Bớt ồn ào xuống được không? Chẳng phải chúng tôi đã mở cửa sau cho cậu sao?

“Không dừng lại được đâu, cậu phải nhảy thôi.”

Câu nói của Hari khiến Yamato tái mét mặt. Đang đạp xe với cái chân tàn tạ đó mà lấy đà nhảy vào xe với khoảng cách như thế này thì có là siêu nhân cũng phải bó tay.

Daisuke cho xe chậm lại chỉ cách Yamato một khoảng ba mét. Tuy nhiên đã tới sân trước trường, xác sống đang ập tới đằng trước và bám theo đằng sau vẫn quá đông khiến chúng tôi không thể dừng hẳn lại mà đón cậu ta.

“Dừng lại đi… chân tớ đau… không nhảy được đâu!”

“Không nhảy thì tôi đóng đây…” – Hari nắm chặt cửa sau, làm bộ chuẩn bị đóng vào.

“Khoan đã… cứ để mở đi!” – Yamato cuống lên - “Chết tiệt, tôi sẽ nhảy, được chưa?”

Chiếc xe dữ dội tông bay rào chắn cổng trường mà phóng ra. Yamato hồng hộc phóng xe đạp theo xe bọn tôi, sau đó là biển xác sống ở trong trường cuốn theo.

Phía trước chúng tôi, là con đường sâu hút trải dài xuống tận chân núi, lại vòng vèo dốc thẳng xuống. Xe bị hút xuống rất nhanh, nhưng lại là điều kiện thuận lợi nhất cho Yamato. Cậu ta ở đằng sau, trên con dốc nghiêng hai mươi độ và vị trí ở phía trên cốp xe.

“Tới đây!!!”

Yamato nhắm mắt nhắn mũi bật dậy khỏi xe đạp, một chân dùng thân xe đạp làm điểm bật rồi phóng vot đến chỗ chúng tôi. Yamato lao đến hệt như Katashi, chỉ có điều ngắm hơi lệch nên lúc vào chỉ có thân trên vào trong cốp, bụng va vào sau xe.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với! tôi chưa muốn chết đâu!”

Yamato rú rít bán chặt vào sàn phía sau, thân dưới cậu ta bị lôi như tấm giẻ trên mặt đường.

Hari và Katashi ở phía sau kéo Yamato vào rồi đóng sập cốp xe.

Xe đạp đổ ngang ngáng chân vài xác sống phía sau, rồi trôi theo con dốc, quẹt ngang trên mặt đất một đoạn trước khi dừng lại.

Chiếc xe địa hình của chúng tôi phóng băng băng trên con đường ngoằn ngoèo trên sườn núi. Cần gạt nước phía trước đảo như điên. Cây cối hai bên đường rung lắc theo cơn mưa, chỉ sợ sẽ đổ xuống ngáng đường xe.

Ngay khi vào trong xe, Yamato vội ôm chầm lấy Hari. Cảm ơn rối rít.

“Cảm ơn cậu! Cảm ơn! Cảm ơn! Ơn này cả đời tớ sẽ không bao giờ quên đâu!”

“Tránh ra!”

Hari đạp Yamato bay về đầu kia của cốp xe, cậu ta lại cuống cuồng sán vào Katashi.

“Cả các cậu nữa… Cảm ơn Katashi! Cảm ơn ơn Hana! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn!”

Chúng tôi cảm thấy hối hận vì đã cứu Yamato. Bây giờ có muốn cũng không thể làm cho cậu ta im lặng được nữa. Đành bịt tai lại chờ cậu ta ‘cảm ơn’ xong.

Cũng phải nói là mạng tên này to thật. Lúc Yamato rời bỏ chúng tôi chạy về bãi xe đạp tôi cũng không để ý, tưởng hắn cũng bị xác sống ăn thịt rồi. Nào ngờ hắn lại có cao kiến lấy xe đạp bỏ chạy rồi đuổi theo bọn tôi. Vậy mà lúc bị xác sống vây ngay cạnh bãi xe đạp, kể cả có bộ não của tôi và Rin, chẳng ai có thể nghĩ ra cách đó. Kể ra giữ lại Yamato chúng tôi cũng có thể sử dụng cái khôn vặt của hắn sau này.

Tôi ngoái lại nhìn ngôi trường ở phía xa. Cuối cùng, tới chiều ngay thứ hai của đại dịch chúng tôi cũng đã rời được khỏi đó. Chỉ không biết số phận Hibiki Sensei và những người ở lại sẽ ra sao.

“Chúng ta có thể quay trở lại đó để cứu mọi người không?”

Không một ai trả lời. Có vẻ như sau tất cả mọi chuyện chúng tôi vừa trải qua, thì cho dù có lưu luyến nơi này thế nào, thì đến cả tôi cũng không còn ý định quay trở vào trong đó.

Tôi ngậm ngùi khẽ từ biệt ngôi trường ở sau lưng. Nơi tôi đã có nhiều kỷ niệm không thể quên. Nơi tôi đã từng sống cuộc sống của một nàng công chúa, nơi trú ẩn đầu tiên của chúng tôi trong đại dịch, nơi chúng tôi đã mất Miyu và Akira, và cũng là nơi tôi học được ở những khoảnh khắc tận cùng rằng vẫn còn có những trái tim tốt đẹp khác bên trong những người tôi đã khinh thường.

Trong xe lúc này có Daisuke ở ghế trước, tôi và Rin ở ghế sau, Katashi, Hari và Yamato ở trong cốp dưới cùng. Tổng cộng vẫn là sáu người.

Thật trớ trêu làm sao. Lúc bắt đầu, chúng tôi có sáu người, bây giờ cũng vẫn là sáu, nhưng không phải là nhóm ban đầu nữa rồi.

Masayuki Katashi, người bạn đã hai năm trời bị ngăn cách giữa tôi bởi một bức tường tâm lý vô hình.

Murasaki Rin, cô nàng lập dị nhưng lại là cô gái hấp dẫn nhất trường mà tôi không nghĩ một ngày sẽ làm bạn với cô ta.

Yamato, một tên ích kỷ, hèn nhát nhưng không thể từ chối một sự thật là cậu ta đã theo chân chúng tôi từ lúc đầu.

Daisuke và Hari, hai kẻ thất bại ở cao trung, đã từng bị tôi từ chối, cũng từng muốn cưỡng hiếp tôi, giờ lại trở thành những người bạn luôn xuất hiện vào lúc tôi cần họ nhất.

Tôi nhìn mọi người trong xe, sợ rằng nhóm này rồi cũng chẳng tồn tại được lâu nữa. Nhưng cũng tự nhủ rằng, từ bây giờ trở đi, tôi sẽ còn phải đối mặt với những mất mát lớn hơn nhiều.

Tương lai ở phía trước ư? Tôi vẫn còn hy vọng chứ.

Nhưng quan trọng là giờ đây, chúng tôi vẫn còn đang thở, và là một đội. Chỉ có sát cánh bảo vệ cho nhau, chúng tôi mới có thể tiếp tục sống sót trong thế giới khắc nghiệt này.

Bât chợt, tôi cảm thấy có gì đó trong túi áo. Vừa rồi mải lo sống chết mà tôi chẳng hề cảm thấy trong túi áo mình có gì. Thật kỳ lạ, tôi lấy thứ trong túi áo mình ra xem.

Đó là một hộp quà nhỏ bằng lòng bàn tay, được gói rất xinh với một bông hoa tím được đính ở ngoài.

“Đây là…?”

Chiếc hộp trông rất quen. Rõ ràng là tôi đã thấy nó ở đâu đó trước kia rồi.

Tôi đã thấy thứ này ở đâu nhỉ?

Tôi giơ cao hộp quà lên để quan sát, thật kỳ lạ. tại sao thứ này lại ở trong túi áo tôi.

Chính là lúc này, Rin ở bên cạnh tôi mới lên tiếng.

“Là cái tên mặt búng sữa đó, hắn lén bỏ vào trong túi cô khi cả nhóm còn ở trong căn tin.”

“Hả?” – Tôi ngơ ngác nhìn hộp quà. Để rồi một phân cảnh quen thuộc dội lại từ ký ức tôi.

“Chào cậu, mình là Akira lớp 3B, rất vui được làm quen với cậu.”

“Ừm… Nói sao nhỉ… Thì là… mình cũng để ý Hana từ lâu rồi, cậu rất xinh đẹp, dịu dàng, lại vô cùng thông minh… ừm… Mình muốn hỏi liệu cậu có muốn làm quen với mình không?”

Gương mặt ngượng ngịu của Akira hiện về trước mắt, khiến cho đôi mắt tôi rung rung.

“Phải rồi…” – Tên ngốc đó.

Tôi nắm gọn hộp quà ở trong tay, áp nó lên trước ngực mà òa khóc. Rin cũng không ngăn lại tôi, Katashi cũng thế. Lúc này tôi còn gào to hơn cả Yamato, nhưng không ai bảo tôi im đi.

Tất cả mọi người trong xe đều yên lặng, đến cả Yamato cũng phải thu mình vào một góc, cúi đầu.

Katashi dựng chân phía trước ngồi sau cốp, mệt mỏi nhìn dòng máu đỏ rỉ xuống từ lưỡi gươm cắm thẳng trên mặt sàn.

Daisuke không nói một lời, chỉ lặng lặng cầm lái tập trung vào con đường phia trước.

Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Hari cũng ngậm ngùi chẳng nói câu gì.

Tất cả đều yên lặng để cho tôi khóc.

“Tại… tại sao tôi lại đuổi cậu đi chứ… tất cả là lỗi của tôi.”

“Tại… Tại sao vậy?”

“Tại sao lúc còn sống, cậu không nói với tôi, để rồi chết đi, làm tôi đau khổ như vậy hả…”

“Tại sao… Một người tử tế như cậu lại phải chết để cho đứa vô dụng như tôi tiếp tục được tồn tại trên cõi đời này!”

“Và tại sao Akira… Tại sao cậu lại tàn nhẫn với tôi thế này.”

“Cô cùng là đồ ngốc.”– Rin chống tay lên thành cửa sổ nhìn vào cơn mưa. Buông câu nói lạnh lùng với tôi.

Tiếng gào của tôi còn vang ra khỏi xe, vong lên giữa cơn mưa vô tận.Tiếng gào thảm thiết, giằng xe, và đau đớn như tâm can tôi lúc này. Chẳng một ai ở ngoài kia nghe thấy tiếng gào của tôi, nhưng tôi vẫn muốn gào, đẻ cho dù Akira có ở trên thiên đường kia, cậu cũng phải nghe thấy tiếng của tôi.

“Akira! Mình là Hana! Rất vui được làm quen với cậu!”

Cuối cùng tôi cũng dừng lại, để cho tiếng mưa rơi tiếp tục nổi lên. Liệu lời nói của tôi có chạm đến được trái tim của Akira không?

Tôi cũng không biết nữa.

Nhưng lời nói của cậu cũng đã chạm được đến trái tim tôi rồi.

“Tất cả chỉ là lũ ngốc.” – Rin lầm bẩm.

Chiếc xe tiếp tục lao đi, như một mũi tên trên sườn đồi.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Theo toy biết thì xe oto có vừa mở cốp vừa chạy đc đâu? Cơ mà truyện bánh cuốn lắm (dù có hơi dảk:<)
Xem thêm