The Gaia Project
Need More Salt Google Sama With Permission
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02 : The Lord Of Immortal

Chương 12.5 : Trí nhớ vô danh.... Hành trình vô định.... Đích đến vô hình....

Độ dài 1,888 từ - Lần cập nhật cuối: 12/04/2018 22:47:35
Loading...

+++???+++

“Những kẻ không hiểu biết về cái chết, không thể phá hủy căn nguyên.”

“Những kẻ bị hấp thụ bởi cái chết, không được phá hủy căn nguyên.”

“Ta chưa hề quên, dù vậy, ta vẫn sẽ bước tiếp… đặt dấu chấm hết cho mọi thứ.”

Người đàn ông lạ mặt ấy nói với ta… một người… à không, phải là một “thứ” đã bị “khắc dấu”, dấu ấn biểu tượng cho lời nguyền, là điềm báo của hắc ám. Chẳng bao lâu nữa, tương lai của ta, quá khứ của ta... kể cả ánh sáng thực sự của ta… không gì đã còn ý nghĩa nữa và ta thậm chí còn không thèm để tâm tới.

Cho đến lúc đó, ta sẽ trở thành thứ gì đó khác với con người, một thứ nuốt lấy linh hồn…

Một vật chứa.

Ta như một con nhậy bị cuốn hút vào đám lửa.

Đôi cánh của ta sẽ bị thiêu đốt trong sự đau đớn.

Lần này đến lần khác.

Bởi đó là số phận của ta.

Người đàn ông này, một kẻ chẳng biết gì về cái chết lại muốn vẽ nên một kết cục mà chính hắn cũng không hiểu.

Không phải đó là điều mà người đời cho rằng ngớ ngẩn đến mức trớ trêu đấy ư?

Phải, đúng, không hề sai.

“Yuria, ngươi vẫn nghe giọng nói của ta chứ?”

Hắn ta đặt đôi tay xám xịt bẩn thỉu lên vai ta và gọi ta là “Yuria”, tên của một người phụ nữ mà ta thậm chí còn không biết liệu đó có phải tên ta không nữa.

Cảm thấy xa lạ hay… thân quen?

Chẳng quan trọng.

Thứ duy nhất đọng lại trong tâm trí ta là ánh đèn dầu ám muội soi sáng một góc căn phòng… nó thật sự cuốn hút làm sao.

“Yuria?”

Hắn lại gọi ta bằng cái từ ấy.

Ta ghét điều đó.

Mà tại sao ta lại ghét nhỉ?

Nó vốn chẳng quan trọng cơ mà?

Ta có thật sự ghét nó không?

Ta cũng không biết nữa.

Chẳng quan trọng.

“Không lẽ ngươi đã…”

Hắn nhăn mày khi nhìn ta.

Ta liền lảng tránh ánh mắt của hắn.

Quái lạ? Vì lẽ gì mà ta lại làm vậy?

À…

Có lẽ là do ta muốn thấy tấm gương đặt cạnh ánh sáng lôi cuốn kia.

Ồ, trên tấm gương ấy phản chiếu một người phụ nữ tóc vàng trông quen lắm, ta nhớ là mình đã gặp cô ta ở đâu rồi.

Mà biểu cảm của cô ta làm sao ấy nhỉ, chẳng có tí sức sống nào cả, cứ như là sắp chết ấy, thật tình trông chẳng hợp gì với gương mặt xinh đẹp ấy chút nào.

Cô ta lạ thật đấy?

default.jpg

(Credit to: JLIEN)

Có lẽ cô ta kì lạ thế đấy.

Mà ta là ai mà lại phán xét…

…Nhỉ?

---

“…Thứ kí ức khó chịu…”

---

+++???+++

“Khi ngài bừng tỉnh…”

“…Trăng vẫn cheo leo.”

“Màn đêm quá tối…”

“…Bí mật ngân nga.”

“Âm thanh khủng khiếp…”

“…Đổ ngập không gian.”

“Mang đến tiếng thét…”

“…Đâu đó trong tranh.”

“Vẽ nên chân dung về một huyền thoại tràn đầy sức mạnh…”

“Người đối mặt với cái chết…”

“…Cho đến khi da thịt ngài thối rữa.”

“…Cho đến khi tâm trí ngài lú lẫn đi.”

“…Đủ chết chóc để đưa ngài trở về tro bụi.”

“…Ngài chết. Điều đó là chắc chắn.”

“…Nhưng ngài không thực sự chết đi.”

“…Bởi do cái chết chỉ là một bước xác lập.”

“…Chúc phúc cho con đường ngài đi.”

“…Nó sẽ luôn theo chân ngài.”

“…Như hình với bóng.”

“…Như một người bạn đường đích thực.”

“…Mãi không xa rời.”

“…Khiến cho ngài từng bước thay đổi.”

“… Thành một thứ gì đó bớt đi tính người…”

“…Nhưng lại hơn cả con người…”

 “…Và khi ấy…”

“…Chuyến du hành của ngài đã thực sự bắt đầu.”

“Bước vào vòng xoáy bất tận của những kẻ bị cái chết thu hút…”

“Chỉ để chạm đến một thực tế giản đơn.”

“Cái chết chỉ như số phận.”

“Tựa như một lớp bụi than vô định.”

“Chẳng thể đương đầu.”

“Chẳng thể trốn tránh.”

“Chẳng thể chối từ…”

“…Xoay vòng mãi mãi một thời khắc.”

“Khắc lại mãi mãi một vòng xoay...”

“…Khi đó…”

“…Mọi thứ…”

“…Sớm đã…”

“…Sáng tỏ…”

“…Và thế đó…”

“…Chỉ có một sự thật…”

“…Rằng…”

=========================

Tro bụi phải tìm kiếm than hồng

=========================

“Lại xướng lên cái câu chuyện cũ rích ấy nữa rồi…”

Một giọng nữ khá trầm vang vọng xuyên suốt bầu không gian mờ ảo và không rõ ràng.

Ở nơi này, thứ duy nhất có thể thấy rõ là ánh sáng ban ngày len lỏi qua một khe nứt nhỏ giữa trần nhà u ám. Trừ chỗ đó ra, mọi thứ còn lại đều lờ mờ, dù cho đôi mắt có tốt đi nữa thì cũng chưa chắc có thể nhận ra mọi thứ xung quanh chốn này.

Theo ngay sau giọng nói nọ là những tiếng bước chân mang âm thanh của kim loại được tạo ra, xét theo âm thanh mà tiếng bước chân cộng hưởng với mặt đất thì dường như đây là một hành lang.

“…Mà nghĩ lại thì… hừm…”

Vẫn là giọng nữ khi trước được cất lên, tiếng bước chân cũng lập tức dừng lại.

Sau đó thì mọi thứ lại rơi vào im lặng.

Tuy nhiên, lại có một thứ khác hiện ra trong cái khoảnh khắc mang tên “khoảng lặng” này.

Ánh sáng từ khe nứt trên trần nhà vô tình để lộ ra một phần thân ảnh của một người phụ nữ đang đưa bàn tay được bao bọc bởi găng sắt có móng nhọn của một loài nào đó lên gần cằm, dường như người này đang nghĩ về chuyện gì đó.

Cô ta đội một chiếc mũ thép được đính vào một chiếc mặt nạ với những đường họa khắc kì dị có hình dáng của một cái mỏ chim được ép phẳng và quặp xuống, che phủ toàn bộ khuôn mặt. Thứ duy nhất cái mũ để lộ ra là một phần mái tóc nhăn nhúm sớm đã bạc màu ở đằng sau gáy của cô ta.

Từ cổ đến vai cô ta cũng được bọc quanh một lớp áo kim loại mỏng với những đường họa tiết gần như tương đồng với chiếc mặt nạ nằm chồng đè lên bộ phục trang dạng áo váy che kín người cùng màu, phần giáp sau lưng lớp áo kim loại còn được may thêm một chiếc áo choàng ren ngắn hơn eo có màu xám đen nhằm tăng tính thẩm mĩ.

Ngoài những thứ đó ra, cô ta còn giắt ở bên hông một thanh kiếm dài được tra vào vỏ, xét theo hình dáng của vỏ kiếm thì dường như thanh kiếm này có một lưỡi và thuộc loại hình hơi cong. Về phần chuôi kiếm thì nó đủ dài để người sử dụng dùng cả hai tay để nắm chặt và được cột thêm một lớp vải xám phủ lên lớp vải tua được cột ở chuôi.

“Quả thực, mọi kết thúc đều có thể dự đoán trước được…”

Cô ta tiếp tục cất giọng và đôi chân một lần nữa bước tiếp vào không gian tối tăm phía trước.

“Anh hùng, kẻ phản diện, những kẻ làm nên lựa chọn mang tính chất lịch sử, hay những kẻ làm nên mọi sự lựa chọn vô nghĩa trên đường đi… tất cả hầu như đều có thể được dự đoán được kết thúc cuối cùng là tốt hay xấu. Tất cả đều theo một khuôn mẫu nhất định…”

Tiếng bước chân dần chậm nhịp.

“Mọi kẻ ta gặp đều chỉ có một cái kết thực sự… ngoại trừ một người duy nhất…”

Nhịp bước ấy lại càng chậm hơn.

“Tuy mọi lựa chọn của hắn đều rập theo khuôn mẫu, nhưng kết cục sau này lại càng lúc càng mơ hồ, tối nghĩa đến mức không thể tưởng tượng nổi. Càng hiểu biết về hắn ta bao nhiêu, ta lại càng bối rối về cái kết của hắn. Hầu hết mọi sự kết thúc đều có thể giải thích và lý giải, nhưng hắn… kết thúc của hắn lại để lại những câu hỏi mà chính ta phải đặt ra cho bản thân.”   

Đã không còn tiếng bước nào nữa.

“Điều gì sẽ xảy ra kế tiếp?”

Chỉ còn lại thanh âm của câu hỏi này…

“Kết thúc ấy sẽ để lại hậu quả gì đến tương lai?”

…Nối tiếp câu hỏi khác…

“Nó có thực sự là một kết thúc?”

…Vang vọng khắp không gian…

“Một kết thúc thật sự?”

“Yuria, sao em không tìm và hỏi trực tiếp ngài ấy thay vì đứng ở đó lầm bầm?”

Không biết từ đâu, một giọng nữ khác với chất giọng êm đềm vang lên.

“Hỏi? Friede, liệu “ngài” của chị, hắn có thực sự còn “tồn tại” ở chốn đây?”

Yuria chất vấn với giọng điệu mang tính chất bợt cỡn.

“Chốn này vốn không thuộc về chúng ta, chúng ta chỉ đơn thuần ngộ nhận đây là nhà, ngài không hề ngộ nhận, vì ngài không phải ta, và ngài cũng không phải em, ngài là nguồn cội của mọi kết thúc. Đối với chúng ta, ngài chính là câu trả lời, liệu em có muốn cùng ta đến gặp ngài không?”

Lời hồi đáp liền được đưa ra.

“Chị đã cảm nhận thấy sự hiện diện của hắn rồi ư?”

Giọng Yuria liền trở nên nghiêm trọng, nhưng phần lớn lại chan chứa kính trọng.

“…Phải…”

Lời của Friede vừa dứt, một tiếng “Két…” liền vang lên.

Ánh sáng và cơn gió lạnh lẽo mang theo những bông tuyết rất nhanh ập đến Yuria thông qua cánh cửa của một ngôi đền sớm đã bị tàn phá đến mức tàn tạ, để lộ ra thân ảnh của một người phụ nữ mang lúp che đầu của nữ tu sĩ đứng giữa một quảng trường nhỏ phủ đầy tuyết.

Ngoài mũi, nước da sáng sủa và đôi môi ra thì mái tóc đen được để rũ xuống phía trước đã gần như che đi khuất đi cả hai mắt lẫn vết bỏng lớn bên mặt phải.

Cô ta mặc trên mình một bộ y phục của linh mục thời xưa, một loại áo dòng kéo dài từ cổ đến mắt cá chân và được may thêm viền trắng đơn giản, kèm với đó là áo choàng mang chiều dài tương tự được cố định bằng nút thắt hình nơ ở giữa ngực ngay dưới cổ áo màu trắng . Ngang lưng cô ta thắt một sợi dây màu nâu xám cùng màu với tông màu chủ đạo của y phục, được nối thêm một sợi dây khác nhằm cố định một thanh sắt dài từ eo đến gần mặt đất trắng xóa phủ đầy tuyết.

“Tuy chỉ là khoảnh khắc nhỏ nhoi…”

Lời vừa ra, quanh viền y phục của Friede bỗng rực sáng, bốc lên những đốm lửa, hệt như đang cháy…

“…Nhưng đúng vậy…”

“…Chỉ có một sự thật…”

“…Rằng…”

=========================

Tro bụi phải tìm kiếm than hồng

=========================

+++Hết+++

Loading...
Bình luận (0) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận