• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 1

Chương 06

Độ dài: 4,212 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Hari và nhóm của cậu ta đưa chúng tôi trở lại lớp học. Toàn bộ xác sống ở phía hành lang tầng 3 khu vực quanh lớp học của tôi đều đã được đám nam sinh dọn sạch. Ở hai đầu cầu thang lên và xuống, bàn ghế đã được chất đống tạo thành một lớp rào chắn, và có các nam sinh được vũ trang cơ bản đứng phòng thủ thành mỗi nhóm 4 người ở mỗi đầu hành lang.

Tôi bước qua dãy hành lang quen thuộc, một bên là hàng cửa sổ bằng kính nhìn ra cơn bão bên ngoài, một bên là dãy lớp học trống trải kéo dài từ lớp 3A đến 3E. Toàn bộ khu vực lớp học khối 12 đều an toàn, nhưng nhìn qua cửa kính phòng học thì bên trong các phòng này trống trơn chẳng có một ai cả, riêng lớp 3E ở cuối hành lang thì la liệt những xác chết. Lớp 3D ở kế bên thì chỉ có vài người bên trong, và có hai nam sinh đứng chặn cửa ở bên ngoài. Nhìn những học sinh trong phòng lớp 3D mặt múi đều thất thiểu có người từ bên trong gào thét đập cửa xin ra ngoài.

“Chuyện này là sao?” – Tôi liền hỏi một nam sinh trong đoàn.

“Vừa rồi sau đợt tấn công, những xác chết được chất tạm vào phòng 3E, còn những người bị cắn tạm thời nhốt vào phòng 3D.

Hari cũng đã yêu cầu ba người chúng tôi phải kiểm tra vết cắn trước khi xuống tầng 3. May mắn là cả tôi, Katashi và Rin đều lành lặn sau cuộc bao vây vừa rồi. Katashi đi cạnh Osamu, người dẫn đầu toán nam sinh và là lớp trưởng lớp 3E. Tôi bẽn lẽn theo sát cậu ấy. Daisuke và Hari thì đi cuối hàng đảm bảo an toàn phía sau. Riêng Rin đứng cách tôi một khoảng xa, cả chuyến đi chẳng thèm nhìn mặt tôi. Chắc cô ta giận tôi lắm khi tôi đã ích kỷ bỏ lại cô ta và Katashi ở phía sau.

“Còn ai khác ngoài các cậu còn sống không?”

Katashi hỏi Osamu.

“Không biết. Tạm thời mới chỉ có những người ở đây là chưa bị cắn thôi. ”

Chúng tôi dừng lại trước phòng học lớp 3A. Osamu đẩy cửa cho chúng tôi bước vào.

“Những người còn sống chưa bị cắn thì được tập hợp tại đây.”

Cảnh cửa trượt sang để tôi thấy rõ khung cảnh bên trong.

Mọi ánh mắt từ bên trong căn phòng đổ dồn về phía chúng tôi. Bên trong, nhung nhúc là người ngồi xúm lại vào nhau, những người ngồi thu mình, la liệt trên mặt đất, nhìn như cảnh một nhóm tị nạn sau trận thiên tai. Nhìn qua tối đoán cũng phải tới năm, sáu chục người.

Nhìn gương mặt ai nấy đều như người mất hồn, có người thấy tôi bước vào còn trợn trừng mắt lên khiép sợ, tưởng như tôi là một xác sống không hay.

Một gương mặt quen thuộc tiến lại gần về phía tôi đang bước tới. Đó không ai khác, chính là thầy chủ nhiệm lớp tôi, Hibiki Sensei. Thầy mới 26 tuổi và vừa mới mắt đầu nghề giáo viên đầu năm nay. Nhìn gương mặt non choẹt trong chiếc áo Blouse trắng, nếu không ở trường thì chúng tôi có lẽ gọi thầy bằng anh cũng chẳng sai.

Trong lớp học, ngoài Hibiki Sensei ra còn ba người khác là giáo viên, một là cô chủ nhiệm lớp 3C và hai người còn lại là hai giáo viên thể chất thuộc nhóm phòng thủ dưới tầng một đêm qua, nhìn mặt họ hốc hác do thức trắng một đêm, tôi đoán có lẽ họ đã may mắn khi tạt qua đây trong cuộc chạy nạn từ dưới tầng một lên vừa rồi.

Nhìn mọi người trong lớp học lúc này, có vẻ người đang nắm quyền lực cao nhất là Hibiki Sensei.

Hibiki Sensei đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn tôi. Giọng thầy cất lên có vẻ không hài lòng với tôi chút nào.

“Hana! Em là lớp trưởng mà để cho lớp hỗn loạn như vậy là sao? Em ở đâu suốt quãng thời gian vừa rồi hả?”

Tôi cúi mặt để cho Hibiki Sensei tiếp tục trách móc mình. Quả thật tôi là lớp trưởng, mà những lúc như thế này trách nhiệm với lớp của tôi lại bị bỏ quên ở đâu không biết.

“Thầy mới đi có một lúc… mà khi trở lại, lớp này đã nháo nhác thế này rồi. Nhiều bạn đã chạy theo dòng người kia lên tầng 5, bị cả bầy xác sống đuổi theo, sống chết không rõ ràng. Nếu không có bạn Osamu bên 3E, thì bây giờ mọi chuyện đã như thế nào rồi hả?”

Thực sự Sensei nói không sai, là do tôi vắng mặt, nên lớp mới hỗn loạn, để nhiều bạn chạy theo đám đông kia mà đi vào chỗ chết. May mà có Osamu, lớp trưởng lớp 3E đoàn kết những người ở lại, nên chúng tôi mới được cứu như thế này. Meiko và Sayo chết cũng là do tôi. Nếu như tôi ở lại lớp lúc nãy, thuyết phục bọn họ không chạy theo đám đông, thì có lẽ họ đã chẳng phải chết oan uống như vậy.

“Sensei, không phải lỗi của bạn ấy đâu. Vừa nãy hiệu trưởng Sai muốn gặp Hana trên sân thượng, Miyu đã dẫn bạn ấy đi.”

Airi lù lù xuất hiện bên cạnh tôi. Gương mặt giả tạo của con nhỏ nhìn mà thấy ghét.

“Cái gì?” – Hibiki Sensei nghiến răng, mặt thầy bỗng chuyển sắc – “Lão hiệu trưởng đó? Ông ta ở đâu suốt ngày hôm qua?”

Thái độ của thấy làm cho Airi sợ hãi mà cúi gằm mặt xuống.

Hibiki Sensei hạ giọng, lại quay sang hỏi tôi.

“Hana, Airi nói đúng chứ?”

Tôi khẽ gật đầu.

“Được rồi…” – Thầy nắm lấy cố tay đưa tôi trở về chỗ ngồi của mình trong lớp học. Kê một ghế trước bàn học tôi, sau đó hai tay chống cằm – “Thầy cần em kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra vừa rồi.”

Tôi kể đầu đuôi câu chuyện kể từ lúc mình thức dậy đến lúc được nhóm Osamu cứu xuống đây. Hibiki Sensei cũng tường thuật lại diễn biến quá trình của thầy. Sáng nay thầy được phân công xuống tầng một canh gác, lúc xác sống bên ngoài phá vỡ cửa kính tràn vào, thầy theo dòng người trở về lớp học. Do đám đông quá hốn loạn nên rất khó khăn thầy mới về được tới đây. Về tới nơi thì mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi. Nhiều học sinh hòa theo đám đông lên tầng cao cứu thân, may mà có Osamu bên 3E đã đoàn két những người ở lại phía sau cùng phòng thủ xác sống. Suốt cả ngày hôm qua hiệu trưởng Sai không có mặt ở trường, sáng nay lão ta lại đột ngột xuất hiện trên trực thăng để đưa hai học sinh xuất sắc đi. Lão già đáng khinh này đã ở ngoài đó cả ngày hôm qua. Có lẽ lão biết nhiều về đại dịch xác sống này hơn tất cả chúng tôi ở trong đây.

“Giờ ổn rồi.” – Hibiki Sensei đưa tay xoa đầu tôi – “Xin lỗi thầy đã hơi nóng tính, em cũng trải qua nhiều rồi, bây giờ tình thế đang trong tầm kiẻm soát, em nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Rồi thầy đứng dậy tiếp tục đi về phía Katashi và Rin đang ngồi ở đầu kia lớp học để hỏi han.

Tôi khẽ cảm ơn Airi, mặc dù không ưa nhỏ nhưng có vẻ như Airi vừa cứu tôi khỏi cơn giận của Hibiki Sensei. Từ cuối lớp, thằng bạn trai lớp bên của Airi vẫn tay ra hiệu, nhỏ từ biệt tôi rồi lủi thủi tiến về phía đó.

Cuối cùng tôi cũng được thả tự do để quan sát xung quanh. Hibiki Sensei tra khảo tôi về hiệu trưởng Sai mà căng thẳng như ép cung vậy. Tôi đảo mắt nhìn quanh lớp học, hy vọng mình sẽ tìm thấy Miyu. Hy vọng rằng cô ấy đã kịp thời trở lại lớp học trong cuộc hỗn loạn vừa rồi, hay đám Osamu đã cứu được cô ấy trên đường tới cứu chúng tôi. Nhưng đáo lại hy vọng của tôi, chẳng có gì còn lại của cô ấy hết. Phía bên ngoài lớp cửa sổ kia, cơn mưa quỷ quái vẫn không ngừng tuôn xối xả, mặc cho chúng tôi chẳng thấy được gì bên ngoài kia.

Tôi bước tới hỏi Osamu về Miyu, hỏi xem cô ấy có đang bị nhốt trong phòng 3D cùng những người bị cắn khác không. Cậu ta không trả lời, chỉ ngán ngẩm lắc đầu.

Tôi trở về chỗ ngồi của mình mà lòng buồn không tả. Tôi đánh mắt về phía Katashi và Rin. Hibiki Sensei đã có đầy đủ câu chuyện từ tôi nên cũng chẳng tra khảo họ nhiều lắm mà hỏi han vài câu rồi rời đi luôn. Katashi đã có lại được cuốn tiểu thuyết đang đọc dở của mình. Rin ngồi bên cạnh cậu ta, có vẻ như đang bình luận về cuốn tiểu thuyết của Katashi. Katashi không tỏ ra vui vẻ nhưng nhìn họ trò chuyện thân mật như thể người đã quen từ lâu. Rin lại làm cho cậu ta đỏ mặt. Chà, ít ra thì vẫn đang có người đang thoải mái ở đây. Tôi mừng cho Katashi, vì rất lâu rồi cậu không nói chuyện với ai say sưa như thế này. Cả hai đều là người không có bạn, vậy mà gặp được nhau lại có thể thân được nhanh thế, tôi mừng vì sau bao lâu Katashi cũng có thêm một người bạn mới không phải là tôi.

Tôi điểm lại những gương mặt quen thuộc trong lớp học lúc này. Ngoài Katashi và Hibiki Sensei còn có Airi và thằng bạn trai lớp bên của cô ta. Cuối lớp học, đám con gái còn sống lớp 3B xúm lại quanh Akira, cái cậu mặt non sữa tỏ tình thất bại tôi ngày hôm qua. Có vẻ tôi đã đánh giá thấp cậu ta, Akira lúc này trông rất điềm đạm mà trấn an các cô gái: “Không sao đâu, tớ sẽ bảo vệ cho các cậu.”

Tôi thấy hơi tiếc cho bản thân ngày hôm qua. Cậu ta vừa xinh trai, lại vừa tử tế. Biết cậu ta ra dáng quân tử như thế này, có lẽ tôi sẽ bỏ qua giai cấp mà chấp nhận cậu ta.

Tôi cũng muốn tìm Hari và Daisuke để cảm ơn vì đã cứu tôi lúc trước. Nhưng sau khi cùng đám Osamu đưa bọn tôi về lớp học. Hai tên đó lại biến đi đâu rồi không biết.

Ngay lúc này, đẳng cấp chẳng còn giá trị gì với tôi nữa. Những người mà tôi vốn kính trọng như hiệu trưởng Sai lại là kẻ hèn nhát chỉ nghĩ tới bản thân trong khi những kẻ mà tôi từng coi là rác rưởi lại cứu mạng tôi vào những phút tưởng chừng nhưu là tuyệt vọng nhất. Lúc này đây, trong tôi chảng còn sự cao ngạo nữa. Tôi thèm khát tình yêu thương. Hai năm đứng trên đầu người khác đã khiến cho tôi chỉ biết nhìn người ta bằng thành quả mà bỏ qua giá trị con người bên trong. Nếu như sự việc lần này thực sự qua đi và tôi trở lại cuộc sống bình thường của mình, tôi sẽ trân trọng người khác hơn… tôi sẽ thay đổi để trở lại làm chính tôi, một cô gái mỏng manh dưới sự trở che của Katashi.

Trong lúc tôi còn mải suy nghĩ, Katashi chậm rãi tiến đến tôi. Tôi ngước mắt lên nhìn, cậu đã sẵn sàng balô ở trên vai.

“Hana, cậu có muốn đi cùng bọn tớ không?”

Tôi hơi bối rối một lúc, nhưng chợt nhớ ra kế hoạch của Rin. Katashi vẫn muốn rời khỏi ngôi trường theo kế hoạch của cô ta. Chỉ có điều chúng tôi vừa mới được cứu mà cậu lại sẵn sàng đi luôn. Bộ cậu không biết nghỉ ngơi là gì chắc.

“Vậy để tớ hỏi Hibiki Sensei.”

Tôi trả lời cậu ấy.

“Được, tớ và Rin sẽ chờ ở đằng kia.”

Katashi chĩa ngón cái ra phía sau, trỏ về bàn ở đối diện, chỗ Rin đang ngồi.

Hai người kết thân nhanh thật đấy, chưa gì đã bám dính vào với nhau như vậy rồi cơ à?

Dứt lời cậu quay lưng trở lại vị trí, tôi cũng chẳng muốn lãng phí thêm thời gian, liền rời khỏi chỗ ngồi ngay, đẩy cửa rời khỏi lớp học. Hibiki Sensei sau khi tra khảo bọn tôi đã ra ngoài canh gác cùng đám con trai.

Về phần tư trang, cặp sách của tôi đã được chuẩn bị gọn gàng trên vai từ lúc sáng, từ lúc mà Miyu kéo tôi đi.

Tôi tìm thấy Hibiki Sensei ở ngay trước đường cầu thang chính từ hướng lớp tôi. Thầy cầm cán cây lau nhà sắt bị bẻ dôi ra, nhọn hoắt một đầu, cùng hai nam sinh sau lớp rào chắn dựng bằng bàn ghế, đăm đăm nhìn về phía cầu thang.

Tôi nhẹ nhàng tiến đến, lay lay Hibiki Sensei. Thầy đưa tôi ra một góc, hỏi tôi cần gì.

“Em và hai bạn khác muốn rời khỏi đây ạ.”

Tôi cúi đầu đón chờ phản ứng của Sensei. Chỉ sợ thầy lại nổi nóng với tôi và lại lên lớp tôi về vấn đề trách nhiệm.

Nhưng tôi đã nhầm, đáp trả tôi, lại là giọng nói dịu dàng của thầy. Hibiki Sensei đặt nhẹ tay lên vai tôi.

“Nếu đó là những gì em muốn, thì thầy cũng không cản. Ở đây đã có thầy rồi, em không cần phải lo lắng đâu.”

Tôi bất ngờ. Hibiki Sensei mới chỉ hơn chúng tôi 8 tuổi. Thầy của thường ngày vô cùng trẻ con. Thầy hay đem những câu nói vớ vẩn của các nhân vật Anime lên lồng ghép vào mua vui cho bài giảng nhưng rốt cục lại biến mình thành trò cười cho cả lớp. Trong cả ngôi trường, thầy là giáo viên gẫn gũi với học sinh nhất, luôn hùa theo những trò đùa của đám con trai, lại hay làm tay sai bê đồ cho bọn con gái ở trung tâm mua sắm… Thầy như một người bạn với chúng tôi, như một đứa trẻ không lớn trong thân xác của ông thầy 26 tuổi vậy.

Vậy mà giờ đây Hibiki Sensei đứng trước mặt tôi lại ân cần như một người cha. Sống mũi tôi cay cay. Hàng nước mắt lại ứa ra từ khóe mắt tôi lúc nào.

Tôi vội vàng lau nước mắt.

“Thôi đi, không phải đến thầy cũng muốn làm em cảm động phát khóc đấy chứ?”

Hibiki Sensei lại xoa đầu tôi, mỉm cười.

“Hana khóc nhè nhiều hơn cả Miyu rồi đấy.”

“Em không có…”

Thấy lấy tay lau đi dòng nước mắt trên má tôi, dặn dò.

“Dạo này trông em gầy đi nhiều lắm, chăm chỉ là tốt, nhưng không được cố gắng quá sức nghe chưa, từ nay em phải biết chăm sóc cho bản thân mình đấy.”

Bố mẹ tôi luôn phàn nàn với thầy Hibiki chuyện tôi thức muộn ban đêm để lập trình Game. Mặc dù chẳng biết mục đích của tôi, thay vì nhắc nhở, thầy lại nhận phần trách nhiệm về mình, nói rằng đó là dự án nhà trường bắt tôi thực hiện để bao che cho tôi. Cho tới bây giờ, tôi mới nhận ra có nhiều người quan tâm tới mình đến vậy.

Đoạn tôi chuẩn bị quay lưng trở lại lớp học, Hibiki Sensei lại bất ngờ gọi với tôi từ đằng sau.

“Hana, chờ đã.”

Tôi ngoái lại, thầy chưa trở lại điểm gác ngay mà còn đang moi ra thứ gì đó màu đen đen từ túi quần.

“Bắt lấy!”

Thầy quăng vật đen đen ấy về phía tôi. Bị bất ngờ, tôi vội lấy hai tay chụp lấy thứ đang bay tới trước ngực mình.

Tôi mở lòng bàn tay để xem đó là cái gì. Nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, là một chiếc chìa khóa màu đen.

“Chiếc Jeep thầy để ở dãy B4 hầm để xe. Mấy đứa muốn đi xa, thì ít nhất phải có một chiếc xe chứ.”

Nói rồi thầy phẩy ta trước trán ra vẻ từ biệt rồi quay lưng bỏ đi, tôi vội vã gật đầu.

Tôi đẩy cửa bước vào, tính thông báo với Katashi mình đã xin phép thành công, nhưng nhóm người lúc này, có vẻ không chỉ có cậu ta và Rin nữa.

Xung quanh bàn chỗ Rin đang ngồi, còn có 3 người khác ngoài Katashi nữa. Tất cả đều là những gương mặt quen thuộc với tôi.

Một con nhỏ thắt bím hai bên cùng một thằng gầy, nhưng khá điển trai với kiểu đầu Undercut, và một cậu nam sinh với gương mặt dễ thương.

Là Airi cùng thằng bạn trai của cô ta, Yamato và anh chàng đã bị tôi từ chối ngày hôm qua, Akira.

Thấy tôi bước tới, Airi vội làm bộ mặt khẩn cầu nhìn tôi.

“Hana… xin cậu, mình không muốn ở đây nữa đâu.”

Cô ta tính giở trò gì đây? Giờ lại muốn lợi dụng tôi để được đi khỏi đây à? Tôi nhìn Rin xem cô ta có đồng ý không, mà nét mặt kiểu “Sao cũng được”. Xét cho cùng, cô ta đã để một kẻ đáng ghét như tôi đi cùng thì không lý gì không thể mang Airi theo cả.

Tôi liếc mắt nhìn Yamato.

“Không… mình sẽ không rời Airi một bước… nửa bước cũng không!”

Hắn ôm chặt lấy Airi. Hai đứa này đã không rời nhau nửa bước từ hôm qua. Xem ra để Airi đi theo chúng tôi phải vác theo cả thằng bạn trai của cô ta rồi.

“Mình muốn thử ra ngoài đó để tìm viện trợ!”

Tiếng Akira vọng ra từ phía sau tôi. Đôi mắt cậu ánh lên ngọn lửa đầy quyết tâm. Mục đích của cậu ta là chính đáng nên cũng không bỏ lại Akira ở phía sau được.

“Cậu còn đám Harem còn phải chăm lo nữa kìa! Ở lại đi!” – Katashi đánh mắt về đám con gái lớp 3B đang hồi hộp chờ đợi kết cục của Akira.

Tôi đã nhìn thấy chiếc Jeep của Hibiki Sensei. Đó là một chiếc xe 4 chỗ. Nhưng sáu người chúng tôi đều có dáng người gọn gàng. Nếu biết cách sắp xếp có thể đủ chỗ cho cả sáu trên chiếc xe.

Tôi ném chìa khóa xe của Hibiki Sensei xuống mặt bàn, mọi người đều bất ngờ.

“Hibiki Sensei đã đồng ý rồi, ngoài ra còn có món quà chia tay này nữa.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Rin.

“Sao lại nhìn tôi?”

Một giọng nam sinh phát ra từ phía sau tôi, đó là giọng của Akira.

“Bố tớ là thợ sửa xe, tớ nghĩ mình biết cách vận hành thứ này.”

“Vậy đi.” – Katashi quẳng chiếc chìa khóa cho Akira. vậy là chúng tôi có cả thảy là sáu người.

Katashi đẩy ghế đứng dậy, chỉnh trang lại ba lô và thanh Katana bên hông.

“Các cậu có năm phút để chuẩn bị, tôi sẽ chờ ở cuối hành lang.”

“Chúng ta không dùng thang máy sao? Tớ nghĩ nó vẫn còn năng lượng…”

Akira lên tiếng, làm Katashi khẽ đừng lại.

“Không an toàn…” – Cậu lắc đầu – “Hồi nạy trong cuộc chạy loạn có thể xác sống đã tràn vào đó, nếu không muốn gây rắc rối cho những người ở lại, tốt nhất không nên mở nó ra thì hơn…”

“Ừm.” – Akira khẽ gật đầu.

Nói rồi Katashi bước ra phía cửa, không trở lại bên trong thêm một lần nào nữa.

Tôi cũng đã sẵn sàng hai quai cặp trên vai, chỉ còn chờ những người còn lại.

Rin chẳng thèm đem theo cặp sách, tôi nghĩ cô ta cũng chẳng định về phòng học lớp 3C để lấy hành trang đâu. Cô ta lại chống cằm lên mặt bàn suy nghĩ gì đấy, vài khắc lại nhìn đồng hồ một lần. Tốt nhất tôi không nên làm phiền thì hơn.

Ở phía xa xa, Akira đang chào từ biệt đám con gái lớp cậu ta. Cậu ôm hôn và an ủi từng cô gái như một chàng hoàng tử sắp ra trận. Tới người cuối cùng, cậu không ôm hôn mà chỉ đứng đối diện nói chuyện với cô nàng một lúc lâu. Chắc đây là cô gái thân thiết nhất với cậu ta. Tôi cố lắng tai nghe xem họ đang nói gì.

“Đừng lo… mình sẽ trở lại ngay thôi mà…”

Cô nàng đặt ngón tay lên môi cậu, khiến cho Akira đang nói phải dừng lại.

“Không sao đâu Akira, bọn mình hiểu mà. Đi bảo vệ cô gái mà cậu thích đi.”

“Ừm.” – Akira gật đầu – “Xin lỗi vì người cuối cùng mình nghĩ đến không phải là cậu…”

Ra vậy, đó là lý do thực sự của cậu ta. Akira chẳng hề tin vào cứu trợ ngoài kia mà thực chất muốn hộ tống tôi an toàn ra xe. Vậy là sau cùng cậu ta vẫn quan tâm đến tôi vậy đấy.

Khung cảnh y như trong một bộ phim tình cảm lãng mạn vậy. Akira là nam chính, còn cô gái kia là người không thể đến được với cậu. Tôi chợt cảm thấy tội lỗi với Akira. Nếu lần này ra được tới xe an toàn, tôi sẽ nói với Akira rằng tôi thực sự chấp nhận cậu ta.

Bất chợt, tiếng của Yamato vang lên làm phá hỏng bầu không khí.

Cái thằng Undercut đáng ghét và con nhỏ Airi. Hai người họ đúng là tôi không thể ưa được mà.

“À… có vẻ hết năm phút rồi đấy… tớ nghĩ chúng ta nên đi thôi, tên Samurai kia có vẻ không sẵn sàng chờ đợi chúng ta đâu.”

Yamato gãi đầu. Trông mặt cậu ta không có vẻ gì là đang sẵn sàng cho lắm.

Tôi ngán ngẩm nhìn Yamato và Airi. Nãy giờ họ vẫn ở nguyên vị trí.

“Năm phút mà hai cậu chẳng đi chuẩn bị gì sao?”

“Airi là tất cả hành trang của tớ!” – Cậu ta siết chặt Airi ở trong tay.

“Yamato cũng vậy… Yamato là tất cả với Airi!”

“…”

Tôi đúng là không biết phải nói gì với hai người này nữa.

Tôi, Rin, Airi, Yamato và Akira rời khỏi lớp học. Trước khi đi tôi cũng được vài bạn cùng lớp chúc may mắn, đặc biệt là lũ con trai.

Bước tới cuối hành lang nơi Hibiki Sensei và hai nam sinh khác đang canh gác. Katashi đã chờ sẵn chúng tôi ở đó.

Rin bước tới, đứng sát bên cậu ta. Cả hai đều nhìn đăm đăm về phía trước.

“Kế hoạch vẫn vậy phải không?”

“Từ cửa sau căng tin tới hầm để xe chỉ có cách một khoảng sân ngắn, có vẻ cô không cần vẽ thêm cái sơ đồ nào đâu.”

Hibiki Sensei ra hiệu cho hai nam sinh chuẩn bị đẩy những chiếc bàn đang chắn ngang để chúng tôi chạy ra. Phía bên kia lớp rào cũng không có nhiều xác sống, đám nam sinh đã dọn hết xác sống của đợt tấn công vừa rồi nên chỉ còn lại vài tên lờ đờ vừa từ tầng khác xuống đi lại. Đây là thời điểm thích hợp nhất cho chúng tôi.

“Các em đã sẵn sàng chưa?”

Tất cả đều gật đầu.

“Được rồi! Mở đường đi!”

Ngay khi chiếc bàn được đẩy sang, sáu người chúng tôi chạy như tên bắn ra khỏi khu vực an toàn. Katashi chạy nhanh nhất, tiên phong dẫn đầu, trên đường đi còn vung kiếm từ dưới lên hạ vài xác sống đang lờ đờ xung quanh nữa.

Khoảng chạy đầu tiên đến thang thoát hiểm không quá xa. Chỉ mất một lúc, cửa cầu thang thoát hiểm đã lù lù trước mặt chúng tôi.

Đoạn Katashi đẩy cửa để cả nhóm bước vào, tôi ngoái lại nhìn về phía hành lang phòng học lần cuối. Đằng sau lớp rào từ bàn ghế dựng lên. Tôi thấy cánh tay của Hibiki đang vẫy chào từ biệt chúng tôi.

Và rồi một lần nữa, bàn tay của ai đó vươn tới, kéo tôi vào trong thang thoát hiểm. Bóng tối ụp xuống đưa chúng tôi tiếp tục chuyến phiêu lưu nho nhỏ của mình.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận