The Gaia Project
Need More Salt Google Sama With Permission
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02 : The Lord Of Immortal

Chương Extra : Dấu hiệu

Độ dài 3,664 từ - Lần cập nhật cuối: 13/12/2017 04:42:39

Chương Extra : Dấu hiệu

+++????+++

Thành phố này tượng trưng cho một mảng hỗn độn của sự tàn phá, chém giết đầy máu me.

Đỏ, đen và xám là màu sắc duy nhất hiện hữu tại một thành phố đã từng là một nơi náo nhiệt, sinh động tràn đầy sức sống.

Không khí ~ thứ vốn thường mang theo âm thanh của những con người lao động và những loại máy móc to lớn giờ đây lại dày đặc mùi của cái chết và suy tàn.

Một hồi ức mà những người từng sống sót qua nó mãi mãi không quên….

Chiến trường Georgiyevsk.

Nơi mà hai đội quân chiến đấu, họ chiến đấu mà không biết đâu là lí do để chiến đấu.

Chiến đấu một cách mù quáng…

Chỉ nhận lệnh và thực thi.

Đúng sai không quan trọng.

Tất cả chỉ có vậy.

Thật vô nghĩa.

Nhưng ngay thời khắc này, chỉ nhìn thôi cũng nhận ra một sự thực không thể chối cãi rằng phe nào đang thắng, phe nào đang thua.

Thương vong của phe thua cuộc rải rác khắp mọi ngóc ngách của thành phố, và khuôn mặt của những người lính ngã xuống kia trông thật ác nghiệt khi biết rằng cái chết đã đến.

Đến khi trút hơi thở cuối cùng được trút xuống, thứ duy nhất còn đọng lại trên những gương mặt ác nghiệt nọ chỉ còn lại…

Nỗi buồn.

Dù biết không thể thắng, những người lính còn lại vẫn tiếp tục chiến đấu, chiến đấu một cách vô vọng.

Còn phe thắng cuộc thì sao?

Với suy nghĩ chiến thắng trong tâm trí, phe thắng cuộc chiến đấu với nguồn sức mạnh mới.

Một số binh lính để mặc cho cơn say máu chiếm lấy tâm trí, điên cuồng giết bất cứ kẻ thù nào mà họ trông thấy, trong khi một số chỉ còn có thể nghĩ về gia đình và những gì họ bỏ lại sau lưng…

Và giữa chiến trường đẫm máu này là thân ảnh của một cô gái có mái tóc đen mặc trên mình một chiếc váy ngủ màu trắng đang trôi nổi trên không trung, tựa như một con ma vậy.

“Đây không phải là trận chiến cuối… trước khi… mình – Tinas Hauff rời bỏ quân đội sao?!”

Tinas lầm bầm.

Kể từ khi cô đến nơi này, mọi thứ mà cô thấy cứ như là những mảnh ghép của kí ức vậy.

Trận chiến này chỉ là một trong số đó.

Tinas còn thấy được hình ảnh của chính mình lúc chào đời, cái cách mà cô lớn lên, những lầm lỗi mà cô từng mắc phải, những đau khổ, vui buồn mà cô từng trải qua…

Tất cả đều được hiện hữu trước mắt cô, tạo thành một câu chuyện về cuộc đời của một bé gái bé bỏng, trong sáng, yếu đuối đã lột xác thành một người phụ nữ trưởng thành, biết đối mặt với chông gai của cuộc đời.

Tinas chắc chắn đây không phải là mơ, vì nếu là mơ cô đã sớm giật mình tỉnh lại vì quá sợ hãi.

*Rốt cuộc nơi đây là đâu và… mình đã ở nơi này bao lâu rồi nh——?!*

Trong khi đang trong trạng thái ngờ vực, Tinas chợt nhận ra mọi thứ đang xảy ra xung quanh cô đã hoàn toàn khựng lại.

Khắc hẳn mọi lần.

Lúc trước, mỗi lần một “chương” của “câu chuyện” về cô kết thúc, không gian chung quanh cô sẽ biến thành một mảng đen kịt, sau đó trước mặt cô sẽ xuất hiện một cánh cửa bằng gỗ. Đi qua cánh cửa đó, một “chương” khác sẽ lại bắt đầu.

Trước khi Tinas kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, mọi thứ xung quanh cô… không… phải là toàn bộ thành phố lẫn những gì mà nó chứa đựng bắt đầu nứt vỡ, biến thành những mảnh vụn dần dần bay lên bầu trời sớm đã ngả màu của hoàng hôn.

Tinas cũng không ngoại lệ, dù không muốn, cô cũng bị kéo lên trời cùng với những mảnh vụn kia.

Nếu là ban đầu thì Tinas chắc chắn sẽ hoảng sợ mà la hét như một đứa trẻ, có lẽ cô còn khóc nữa.

Chẳng qua Tinas đã ở cái nơi kì quái này được một thời gian, cô nhận ra nó cũng chẳng làm hại gì cô, nên dù vẫn còn một chút sợ sệt, tinh thần cô bây giờ đã ổn định hơn trước rất nhiều, và còn có thêm một chút tò mò lẫn ngờ vực rằng liệu nơi này đang muốn đưa cô đến một “chương” quan trọng nào đó mà cô đã quên chăng…

Không mất bao lâu, Tinas rất nhanh được thả xuống tại một con đường được lát gạch đất nung màu vàng đang trôi nổi trên không trung.

Nhìn chung, con đường lơ lửng này là thứ duy nhất trên trời không bị biến thành mảnh vụn khi nó ít nhiều vẫn còn là một “con đường” nguyên vẹn, mặc dù hai bên lề đều là vực thẳm rơi tự do. Dù là thế, nó ít ra vẫn còn sót lại vài cái đèn cột được thiết kế theo phong cách cổ điển cắm ở hai bên.

“…”

Sau lưng là vực, phía trước là đường, phải làm gì tiếp theo, Tinas biết rất rõ.

Nhưng có một thứ nằm ở cuối con đường khiến cô đứng yên như trời trồng.

Cánh cửa gỗ.

Hình dáng, kích thước, vật liệu… tất cả đều hệt như những cánh cửa mà cô đã từng đi qua.

*Mình chỉ cần đi qua nó.*

Tinas nghĩ vậy.

Nhưng cơ thể cô không thể di chuyển… hay nói chính xác hơn là cô không dám di chuyển. Không phải vì sợ độ cao, mà là vì Tinas cảm giác có một cái gì đó đang chờ cô khi cánh cửa kia mở ra… và nó làm cho cô do dự.

Sở dĩ Tinas chần chừ như vậy cũng là vì cô đã từng là một quân nhân, nhờ trực giác của mình mà cô đã sống sót qua không biết bao nhiêu trận chiến, do đó cô rất tin tưởng vào trực giác của bản thân.

Dù vậy, Tinas biết cô cũng không thể đứng ở một chỗ mãi như vậy được, cô hít vào một hơi thật thật sâu, mang theo sự cảnh giác bước đến trước cánh cửa gỗ kia.

Đứng trước cánh cửa, Tinas có thể cảm thấy trực giác cô đang không ngừng kêu réo…

Nguy hiểm!

Cô vẫn đặt tay vào chốt cửa, nuốt nước bọt, rồi bắt đầu…

Xoạch…

Chốt cửa đã mở.

Kéééttt…

Rồi cô kéo cánh cửa ra.

“?!!!!!!”

Tinas đứng yên như trời trồng, biểu hiện trên khuôn mặt cô lúc này chỉ có sự bàng hoàng.

Hiện ra trước mắt cô là một cây cầu gạch nối liền với một cánh cửa mở toang... cánh cửa nơi mà một người có khuôn mặt, dáng người, mái tóc, trang phục… giống hệt cô đang đứng sau nó.

“Ngươi… là ai?”

Tinas bật thốt, cô bước lên cây cầu trong vô thức.

Rắc… CrẦm…

Trong khoảnh khắc một bước chân ấy, cánh cửa gỗ mà Tinas vừa mở ra lập tức vỡ nát quá nửa, con đường đá gạch nung sau lưng cô cũng đứt gãy hoàn toàn.

Tinas chẳng hề hay biết đến điều đó bởi vì sự chú ý của cô lúc này đã toàn lực tập trung vào chính “cô”.

 “Haha…”

Tinas ở phía bên kia cây cầu nở một nụ cười khẩy.

“Ta là ngươi!”

Rồi Tinas đó cũng bước vào cây cầu như Tinas phía bên này.

“Ngươi…”

Tinas định nói gì đó, nhưng lại thôi, cô cũng chẳng làm ra một phản ứng thái quá nào cả. Trái lại, ánh mắt cô bây giờ trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết đối với Tinas phía bên kia.

Cô bắt đầu bước về phía trước.

Dù không biết điều gì đang đợi mình, nhưng Tinas chắc chắn rằng kẻ có câu trả lời cho mọi câu hỏi của cô về cái nơi kì quái này chính là “Tinas” kia.

Và đúng như Tinas mong đợi, Tinas kia cũng bắt đầu bước về phía trước như cô.

“Sao lại làm bộ mặt cảnh giác như vậy, thư giãn đi, chúng ta cùng một phe mà.”

Tinas kia cười nói trong khi khoảng cách giữa cô ta và Tinas dần thu hẹp.

“Ngươi… rốt cuộc là thứ gì?”

Tinas vẫn lạnh giọng hỏi.

“Ah… thực khó chịu mà…”

Tinas kia thở dài, và cũng vừa đúng lúc cô ta và Tinas mặt đối mặt.

“Ta đã nói rồi, ta là ngươi, và ngươi là ta, chúng ta là một.”

Tinas kia rất nhanh tiếp lời.

“Nếu ta và ngươi đều là một, vậy tại sao lại có đến “Chúng ta?”…”

Sự cảnh giác của Tinas càng lúc càng tăng.

“Hahaha… nơi gặp mặt này thực sự là quá sức hoàn hảo mà hahahahaha…”

Tinas kia ôm bụng cười, và cái điệu bộ đó không khỏi khiến Tinas cảm thấy cực kì khó chịu.

“…Ha… ha…aa… hi vọng ngươi bỏ qua cho sự quá khích của ta. Nhưng ngươi không nghĩ rằng nó quá rõ ràng rồi sao?”

Tinas kia cũng không trả lời câu hỏi của Tinas, mà hỏi ngược lại cô.

“Rõ ràng? Rõ ràng cái chó gì?!”

Chỉ thấy cổ áo Tinas kia đã bị Tinas nắm lấy, cô ta gần như bị nhấc bổng lên, rõ ràng là Tinas bây giờ không hề có tâm trạng để đùa.

“Ngươi không nghĩ rằng nơi này, nơi mà chúng ta gặp mặt nên được gọi bằng… một cơn “ác mộng” ư?”

“?!”

Cổ áo Tinas kia nhanh chóng được nới lỏng.

Còn Tinas thì lại rơi vào trầm mặc.

Trước khi đến cái nơi mà Tinas kia gọi là “ác mộng” này, Tinas vẫn nhớ cô vẫn đang ở trong Legend Of Conquests, lúc đó cô đã đặt xong chế độ [Sleep] cho OverDive và nhắm mắt lại chờ đến khi Server (Máy chủ) tắt.

Dựa theo lời Tinas kia, Tinas nhớ rằng trong khoảng thời gian trò chơi hoạt động, nhóm lập trình viên của Legend Of Conquests đã từng tìm ra lỗ hổng của chế độ [Sleep] và ra sức sửa nó.

Trong  khoảng thời gian sửa chữa, một số người chơi sử dụng chế độ [Sleep] không thể thoát ra khỏi trò chơi được mà vô tình rơi vào một khu vực đặc biệt do nhóm lập trình viên đó tạo ra để sửa lỗi.

Lúc đó đang là giờ nghỉ ngơi của những lập trình viên kia, khi bọn họ thấy những người chơi vô tình bị hút vào khu vực của mình, bọn họ quyết định “trêu” những người chơi đó bằng mấy cơn “ác mộng” do bọn họ tạo ra rồi mới được thức dậy.

Dĩ nhiên mục đích chính của những lập trình viên đó là chỉ để xả Stress sau nhiều giờ làm việc mệt mỏi, và người chơi cũng chẳng bị gì cả, có thể thoải mái rời đi nếu muốn.

Sau đó thì lỗ hổng đó cuối cùng cũng được vá lại chỉ sau vài ngày, về sau thì chẳng còn chuyện gì xảy ra nữa.

Và Tinas đã từng là một nạn nhân và cũng đã từng tham gia trò chơi của họ, sở dĩ cô biết về việc ai là kẻ “hù” cô sợ chết khiếp là vì chính những lập trình viên đó đã đặc biệt gửi [Mail] hệ thống xin lỗi ngay sau đó, nên cô mới biết rõ như vậy.

Chỉ có điều... khi Tinas liên hệ chuyện mình đang gặp hiện tại và chuyện mình gặp khi đó thì có chút khác biệt.

Lỗ hổng hệ thống đó chắc chắn đẵ bị sửa lại, nó tuyệt đối sẽ không xuất hiện nữa.

Tất cả mọi thứ cô thấy ở nơi đây đều là kí ức của chính bản thân – đó là thứ mà không một công nghệ nào ở thế giới thực đương thời có thể tái hiện được.

Và nó khiến cô càng nghĩ càng sợ.

OverDive là một phát minh thay đổi cả thế giới, đó là điều không thể phủ nhận.

Nhưng đã có mặt sáng thì cũng sẽ có mặt tối, luôn luôn vậy.

Nếu OverDive được áp dụng vào rất nhiều thứ trong xã hội con người như chữa bệnh, giải trí… nó cũng sẽ trở thành công cụ thực hiện ý đồ xấu hoặc những mục đích xấu nào đó.

Mặc dù không có cơ sở xác đáng nào, nhưng Tinas cho rằng mình đang rơi vào một cuộc thử nghiệm như vậy, và “Tinas” đứng trước mặt cô chính là một loại Virus Nano hoặc một cái gì đó tương tự đang có gắng tàn phá tâm trí cô thông qua OverDive.

Và “cô” ở đây chính là hệ thống phòng thủ chống lại nó…

“…Mày, cút ra khỏi đầu của tao!”

Ánh mắt của Tinas bây giờ đã không còn sự cảnh giác nữa, mà đã trở nên lạnh lẽo như một quân nhân ~ kẻ đã giết không biết bao nhiêu mạng người trên chiến trường.

“Cút ra khỏi đầu tao?!”

Hệt như Tinas, ánh mắt của Tinas kia cũng trở nên lạnh lẽo y như cô. Nhưng nó chỉ là thoáng qua, chỉ thấy Tinas kia bật cười bằng một bộ mặt khả ố…

“Ah… hahahaha… mày đang nghĩ cái gì vậy? Mày vẫn chưa hiểu được điều gì sao? Mày có thấy biểu cảm trên mặt mày bây giờ trông như thế nào không? Mày đáng ra phải nên mừng vì chúng ta có thể gặp nhau như thế này mới đúng!”

Tinas kia tiến sát người vào Tinas, ghé sát mặt đến bên tai cô, bắt đầu buông từng lời ngạo nghễ.

“Mày không thấy lạ sao? Nếu tao trong đầu mày, vậy thì tao cũng sẽ ở trong cơ thể mày! Những kí ức mày có, những hình ảnh mày nhìn, và cả chính tao… tất cả đều ở trong tâm trí của tao cả… và tao có thể làm bất cứ chuyện gì!”

Rồi xô Tinas ra.

“Và mày! Mày chỉ là một đứa đột nhập cáu bẳn! Một kẻ tình cờ bước vào trong ý thức của tao… Mày biết đấy Tinas… MÀY ĐANG Ở ĐẤT CỦA TAO!!!!!”

Tiếng hét kia lập tức tạo ra một làn sóng âm thanh dưới dạng một cơn gió thổi về phía Tinas.

Tuy nó không mạnh lắm, nhưng cũng đủ khiến Tinas phải nhắm mắt ghị người lại, miệng khẽ rên một tiếng “Grr!” vì đau đớn.

“Con điếm!”

Tinas cuối cùng cũng không còn nhịn nổi nữa, hai bàn tay cô siết chặt trong khi chân đã bắt đầu chạy tới phía Tinas kia.

Cô lại túm lấy cổ áo “mình” một lần nữa.

“Dù mày có là tao đi nữa, tao cũng sẽ giết mày!”

Những lời đe dọa kia thực sự chẳng có tính đe dọa nào với Tinas đó cả, cô ta chỉ mỉm cười, nhìn vào Tinas với ánh mắt thương hại.

“Mày lúc nào cũng dễ tức giận! Đối mặt với nó đi, chính vì sự tức giận của mày mà những “người” đó mới chết, rồi mày đổ cho việc thế giới vốn chỉ là một mớ hỗn độn! Mày đang chạy trốn khỏi sự thực, sao mày không đối mặt với——*BỐP*”

Tinas có thể cảm thấy cơn đau truyền đến từ nắm đấm của mình...

*Mình không phải đang ở trong một cơn ác mộng sao?*

Tiềm thức cô réo lên.

Nhưng cơ thể cô thì chẳng quan trọng gì nó lắm.

Cho con khốn trước mặt một trận cái đã rồi tính!

BỐP! ~ “Urhg!”

BỐP! ~ “Arhh!”

BỐP! ~ “Gư!”

BỐP! ~”Ọe!”

BỐP! ~ “…”

“HAH! HAH! HAH!”

Đến khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tinas chợt nhận ra mình đã ngồi đè lên chính “mình”, và khuôn mặt của “mình” đang nằm đó bây giờ đã be bét máu…

“Ôi~ chuyện này thực đơn giản mà! Mày nổi khùng lên quá dễ dàng, mày muốn giết tao lắm đúng khô——*BỐP!*——*BỐP*…”

“CÂM MIỆNG!”

Tinas hét lên.

“Khục… thôi nào Tinas! Tao biết mày đang tận hưởng chuyện này mà! Tao sẽ không rời khỏi mày đâu! Giết tao đi nào! Tao chính là giải pháp cho cơn giận và ác mộng của mày đấy! HAHAHAHA...”

Đó là tất cả những gì cô nhận lại.

“MÀY!!!”

Và cô bắt đầu dùng đôi tay bóp cổ chính “mình”…

...

“Khục… khụ… sao vậy! Không tiếp tục nữa ư?!”

Với khuôn mặt sớm đã lạnh như tiền, Tinas kia có chút bực tức hỏi.

“Không… trả lời tao! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tao làm vậy?!”

“Hmph…”

Khuôn mặt lạnh như tiền của Tinas kia lập tức biến thành khuôn mặt đầy thất vọng.

“…Mày thực sự là một đứa nhát gan! Mày đã tiến đến gần… gần lắm rồi! Ấy vậy mà… Tch! Tao chán và mệt mỏi với việc đùa giỡn này rồi…”

“Cái——*BRỐP!*”

Tinas chỉ cảm thấy đầu mình đau nhói bởi sự va chạm với một vật cứng.

Trán cô giờ đã chảy máu, mọi thứ trước mắt cô bắt đầu xoay tròn.

BRỐP!!!

Lại một cơn đau nữa truyền đến từ đầu…

Đến khi tỉnh táo lại được một chút, Tinas nhận ra mình đã đổi vị trí với Tinas kia…

“Nếu mày đã không thể làm nó, tao sẽ lấy quyền kiểm soát, tao sẽ giết mày!”

Với cục gạch vô tình trôi nổi đến tay ban nãy, Tinas kia lập tức dùng nó đập vào đầu Tinas “BRỐP” thêm một lần nữa.

“Tao thật sự không thể hiểu nổi mày… giết chóc thực sự quá dễ dàng.”

Lại một tiếng “BRỐP” giòn tan nữa vang lên.

“…Ah!... HAA…”

Với lượng thương tổn vào đầu liên tục như vậy, đôi mắt Tinas gần như đã trắng dã.

“Tao sẽ giết mày chỉ trong vài cú đập tới… HAHAHA!!”

BRỐP!

*Mình… sẽ chết như vậy sao?*

BRỐP!

*Mình… nên làm gì đây?*

BRỐP!

*Mình… không thể giết chính mình.*

BRỐP!

*Đúng vậy… mình không thể giết chính mình…”

….

“Tại sao? Tại sao mày vẫn chưa chịu chết?!”

Cục gạch trên tay sớm đã vỡ nát, Tinas kia gằn giọng quát.

“Ha… nói… thì hay lắm… nhưng tao nghĩ mày cũng chẳng… thể giết được tao đâu… con khốn…”

Mặc dù tình trạng khuôn mặt lẫn đầu tóc cô bây giờ gần như không còn nhìn ra đâu với đâu nữa… Tinas vẫn đủ sức thốt ra từng lời khinh thường.

Nhưng dường như cô đã lầm khi…

“Đã vậy! Tao sẽ giải thoát mày khỏi sự đau đớn.”

Những gì Tinas cảm thấy tiếp theo chỉ có tiếng gió rít gào bên tai…

“Mày… đang.. toan.. tính… điều… gì? Mày… cũng… định… chết… sao?”

“Hà… mày không hiểu hay cố tình không hiểu đây Tinas? Trong tâm trí của tao, chết chẳng có nghĩa lí gì cả. Nhưng nếu mày chết ở đây, tao sẽ có thể chiếm lấy toàn bộ quyền kiểm soát cơ thể ngoài kia! Và rồi tao sẽ có thể thoát khỏi nơi này! Sống một cuộc sống tự do! HAHAHAHA…”

Bóp lấy cổ Tinas, Tinas kia tiếp tục gieo xuống những lời thắng lợi.

“Đó là kết quả đã được định đoạt kể từ khi mày – Tinas Hauff đặt chân đến thế giới này! Hãy hi vọng rằng linh hồn mày còn sót lại, dù chỉ là một chút BWAUAHAHAHA!!!”

Độ cao của họ giờ chỉ còn cách mặt đất 50m…

*Nếu mình chết… thế giới này… những hồi ức kia liệu có biến mất không?”

40m…

*Liệu rằng ý thức của mình sẽ dần tan biến đi?*

30m…

*Mình phải làm gì đây…*

20m

 Đôi mắt Tinas khép lại…

***

Chúng ta là một câu chuyện không có hồi kết.

Được viết lên bằng những từ ngữ hoặc những kiểu ngữ tượng hình mà không gì có thể mô tả, được khắc lên bức tường của một vũ trụ siêu thực, vũ trụ mà chúng ta gọi bằng nhà.

Được mạ lên từ những thử thách chúng ta từng đối mặt.

Chúng ta vẫn và luôn luôn vững vàng trước mọi sự chống đối.

Chúng ta là những tồn tại đỉnh cao trong cuộc chiến của chính chúng ta.

Đẫm máu và tàn tạ bởi  dưới sự công kích của chính bản thân.

Dù vậy chúng ta vẫn đứng.

Vì đây là câu chuyện của chính chúng ta.

Nghe hay không Tinas? Đây là đoạn hùng ca mà tớ mới chế ra đó! Há há há…

***

*Cảm ơn… tên cuồng tiểu thuyết chết tiệt…*

10m

“Đây… không… phải… là… kết… thúc…”

5m

“Đây… chỉ… là… sự… khởi… đầu… của… câu… chuyện… đúng… không…”

1m

“Quá… khứ… và… cũng… là… tương… lai… của… ta…”

0m

ẠRẦmRzắc…….

“Cuối cùng… ngươi cũng đã chịu thừa nhận… sự tồn tại của ta.”

---

+++Moonlight Castle – ????+++

“Huff… Hufff….”

Tiếng thở dốc của một cô gái vang lên.

“Vừa rồi… chỉ là một cơn ác mộng sao?!”

Cô nhận ra thân mình đã ướt đẫm mồ hôi.

“Nhưng những cơn đau thể xác ấy… thực sự là quá sức chân thật… đó thực sự chỉ là một cơn ác mộng sao?”

Cô tự hỏi trong khi bước chân xuống giường.

“Bỏ đi… dù sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, mình nên đi tắm trướ——?——!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

 Và đó cũng là lúc cô thấy chính mình trong chiếc gương, thứ phản chiếu “cô”.

“HẢ?!”

+++Hết chương Extra+++

Bình luận (0) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận