The Gaia Project
Need More Salt Google Sama With Permission
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Ganesh

Chương 08 : Chuẩn bị

Độ dài: 10,173 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

+++ Moonlight Castle – Phía bên ngoài +++

Ầm... r...rrrào... ào...

Cơn bão cát cỡ lớn được tạo ra do tác động quá lớn của [Hand Of Judgment] đã bắt đầu dịu xuống.

Khi cơn bão cát hoàn toàn kết thúc thì đó cũng là lúc một cái hố khổng lồ được khoét xuống mặt đất giữa tâm của cơn bão hiện ra.

“Kuhh... không nghĩ tới nơi này lại xuất hiện một Ghoul! Đã vậy còn là một Ghoul có đẳng cấp chỉ dưới Nex Balor một bậc!”

Siran thở mạnh ra một hơi, nói với giọng điệu mang đầy sự kinh ngạc khi nhìn vào thân ảnh Penelope đang lơ lửng giữa không trung.

Hiện tại, hắn đang bắt chéo thanh cự kiếm lẫn thanh kiếm dài đeo sau lưng khi trước thành hình chữ X hướng lên trời, có thể thấy những đường hoa văn được khắc họa trên cả hai thanh kiếm đang phát ra hào quang chói lóa.

Nhìn sơ qua khuôn mặt Siran thì trông có vẻ khá chật vật, nhưng nhìn tổng thể thì hắn chẳng bị xây xát tí nào cả.

“Ch, ch....chỉ... d...d, dư... dưới... Nex Balor – vua của tộc Ghoul... một bậc!?”

Người vừa khó khăn cất giọng nói mang đầy sự bàng hoàng kia dĩ nhiên là Timor. Khác với Siran, Timor lúc này trông chẳng hề lành lặn như hắn ta chút nào khi cả hai cánh tay của lão ta đã gãy nát đến mức chẳng còn có thể nhận dạng nổi, còn toàn thân thì lại đau đớn đến mức không có thể cử động được, chỉ có thể nằm một chỗ.

Nếu vừa rồi Siran không dùng tốc độ nhanh nhất giúp lão đỡ lấy một phần sát thương từ ma pháp [Hand Of Judgment] đáng sợ kia ngay khi nó vừa được kích hoạt thì cõ lẽ toàn bộ cơ thể lão đã bị nghiền nát thành nhiều mảnh rồi.

Mà thực sự thì Timor cũng không có thời gian để quan tâm đến vết thương của mình nữa, vì nếu những lời mà Siran vừa nói ra là thực, thì không biết rằng tên Salvodore kia đã chọc phải loại thế lực khủng bố nào khi lại có thể dễ dàng cử ra một người có Level thuộc hàng ngũ đỉnh cao của sức mạnh, nơi mà bất cứ kẻ nào cũng muốn đạt tới – Level 1500.

Đó là loại đẳng cấp cho phép một cá thể đạt đến ngưỡng sức mạnh có thể đối kháng lại cả một đội quân tinh nhuệ.

Số lượng những cá thể đạt được đẳng cấp ấy tuy không phải là hiếm nhưng cũng chẳng phải là nhiều, những cá thể đó thường đều là những trụ cột vững chắc nhất của một quốc gia như một vị cố vấn viên đặc biệt bên cạnh nhà vua hay những kẻ cầm quyền trọng yếu như trưởng lão, đại trưởng lão, công tước, đại công tước, đại tướng quân... hoặc là những ẩn sĩ sống ẩn mình giữa thế giới không chịu sự quản lý của ai, làm bất cứ những gì bản thân muốn.

Nhưng...

*Một người có Level 1500 mà lại chấp nhận làm một “hầu gái” thì không lẽ chủ nhân của ả ta có đẳ...*

Khi ý nghĩ chợt thoáng qua đầu của Timor đi được một nửa thì đã bị giọng nói sắc lạnh “Vẫn còn sống sao?” cắt đứt.

Người vừa nói ra câu đó không ai khác ngoài ả hầu gái mà Timor định “đối phó” lúc trước, và ả ta vừa từ trên không đáp xuống đứng đối diện cách lão và Siran một khoảng.

*Chà... với Level 1300 của Timor thì vô pháp đấu lại ả hầu kia... một đối thủ khó chơi đây... xem ra ta không thể nương tay được rồi......*

Siran thầm nghĩ, còn ngoài mặt thì nở một nụ cười mỉm có thể làm rung động bất kì trái tim một người con gái nào với Penelope.

Đối với nụ cười “sát gái” nọ của Siran, Penelope không hề rung động một chút nào cả, mà ngược lại, nó khiến cho cô trở nên đặc biệt cảnh giác khi cảm nhận được loại áp lực "đặc trưng" của những kẻ có cùng đẳng cấp với cô mang lại.

“Xem ra lần này ông nợ ta một mạng rồi đấy Timor à!”

Lời nói vừa dứt, Siran không chút chần chừ, giậm mạnh chân phải xuống đất.

Mặt đất xung quanh nơi Timor nằm bỗng nhiên trũng xuống.

Phần đất trũng xuống giờ đây trở nên dẻo dai hơn bao giờ hết, hệt như một cái lò xo rồi phát ra một tiếng "Ukỳnh!" bắn toàn bộ cơ thể Timor bay thẳng lên không trung.

Vushhhhh...

Trong khoảnh khắc Timor bị hất tung lên, thân ảnh Siran cũng lập tức biến mất tại vị trí hắn vừa đứng.

Một màn này khiến hai mắt Penelope khẽ híp lại liếc về đằng sau, cô lập tức lách người sang bên phải một chút.

Vrùm...

Ngay khi cô vừa lách người thì cũng là lúc cô tránh được một nhát đâm lén bằng cự kiếm từ phía sau, và lực đâm đó mạnh đến mức khiến đất đá dưới chân cô bị xới tung lên.

*Ả hầu này vẫn có thể bắt kịp tốc độ của ta? Khá lắm!*

Siran không chút chần chừ, lập tức buông tay đang cầm thanh cự kiếm, tay còn lại vung mạnh thanh kiếm dài, với sức nặng từ thanh cự kiếm được giảm bớt, tốc độ của hắn lúc này đã được tăng mạnh, lập tức chuyển người tung ra một kiếm bổ thẳng xuống đỉnh đầu Penelope.

Nếu bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ tin rằng Penelope sẽ tránh một kiếm này, nhưng sự thực thì hoàn toàn khác, cô lập tức nghiêng người sang trái một chút, chân lùi lại ba bước.

Vúttttt...

Nhát chém bằng kiếm dài của Siran lập tức rơi vào khoảng không.

Trong khoảnh khắc ra đòn hụt ấy, đôi mắt của Siran xẹt qua sự khó tin.

Ngay thời điểm Timor bị hất tung lên trời, hắn đã sử dụng kĩ năng [Speed Boost] (Cường hóa tốc độ) vòng ra sau lưng ả hầu kia để tung ra một nhát đâm chí mạng, việc ả hầu né được tuy có chút ngoài ý muốn nhưng tình thế vẫn có thể kiểm soát được. Nhưng ngay khi Siran nghĩ rằng ả hầu kia sẽ buộc phải né ra xa khi thấy hắn tung ra đòn thứ hai thì mọi thứ đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Khi một người rơi vào tình thế bị một đòn chém bằng kiếm từ trên xuống ở đằng sau mình, người đó sẽ luôn luôn xoay người đỡ lại nếu họ có vũ khí, và ngược lại, khi không có vũ khí thì người đó sẽ dùng hết khả năng của mình để tránh một kiếm đó đồng thời giữ một khoảng cách an toàn với kẻ cầm kiếm.

Nhưng ả hầu kia lại hành động hoàn toàn ngược lại, thay vì tránh ra xa khỏi tầm tấn công của thanh kiếm dài, thì ả lại lùi người sát lại gần Siran hắn, có thể nói rằng ả ta ngay từ đầu đã nhắm vào một vùng an toàn khác mà ít ai nghĩ tới trong tình thế có diễn biến bất ngờ như vậy.

Từ phần tay cầm chuôi kiếm trở xuống cũng là một vùng an toàn!

Pặc!

Cánh tay giữ thanh kiếm dài của Siran lập tức bị hai tay của Penelope túm lấy.

Những gì mà Siran cảm thấy tiếp theo chính là cơ thể của hắn bị ném thẳng lên trời, bay thẳng đến hướng của Timor.

Ngay khi Siran vừa bị ném lên không trung thì hai tiếng "Vút" và "Ầm" cũng lập tức vang lên ngay sau đó.

Lúc Siran ổn định lại cơ thể đang bay của mình, thì đó cũng là lúc hắn thấy thanh cự kiếm mà hắn ta vừa buông tay ra lúc trước đang chĩa mũi kiếm phóng thẳng về phía mình như một ngọn lao, không những thế, phóng theo ngay phía sau thanh cự kiếm của hắn chính lá ả hầu với tư thế chuẩn bị tung ra một cú đạp cực mạnh nhắm thẳng vào chuôi thanh cự kiếm.

*Muốn xiên cả hai chúng ta sao? Còn non lắm!*

Siran nở một nụ cười đắc ý, thời khắc nụ cười kia xuất hiện thì cũng là lúc những đường hoa văn được khắc họa trên thanh cự kiếm bỗng dưng rực sáng, không chỉ riêng thanh cự kiếm mà cả thanh kiếm dài trên tay Siran cũng tương tự như vậy.

Penelope khẽ nhíu mày khi thấy thanh cự kiếm mà cô vừa ném thẳng vào tên tóc vàng kia bỗng dưng lóe sáng, lập tức chuyển hướng ngược lại, đâm thẳng về phía cô với tốc độ còn nhanh hơn trước.

Vì mọi thứ xảy ra chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, và Penelope không còn đứng ở trên địa hình bằng phẳng mà là đang ở giữa không trung, cô không còn cách nào khác ngoài chắp hai tay lại chụp lấy thanh cự kiếm kia.

Ạầm!!!!

Cả Penelope và thanh cự kiếm kia đều đâm sầm xuống mặt đất.

Nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng ở đó.

Penelope vẫn phải giữ tư thế chụp lấy thanh cự kiếm kia mà không thể hành động gì hơn, nếu để ý thì mặt đất nơi cô đang đứng đang dần rạn nứt ra.

“Ngươi thích kĩ năng [Flying Sword] (Kiếm bay) của ta chứ?”

Siran cất giọng mỉa mai trong khi dùng tay còn lại bắt lấy Timor.

“...”

Penelope không nói một lời nào, nhưng ánh mắt cô lúc này trở nên cực kì đáng sợ khi nhìn vào gã tóc vàng kia, đồng thời hai tay cô cũng bắt đầu được bao bọc bởi những làn khói đen tỏa ra từ cây thánh giá giữa ngực.

Và nó khiến Siran cảm thấy liên kết giữa hắn và thanh cự kiếm đang giữ chân ả hầu kia đang bắt đầu dao động.

“Con hầu ngu xuẩn!”

Tưởng rằng mình đã áp chế được thanh cự kiếm thì một cảm giác cực độ nguy hiểm chạy dọc khắp toàn thân Penelope .

Uỳnh!!!!!!

Mặt đất nơi cô đứng lập tức sụp xuống một mảng lớn bởi lực ép từ thanh cự kiếm giờ đây đã tăng mạnh theo cấp số nhân.

Đó cũng là lúc những đường hoa văn trên thanh cự kiếm kia lại rực sáng lên một lần nữa, giữa mũi kiếm xuất hiện thêm hai vòng phép cỡ nhỏ xoay tròn với tốc độ cao, và không chỉ mỗi thanh cự kiếm... mà cả thanh kiếm dài trên tay Siran cũng tương tự như vậy!

Ngay khi thấy những vòng phép kia xuất hiện trên thanh cự kiếm lẫn kiếm dài của Siran thì Penelope biết rằng mình đang rơi vào tình thế cực kì hung hiểm nếu không mau chóng tránh khỏi đòn tiếp theo.

“Ha!”

Thở mạnh ra một hơi, Penelope lập tức thả lỏng một tay trong khi dồn toàn lực vào tay còn lại, đẩy mạnh thanh cự kiếm chệch sang trái.

[First Light Of Palala] (Palala Nhất Quang)

Bùm!!

Hai vòng phép trên mũi của thanh cự kiếm phóng ra một luồng sáng thần thánh khiến mặt đất nơi Penelope vừa đẩy chệch thanh cự kiếm bị xới tung, đồng thời dư lực từ vụ nổ lập tức bẩy cô bay thẳng lên không trung.

“Kết thúc rồi – [Second Light Of Palala] (Palala Nhị Quang)”

Lần này là hai vòng phép trên mũi thanh kiếm dài trên tay Siran phóng ra một luồng sáng thần thánh khác nhắm thẳng vào giữa ngực Penelope.

*Không thể tránh* – là những gì xẹt qua tiềm thức của Penelope khi thấy luồng sáng thứ hai bắn tới.

“...”

Cô lập tức đưa tay lên, nắm lấy cây thánh giá đeo giữa cổ, giật mạnh.

Phựt...

***

Vù...

Cánh cổng dịch chuyển khổng lồ lúc này đã biến mất, để lại hai bóng người.

Bóng mgười đầu tiên chính là Rombentoz, chỉ có điều bộ giáp cũ kĩ bị phá hủy đến mức không còn đáng gọi là giáp phục khi trước đã không còn nữa, mà thay vào đó là một bộ giáp kim loại có màu đồng bóng loáng được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

Về phần thanh cự kiếm có ba viên ngọc đính trên phần mặt kiếm mà Rombentoz luôn mang theo bên người thì không thấy đâu nữa, thay vào đó là một thanh cự kiếm cũng có màu đồng nốt, đặc biệt là thanh cự kiếm mới này còn đẹp và to hơn thanh cự kiếm trước kia rất rất nhiều lần.

“Ngươi thấy “cái bánh” mà ta tặng ngươi như thế nào?”

Người vừa lên tiếng cười nói dĩ nhiên là Frantz.

Trang phục quý tộc lúc trước của gã đã được thay mới hoàn toàn.

Khoác trên mình một chiếc áo choàng lông thú màu đen, một chiếc áo gile màu xám trắng có cúc cài xéo về bên phải đi kèm với đường vân lớn được thêu dệt tinh tế bằng chỉ đen, nằm bên trong chiếc áo gile là một chiếc áo sơ mi xám đen có ống tay áo được thêu chủ yếu bằng chỉ vàng và trắng tạo thành những hoa văn tinh tế đan xen với nhau tạo cảm giác thần bí khi nhìn vào, còn phần dưới là một chiếc quần tây đen đi kèm với giày Oxford đen nhánh đã được chỉnh sửa lại theo phong cách cổ điển.

Ngoài ra, trên vành tai trái Frantz còn bấm thêm hai chiếc bông tai bằng bạc và đeo thêm trên cổ áo một chiếc vòng cổ bằng vàng.

Nếu nói Frantz trước kia trông giống một quý tộc thế kỷ 18 đẩy cao quý thì Frantz bây giờ như là một phiên bản quý tộc nâng cấp từ A đến Z vậy.

Sang trọng, lịch sự, quý phái và toát lên sự giàu sang không chút dấu diếm.

True Noble (Quý tộc thực sự) – chính là tên bộ trang phục hiện tại mà Frantz đang mặc, và cũng là trang phục chiến đấu của gã.

default.jpg

(Credit to: Alle Page aka paradise08)

“...Đây không phải vũ khí lẫn giáp phục bình thường... cứ như bên trong chúng có... “sự sống” vậy... rốt cuộc các ngài là ai? Tại sao lại có thể sở hữu những loại báu vật khủng khiếp đến như vậy!”

Khi Rombentoz lần đầu tiên thấy bộ giáp lẫn thanh vũ khí mà ông đang sở hữu thì chúng không có hình dạng vừa vặn như lúc bây giờ, trước khi ông trang bị chúng lên người mình thì hình dạng của chúng không chỉ đẹp đẽ mà còn đồ sộ và kinh khủng hơn hiện tại gấp hàng trăm lần!

Có thể nói hình dáng của vũ khí và giáp phục hiện tại trên người ông mới chỉ là một phần của tảng băng mà thôi.

“Thời gian sẽ trả lời câu hỏi của ngươi... mahh... hiện tại ngươi không chê nó là tốt rồi hahaha...”

Nói là vậy, chứ Frantz có điên cũng không hé răng nửa lời về việc gã hay những người còn lại là ai, tất cả cứ để cho Rombentoz tự thân suy đoán, từ đó mà thuận thế đối phó nếu gã bị lão ta gạ hỏi này nọ về vấn đề thân phận.

“Cái hố kia...”

Đến bây giờ Rombentoz mới để ý cách vị trí ông và Frantz đang đứng một khoảng là một cái hố cỡ bự, còn cây cối gần cái hố đó thì bị phá hủy đến mức thảm thương.

“Qua kích cỡ của nó thì... chắc là tác phẩm do Penelope tạo ra rồi, xem ra phần vui đã không còn... àizz ~ tiếc thật.”

“!?”

Những lời vừa ra từ miệng Frantz khiến Rombentoz có chút hơi bất ngờ, vì theo những gì ông biết qua miệng của Salvodore trước khi tiến vào nơi này thì hắn khẳng định cô hầu gái Penelope và vị quản gia kia “không hề mạnh”, nhưng xét theo uy thế mà cô ta tạo ra khi vẫn còn ở căn phòng lạnh lẽo nọ cùng với kích thước cái hố lẫn những gì bị phá hủy xung quanh nó thì cái định nghĩa “không hề mạnh” kia chẳng khác nào một “mồi câu” dẫn cả đám vào chỗ chết cả...

*Vì lý do gì mà cả hai người đó lại không tung toàn lực chiến đấu với con Donox của Salvodore?*

Rombentoz tự hỏi...

*Không lẽ là họ cố tình nhử... không, không thể nào! Chắc chắn phải là một lý do đặc biệt nào đó!*

Trong khi Rombentoz đang chìm trong mâu thuẫn với chính những suy đoán của mình thì cũng là lúc một tiếng "Kà~Uỳnh" cực lớn vang vọng lên từ cái hố khiến ông giật mình tỉnh lại.

Ngay sau âm thanh inh ỏi kia thì lập túc xuất hiện hai bóng người bay ra từ miệng cái hố kia.

Theo tầm mắt của Frantz và Rombentoz thì đó là một thanh niên tóc vàng mặc giáp đang đứng trên một thanh cự kiếm lơ lửng giữa không trung, cả hai cũng để ý thấy trên tay phải của thanh niên kia cầm một thanh kiếm dài có chút giống với thanh cự kiếm, còn tay trái thì ôm lấy một người đàn ông với hai cánh tay dập nát, trông khá già, qua trang phục thì có vẻ như là một pháp sư.

Vúúúút...

Lại một bóng người nữa bay ra từ miệng cái hố đáp xuống mặt đất gần đó.

Dĩ nhiên bóng người đó không ai khác chính là Penelope, ngoài ra trên tay cô còn cầm một cây quyền trượng đen nhánh có hình chữ thập.

“Không nghĩ đến [Second Light Of Palala] lại có thể bị vũ khí của ngươi đánh chệch hướng... khá lắm!”

Siran không mấy vui vẻ khen ngợi trong khi điều khiển thanh cự kiếm hạ xuống một bãi đất trống trải gần đó, đồng thời đỡ Timor ngồi xuống.

Về phần Penelope thì cô cũng chẳng màng đáp lại lời khen ngợi kia, mà xoay người về phía sau, cúi đầu cung kính cất giọng.

“Mừng người đã đến!”

Siran khẽ nhướng mày khi thấy phía sau ả hầu kia đi đến hai người khác.

Còn phía bên này thì Frantz đang nhìn vào cây quyền trượng trên tay Penelope, gật đầu cất giọng:

“Ừm, để khiến ngươi phải giải phóng [Diabolic] ra thì xem chừng đối thủ của ngươi cũng không đến nỗi quá tệ.”

Rồi chuyển tầm mắt về phía thanh niên tóc vàng đằng xa.

Siran cũng bắt gặp ánh mắt của Frantz.

Chỉ trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi ấy, sống lưng của Siran thình lình chạy dọc một cảm giác ớn lạnh cùng cực khi nhìn thẳng vào mắt của kẻ khoác áo choàng kia, và đó cũng là lúc kĩ năng [Opponent Analysis] tự động kích hoạt lên người kẻ đó, ả hầu và cả lão chiến binh mặc giáp màu đồng.

***

Tên: ????

Danh hiệu độc nhất: Beyond The Supreme

Level: ????

Giới tính: Nam

Chủng tộc: Vampire

Class: Sword Master – Old Blood – Black Sorcerer

Nghề nghiệp: Artisan

HP: 100%

MP: 100%

SP: 100%

Vũ lực : 250,000

Ma Lực : 300,000

Khí lực : 220,000

Sức mạnh tổng thể : 770,000

~~~

Tên: ????

Level: 1500+

Giới tính: Nữ

Chủng tộc: Ghoul

Class: Taoist – Magi – Battle Mage

Nghề nghiệp : Head Maid

HP: 100%

MP: 100%

SP: 100%

Vũ lực : 290,000

Ma Lực : 300,000

Khí lực : 150,000

Sức mạnh tổng thể : 740,000

~~~

Tên: ????

Level: 675

Giới tính: Nam

Chủng tộc: Human

Class: Highlander – Slayer – Gladiator

Nghề nghiệp : ????

HP: 100%

MP: 100%

SP: 100%

Vũ lực : 140,000

Ma Lực : 10,000

Khí lực : 60,000

Sức mạnh tổng thể : 210,000

***

Lão già mặc giáp có Level 675 thì không nói, nhưng Siran lập tức trợn mắt há mồm khi nhìn thấy thông số của ả hầu lẫn kẻ khoác áo choàng kia.

Siran vốn chỉ có Level 1500, nhưng nhờ sở hữu danh hiệu +Hero+ mà hắn sở hữu được kĩ năng nhìn thấu bất cứ đối thủ nào ~ [Opponent Analysis], đồng thời sức mạnh của hắn mới có thể hoàn toàn vượt lên trên những kẻ đồng đẳng cấp, sánh ngang với những tồn tại có Level 1500+.

Đó chính là bí mật lớn nhất của Siran, số người biết được bí mật đó chỉ có hai người, và Timor chính là một trong hai người đó.

Ban đầu hắn chỉ nghĩ rằng chủ nhân của ả hầu kia cùng lắm thì chỉ có Level 1500+ mà thôi, với sức của một mình hắn thì vẫn có đủ tự tin để xử lý chuyện này một cách êm đẹp.

Và hắn đã nhầm to.

Khi thấy chỉ số của ả hầu kia sau khi triệu gọi ra cây quyền trượng nọ thì giờ đây Siran mới nhận ra sợi dây chuyền đeo trên cổ ả ta khi đó là một loại phong ấn dùng để kìm hãm sức mạnh.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy một Ghoul thứ hai có đẳng cấp hoàn toàn không thua kém gì với Nex Balor ~ một trong những tồn tại có đầy đủ khả năng khiến bất cứ vương quốc lớn thuộc bất kì chủng tộc nào cũng phải nể mặt ít nhất ba phần.

Và đó chỉ là một ả hầu... một ả hầu mà thôi!!!

Nhưng dù có nghĩ nát óc Siran vẫn không hiểu làm thế quái nào mà nơi này lại là nơi cư ngụ của một Vampire có đẳng cấp còn kinh hoàng hơn cả những kẻ có Level 1500+.

Level ????

Phải biết rằng loại tồn tại đã vượt qua Level 1500+ đều là những con quái vật nắm giữ quyền lực lẫn quyền năng một tay che trời, điển hình như nhà vua và nữ hoàng của các đế quốc lớn thuộc tộc Human như Warden, Pica,Vothen, Helis... hay một số tồn tại đặc biệt như những Dragon Lord (Chúa rồng), Magic Emperor (Ma pháp vương), The Lord Of Immortal (Chúa tể bất tử)... ngoài ra những cựu vương của một số chủng tộc có gốc rễ từ thuở sơ khai như Elf, Dwarf, Vampire, Angel, Demon, Fairy, Giant... cũng nằm trong số đó.

Mỗi khi có một cá thể vượt qua Level 1500+ tức đạt đến Level ????, cá thể đó sẽ nhận được danh hiệu độc nhất của riêng mình, và tên của cá thể đó sẽ tự động hiện ra khi bị bất cứ ai sở hữu năng lực nhìn thấu đối thủ tương tự như Siran hắn thi triển lên người.

Nhưng...

Ngoài danh hiệu độc nhất ra thì Siran không thể thấy được tên của Vampire có Level ???? kia, điều này là thứ chưa từng xảy ra với những tồn tại có Level ???? mà hắn từng gặp trước đây.

*Rốt cuộc Vampire kia là loại tồn tại quái quỷ gì mà lại có thể tránh thoát khỏi sự nhận biết của [Opponent Analysis]? Đã vậy... kẻ này còn là một Vampire thuộc vào dòng dõi Old Blood (Cổ huyết) vốn đã biến mất không một chút dấu vết cách đây hơn 10,000 năm về trước!?*

Tuy hiểu biết của Siran về những đặc điểm của những chủng tộc khác là rất hạn chế, hay nói đúng hơn là hắn chẳng có hứng thú tìm hiểu về vấn đề đó bởi vì kĩ năng [Opponent Analysis] đã thay mặt hắn phân biệt lẫn đánh giá sức mạnh đối thủ mà hắn chiến đấu.

Còn trường hợp này thì lại là ngoại lệ.

Thông thường, đối với bất kì chủng tộc nào thì Class (Chức nghiệp) sẽ tự động xuất hiện khi một cá thể đạt đến Level 100, tên của Class đó sẽ được quyết định dựa trên con đường mà họ chọn xuyên suốt những gì họ trải nghiệm trong quá trình phát triển của mình.

Mỗi một cá thể chỉ có thể đạt được tối đa ba Class, đó dường như là một loại giới hạn của thế giới này, và Siran vẫn chưa từng thấy qua bất cứ cá thể nào có số Class vượt quá ba cả.

Nói chuẩn xác hơn thì loại giới hạn kia thực chất giống như một loại luật lệ của thế giới vậy.

Mà nói cho cùng thì ba Class đã là con số quá lớn rồi, vì khi một cá thể sở hữu ba Class khác nhau thì sự phát triển sức mạnh về sau cũng sẽ khác hoàn toàn với những cá thể khác, những điểm mạnh và yếu ban đầu có thể sẽ giống nhau, nhưng càng tiến gần đến đỉnh cao của sức mạnh thì những điểm mạnh lẫn yếu kia sẽ dần trở nên riêng biệt một cách vô cùng rõ rệt.

Nhưng tộc Vampire thì lại là một chủng tộc rất đặc biệt khi có một hệ thống gọi là Reign Of Blood (Huyết thống thống trị), được chia ra làm ba loại:

Đầu tiên là dòng True Blood (Thuần huyết) ~ đặc điểm nhận dạng đó là đôi đồng tử màu đỏ, răng nanh dài, sở hữu nét đẹp hàng đầu dù là nam hay nữ.

Sức mạnh của dòng True Blood được thể hiện rõ rệt nhất bởi quyền năng thao túng máu kinh hoàng của họ.

Tiếp theo là dòng Veil Blood (Ma huyết) ~ đặc điểm nhận dạng không khác True Blood là bao, điểm khác biệt duy nhất của dòng Veil Blood chính là nhãn cầu của họ có màu đen thay vì có màu trắng.

Về phần sức mạnh của dòng Veil Blood thì được thể hiện qua quyền năng thiết lập một loại lĩnh vực đặc biệt khiến sức chiến đấu của họ tăng lên đến mức xem hai từ “giới hạn” chẳng khác gì một trò đùa hài hước.

Cuối cùng là dòng Old Blood (Cổ huyết) ~ Vẻ ngoài không thua kém gì hai dòng True Blood và Veil Blood, nhưng điểm đặc biệt nhất có lẽ là đôi mắt đen huyền sâu thẳm của họ, nếu chỉ nhìn thoáng qua đôi mắt và cặp răng nanh dài bất thường thì bất cứ ai cũng sẽ dễ dàng lầm tưởng họ là Dhampire. Thực sự thì rất ít ai biết được rằng họ phải nhìn thẳng vào cặp mắt đen huyền kia đủ lâu, đến khi bỗng dưng nhận ra bản thân mình như lọt vào một màn đêm khủng bố ~ nơi mà ánh sáng vĩnh viễn không thể với đến, chẳng có gì ngoài sự tĩnh lặng, cô tịch... mà không tài nào thoát ra nổi trừ phi có người khác tác động đến họ.

Đó mới chính là cách nhận ra một Vampire dòng Old Blood – một dòng dõi Vampire được biết đến như những vị chúa tể của màn đêm vĩnh hằng với quyền năng sử dụng chính bóng tối như một món vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Hệ thống Reign Of Blood kia vốn đã chiếm lấy một trong số ba Class của bất kì Vampire nào ngay từ khi họ sinh ra. Ban đầu, Vampire đó sẽ không thấy được họ thuộc dòng máu nào ngoài những dấu ???? ở phần Class khi giám định chỉ số bản thân, chỉ đến khi đạt đến Level 100 thì những dấu ???? kia mới biến mất, và tộc Vampire xem đó như là một sự thức tỉnh sức mạnh.

Nhưng tính tới thời điểm hiện tại thì dòng Old Blood được tộc Vampire nhận định rằng đã hoàn toàn tuyệt diệt từ rất rất lâu về trước và chỉ được xem như truyền thuyết trong dòng tộc, hệ thống Reign Of Blood đương thời chỉ bao gồm hai dòng dõi True Blood và Veil Blood mà thôi.

Sở dĩ Siran biết được điều này cũng chỉ là tình cờ, trong một lần “vui vẻ” cùng với một Dhampire bị trục xuất khỏi quốc gia của Vampire thì hắn buột miệng hỏi về lí do cô ta bị trục xuất, khi hắn thấy cô ta im lặng không nói gì thì hắn đã tưởng như mình lỡ lời khiến cô ta nổi giận, nhưng trái lại, cô ta bắt đầu giải thích về hệ thống Reign Of Blood của tộc Vampire cho hắn nghe, và nói rằng cô ta vốn không phải là loại thuần chủng thuộc hệ thống Reign Of Blood nên mới bị trục xuất.

“...Thật không nghĩ tới lão Timor kia lại có thể kéo theo cả Siran cùng đến nơi này!”

Trong lúc Siran đang rơi vào trạng thái bàng hoàng thì Rombentoz đứng ở cạnh Frantz kinh ngạc lên tiếng.

“Vậy ra là ngươi quen biết bọn chúng?”

Frantz bỏ qua việc đấu mắt với tên tóc vàng, hướng sự chú ý của gã sang Rombentoz, nhỏ giọng hỏi.

“Cũng không hẳn... thực ra danh tiếng của hai người kia tại vùng Pegadilla là vô cùng lớn, vang xa đến mức cả đế quốc Warden chúng tôi không ai là không biết. Người tóc vàng trẻ tuổi kia hẳn là người mang danh hiệu +Hero+ sau khi chinh phục Hero Tower (Tháp anh hùng) – Siran Kato Murai ~ Người còn lại là The Wanderer Magician (Pháp sư lang thang) lừng danh, người đã chinh phục vô số Dungeon lớn mà không cần gia nhập bất kì tổ đội nào – Timor Ostrov, và cũng là người mà tôi và Salvodore tình cờ gặp gỡ cách đây một năm về trước.”

“Hmm... nếu ngươi đã nói vậy thì chắc thế lực của chúng tại vùng Pegadilla hẳn là rất lớn nhỉ?”

Trong lòng Frantz thầm thở phào một hơi khi hai kẻ vừa đến không phải người thuộc đế quốc Warden, nhưng gã cũng có chút không thoải mái với những lời mà Rombentoz nói, vì qua những gì mà gã biết về vùng Pegadilla từ miệng Rombentoz khi vẫn còn ở phòng số 41 thì đó là nơi tồn tại rất nhiều phe phái thuộc nhiều chủng tộc khác nhau, và hai kẻ kia lại là người đến từ nơi đó, đã vậy chúng còn là người “nổi tiếng” nữa, nếu như gã động tay động chân với hai tên này mà không tìm hiểu rõ vai vế của chúng như thế nào thì sẽ mang đến cho ngài “hội trưởng đáng kính” đang ẩn mình kia một cơn đau đầu mãn tính mất.

“Ngài nói vừa đúng mà cũng vừa sai, họ vốn chỉ hoạt động độc lập và không chịu sự quản thúc của bất kì phe phái nào, đó cũng là lý do vì sao danh tiếng của họ lại vang xa đến như vậy, tuy không có thế lực nào chống lưng, nhưng họ lại có quen biết rất rộng với những thế lực từ nhiều chủng tộc khác, tôi mong ngài hãy suy nghĩ kĩ trước khi hành động.”

Mặc dù Rombentoz không nghĩ rằng đẳng cấp sức mạnh của Frantz hay bất cứ người nào ở tòa lâu dài gọi là Moonlight Castle kia dưới Siran một chút nào cả, nhưng ông vẫn cố tình nhắc Frantz phải “suy nghĩ kĩ trước khi hành động”. Vì khi Rombentoz thấy Frantz chạm mắt với Siran, ông có thể cảm thấy sát ý không chút dấu diếm từ ánh mắt của vị Frantz này, và điều đó hoàn toàn không tốt một ổn tí nào đối với ông, Frantz và cả những người trong Moonlight Castle kia.

Frantz dĩ nhiên cũng hiểu ẩn ý của Rombentoz khi nói gã “hãy suy nghĩ kĩ trước khi hành động”.

Nếu bây giờ gã xử hai kẻ kia, việc đó sẽ vô tình gây ra một loại phản ứng dây chuyền khi những người mà hai kẻ đó “quen biết” rất có thể sẽ mò đến nơi này khi hai người “nổi tiếng” bỗng dưng một đi không trở lại, và đó là điều cực kì nguy hiểm khi gã lẫn những người khác chưa tìm hiểu được bất cứ thứ gì về thế giới này ngoài những thông tin ít ỏi thu được từ miệng Rombentoz.

Nhưng nếu thả chúng đi thì vị trí của Moonlight Castle chắc chắn sẽ bị lộ, và không có gì đảm bảo rằng bọn chúng sẽ không “quay trở lại và còn lợi hại hơn xưa” cả. Chưa kể đến việc “Rombentoz Jesumis bỗng cùng phe với một đám người lạ mặt” ngẫu nhiên rơi vào tai thằng cha công tước Alex gì gì kia không phải là không có khả năng, thế thì lại càng nguy hiểm hơn.

Sau một lúc nhíu mày nghĩ đi nghĩ lại thì gã rút ra một kết luận.

*Chậc... dù có chọn cách nào đi nữa, nguy hiểm vẫn sẽ đến, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi.*

Rồi cười nhạt một tiếng, nhìn Rombentoz nói.

“Chuyện này đành giao cho ngươi giải quyết vậy, chúng ta sẽ không nhúng tay vào.”

Dứt lời, Frantz cũng không nán lại, trực tiếp xoay người quay trở lại phía Moonlight Castle.

Penelope khẽ liếc nhìn hai kẻ trước mặt cô một chút, ngầm lưu hai khuôn mặt kia vào “danh sách đen” của cô rồi cũng rất nhanh theo sau Frantz.

Khi nghe thấy hai từ “chúng ta” từ miệng Frantz, Rombentoz vẫn đủ thông minh để hiểu rằng ngay từ khi bước ra khỏi cánh cổng dịch chuyển kia, mọi hành động lẫn lời nói của ông không chỉ nằm dưới con mắt giám sát của mỗi mình vị Frantz kia...

Trên hết, dường như Frantz không hề nghi ngờ gì lời nói của ông, trái lại còn tin tưởng ông ngoài mong đợi, và điều này khiến Rombentoz không khỏi tự hỏi vì sao một kẻ vốn đến nơi đây để giết bọn họ như ông lại nhận được sự đãi ngộ lẫn tín nhiệm lớn lao như vậy chỉ qua một bản hợp đồng ràng buộc nhỏ nhoi? Và trên hết là bản hợp đồng kia vẫn còn chưa hoàn thiện?

*Bọn họ không sợ bị phản bội hay... không... đúng hơn là họ biết Rombentoz Jesumis này sẽ không bao giờ dám phản lại...*

Tuy chỉ tiếp xúc cùng ba người Frantz, Garrett và Arthur trong một thời gian ngắn, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để Rombentoz biết được một điều rằng họ là những tồn tại đã sống và chứng kiến qua vô số thời đại khác nhau, lượng kiến thức lẫn tri thức họ tích lũy được đã đạt đến trình độ không thể đo đếm nổi, dù ông có lừa được một người thì cũng đừng hòng mơ tưởng lừa được người thứ hai, chưa kể ngoài ba người đó ra thì trong tòa lâu đài kia còn có hai tồn tại bí ẩn khác vẫn đang ẩn mình quan sát trong bóng tối, nếu ông thực sự có ý định phản bội thì chẳng khác nào đang tự đào mồ chôn mình cả.

Cùng lúc đó, Frantz và Penelope đã dừng lại trước cánh cổng dẫn vào Moonlight Castle, hướng sự chú ý về phía Rombentoz đằng xa.

“Dễ dàng để cho lão Rombentoz kia giải quyết hai tên kia như vậy thì thật không giống chú một chút nào.”

Đó cũng là lúc một giọng nói không biết từ đâu bỗng vang lên.

“Hmm... cứ xem như đây là nhiệm vụ đầu tiên dành cho người gác cổng tương lai của Moonlight Castle đi.”

Frantz gật gù đáp lại.

“Lòng tin sẽ trở nên vô cùng đắt, nhất là khi nó được đặt vào sai đối tượng, cậu chắc chắn về quyết định của mình chứ?”

Một giọng nói khác cũng vang lên ngay sau đó.

“Tin tưởng Rombentoz Jesumis là quyết định của Frantz Kruger này. Chứng minh quyết định đó là đúng hay sai hoàn toàn là do lựa chọn của lão ta...”

Nói đến đây, Frantz khẽ cười nhìn về một vị trí trống rỗng cách gã một khoảng rồi tiếp tục:

“...Không phải nó rất thú vị sao hội trưởng?”

...

...

...

“...Thật sai lầm khi lại đồng ý để tên “chúa liều” như cậu xử lý chuyện này mà.”

***

“Cũng đã tròn một năm kể từ lần cuối Salvodore cứu ngươi rồi nhỉ Timor, vì lời hứa khi xưa với hắn ta mà đi xa đến vậy... thực khiến ta có chút ghen tị đấy.”

Rombentoz cất giọng.

“...Kh–, khục... khụ... khụ... Salvodore đang ở đâu?”

Mặc dù Timor biết tình trạng của lão đang vô cùng tệ, nhưng vẫn cố gắng nói. Timor biết người đang nói chuyện với lão chính là kẻ đi cùng Salvodore khi hắn cứu lão một mạng – Rombentoz Jesumis, một kẻ có địa vị khá quan trọng dưới trướng con trai trưởng của công tước Alexander thuộc đế quốc Warden thông qua sự giới thiệu của Salvodore cách đây một năm về trước.

“Việc đó ngươi không cần phải biết.”

Rombentoz không phải là người thích nói quanh co lòng vòng, thẳng thừng đáp lại.

“...Tuy ta lên đường cùng Timor đến nơi này hoàn toàn là do tình cờ, nhưng đã giúp thì phải giúp đến cùng, chỉ cần các ngươi có thể thả vị Salvodore kia ra thì hai người bọn ta sẽ lập tức rời khỏi nơi đây.”

Lần này người lên tiếng là Siran, hắn biết cơ thể Timor bây giờ đã đạt tới giới hạn chịu đựng, nếu để lão ta cố sức nói thêm câu nào nữa thì rất có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng.

Nghe vậy, vẻ mặt Rombentoz lập tức trở nên hung dữ, gằn giọng:

“Nếu không thì sao? Các ngươi sẽ nhảy vào cứu hắn chắc? Đây vốn là vấn để nội bộ của đế quốc Warden chúng ta! Người đến từ vùng Pegadilla như các ngươi thực sự có gan “CHỎ MŨI” vào sao?”

“...”

Một câu này lập tức khiến Siran không thể đáp trả lại bất cứ thứ gì.

Hắn biết rất rõ những lời mà lão chiến binh kia vừa nói không hề sai, khi trên đường đến đây hắn đã hỏi qua Timor về lai lịch của người tên Salvodore kia nên cũng đã nắm bắt được một chút.

Xét riêng về thế lực đằng sau lưng thì Siran hắn và Timor hoàn toàn bị ăn đứt. Trên hết, bản thân Siran cũng chẳng thích dây vào cái đế quốc Warden kia một tí nào, vì từ xưa đến nay, kết cục của những kẻ thuộc vùng Pegadilla khi dính dáng đến những thế lực lớn liên quan đến bất kì một đế quốc nào đều chẳng bao giờ tốt đẹp cả.

Nhưng lý do chính yếu nhất khiến Siran hắn không muốn dây vào việc này có lẽ là do kẻ khoác áo choàng kia... nếu phải thực sự đánh nhau với kẻ đó, hắn tuyệt đối không có cửa thắng, đó là còn chưa nói đến việc trong tòa lâu đài khổng lồ kia chắc chắn vẫn còn ẩn tàng những loại kẻ địch mạnh mẽ khác.

*Không nghĩ đến đế quốc Warden lại có liên hệ với một tồn tại kinh khủng như vậy... xem ra rừng Krimore này sắp có biến lớn rồi... chậc... Salvodore à... ngươi đành phải tự lực cánh sinh thôi.*

Với suy nghĩ đó trong đầu, Siran không thèm hỏi ý kiến Timor mà lập tức nhấc bổng lão lên vai, lập tức thi triển [Flying Sword] rút lui một cách nhanh nhất, đến một cái quay đầu nhìn lại cũng không làm.

Đến khi thân ảnh của Siran lẫn Timor dần dần biến mất khỏi tầm mắt thì Rombentoz thở ra một hơi, lầm bầm.

“Người của vùng Pegadilla quả nhiên vẫn là người của vùng Pegadilla, chẳng bao giờ thay đổi cả...”

Cùng lúc đó, một giọng nói khác cũng vang lên bên sau lưng.

“Để chúng đi dễ dàng như vậy... ngươi không sợ việc ngươi hợp tác với chúng ta bị lộ sao?”

Tuy có chút giật mình, chẳng qua Rombentoz nghe ra đây là giọng của vị Garrett nọ nên ông rất nhanh bình tĩnh lại, quay mặt về hướng mà giọng nói phát ra, nghiêm giọng đáp.

“...Tôi không nghĩ họ sẽ làm vậy, người của vùng Pegadilla vốn rất cố kị việc dính dáng đến các đế quốc lớn như Warden chúng tôi, khả năng bọn họ rò rỉ thông tin đến tai Alexander khả năng là rất thấp, đặc biệt là quan hệ giữa Salvodore và người tên Timor kia đơn thuần chỉ là trả nợ lẫn nhau, đối với Salvodore thì việc Timor không “trả nợ” này có thể khiến hắn nổi điên... đó là nếu hắn vẫn còn sống, nhưng đối với một người đến từ vùng Pegadilla như Timor thì việc “trả nợ” có thành công hay không chẳng quan trọng lắm, quan trọng là “ta đã giữ lời hứa đến trả nợ” là được.”

...

...

...

“Ngươi đã nói vậy thì ta cũng không còn gì để nói, quay trở lại thôi.”

Nếu những lời giải thích vừa rồi của Rombentoz được nói ra sớm hơn thì Garrett chắc chắn sẽ không tin một chút nào, chẳng qua ngay từ đầu gã đã không tài nào yên lòng với phong cách xử lý vấn đề của con Vampire chết dẫm kia nên đã ngầm tiến tới nghe lén cuộc đối thoại giữa Rombentoz và hai kẻ kia.

Và ngay khi thấy hành động rút lui không chút chần chừ của tên Siran nọ ngay khi hắn ta nghe lời đe dọa của Rombentoz thì Garrett có thể phần nào hình dung được vùng Pegadilla là một nơi khốc liệt đến nhường nào, vì vậy những lời giải thích của Rombentoz là hoàn toàn có cơ sở.

Ngay khi Garrett định xoay người quay vào trong Moonlight Castle thì Rombentoz bỗng lên tiếng.

“Ngài không nghi ngờ những gì mà tôi nói sao?”

Nghe vậy, phía sau chiếc mặt nạ của Garrett bỗng phát ra một tiếng cười.

“...“Tin tưởng Rombentoz Jesumis là quyết định của Frantz Kruger này. Chứng minh quyết định đó là đúng hay sai hoàn toàn là do lựa chọn của lão ta” – là những lời mà tên đó nói, và ta cũng phải thừa nhận rằng con mắt nhìn người của tên đó vẫn sắc sảo đến đáng sợ như ngày nào.”

Dứt lời, Garrett cũng không nán lại nữa, lập tức rời đi, bỏ lại Rombentoz trong trạng thái ngơ ngác không nói nên lời.

...

...

...

Đến khi Rombentoz hoàn hồn lại thì ông chợt nhận ra xung quanh chẳng còn ai khác ngoài ông.

Lúc này ông mới có cơ hội nhìn thật kĩ tòa lâu đài gọi là Moonlight Castle kia...

Đó cũng là lúc ý nghĩ *Liệu đây có phải là số phận dành cho ngươi, sau chừng ấy năm cuộc đời...* chợt lóe lên trong đầu Rombentoz.

“Nếu thực sự là vậy... thì có lẽ nó cũng không thực sự quá tệ nhỉ?”

Rombentoz lầm bầm với chính mình trong khi tiến đến cánh cổng dẫn vào Moonlight Castle.

Khi Rombentoz bước vào bên trong cánh cổng, thân ảnh Walter lập tức xuất hiện bên cạnh ông.

“Vị Rombentoz Jesusmis đây không phiền nếu tôi dẫn ông đi tham quan nơi này một vòng chứ?”

Rombentoz đối với kiểu xuất hiện không cần báo trước giống hệt vị Garrett nọ đã bắt đầu có lực miễn dịch nhất định, vì vậy ông cũng không ngạc nhiên lắm mà chỉ gật đầu, đáp.

“Phiền vị quản gia đây rồi... mà tôi nên xưng hô với anh bạn... như thế nào đây?”

Xét về tuổi tác thì Rombentoz biết Walter nhiều tuổi hơn ông rất nhiều, nhưng xét riêng về vẻ ngoài thì có lẽ xưng hô “anh bạn” với vị quản gia này là hợp lý nhất rồi.

“...Ah, tôi thật là thất lễ! Đại quản gia của Moonlight Castle – Walter ~ Walter C. Dollneaz là tên tôi, hân hạnh được phục vụ.”

Dứt lời, Walter lập tức sử dụng lễ tiết trang trọng nhất đối với một vị khách chào Rombentoz như một cách tạ lỗi.

“H–, hân hạnh, mong anh giúp đỡ lão già lẩm cẩm như tôi Walter.”

Nghe vậy, Walter khẽ gật đầu, tiếp lời.

“Đó là điều hiển nhiên! Xin mời theo tôi.”

---

+++Rừng Krimore – Tại một nơi nào đó ~ Trên một cành cây khá lớn+++

Vút... vút... vù...

Âm thanh của một thứ gì đó rất nhanh bay sượt qua những hàng cây.

Thứ tạo ra âm thanh đó chính là kĩ năng [Flying Sword] của Siran.

“Kréccc!!!”

“Kruuu!!!”

“Gào!!! Úrrr!!!!”

...

Vô số những con quái vật dạng chim với hình dạng khác nhau lập tức từ trên cây rơi xuống đất, chết ngay tại chỗ.

“Tạm thời khu vực này sẽ không có con quái vật nào làm phiền chúng ta...”

Người vừa lên tiếng dĩ nhiên là Siran, hiện tại hắn đang tập trung tinh thần điều khiển [Flying Sword] tiêu diệt những con quái vật ẩn nấp xung quanh hắn, đồng thời sử dụng kĩ năng [Regeneration] (Hồi phục) kết hợp với những loại thuốc hồi phục đắt tiền khác lên người Timor.

...

...

...

Sau khoảng một giờ, hai cánh tay của Timor đã có dấu hiệu hồi phục, tuy chỉ là rất nhỏ, về phần cơ thể thì đã ít nhiều có thể cử động, có thể nói rằng tình trạng nguy hiểm đã qua.

“Timor này, ông không tức giận khi ta tự ý lôi ông rút lui sao?”

Thấy tình trạng của Timor có vẻ đã ổn định lại, Siran mở lời bắt chuyện.

“Hah... sao ta lại phải tức giận chứ? Ta chỉ muốn hỏi một chuyện thôi... ngài rút lui có phải bởi vì sự xuất hiện của kẻ khoác áo choàng kia?”

Ngay từ khi Timor thấy sự xuất hiện của hai kẻ vừa đến bên cạnh ả hầu kia, đặc biệt là kẻ khoác áo choàng, lão có thể thấy vẻ mặt của Siran trở nên vô cùng bàng hoàng khi nhìn vào kẻ đó.

Trong suốt những năm Timor quen biết Siran, số lượng người khiến cho Siran làm ra vẻ mặt đó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi...

Và câu trả lời của Siran quả nhiên không ngoài mong đợi của Timor.

“Không sai, tên đó là một Vampire thuộc dòng dõi cổ xưa nhất – Old Blood... và Level của hắn ta là ????”

“Vampire dòng Old Blood? Mà khoan đã! Level ????... K–, khục... khụ... khụ... tên và danh hiệu độc nhất của hắn là gì?”

Tuy chẳng rõ dòng Old Blood là gì, nhưng khi biết kẻ khoác áo choàng kia lại có Level của những tồn tại đỉnh cấp thì Timor không tài nào nhịn được việc hỏi đến danh hiệu lẫn tên của kẻ đó.

“...Vampire dòng Old Blood là những tồn tại vốn đã biến mất cách đây 10,000 năm trước, đó vốn chỉ là một truyền thuyết của tộc Vampire ta tình cờ biết được, ta cũng không nghĩ đó là thật cho đến khi [Opponent Analysis] chứng minh rằng ta đã sai... ngoài danh hiệu độc nhất “Beyond The Supreme” ra thì tên của kẻ đó... ngay cả [Opponent Analysis] của ta cũng không thể nhìn ra được.”

“Cái gì? Không thể nhìn ra...”

Timor vừa nghe hết câu đã muốn đứng bật dậy do quá bất ngờ, nhưng kết quả cho hành động đó là một tràng tiếng ho "KHỤ... KHỤ... KHỤ..." rồi ngã xuống, đồng thời hành động đó khiến quá trình hồi phục của Siran bị gián đoạn, dẫn đến tiếng quát của hắn ta:

“Chậc! Lão quỷ già này! Bộ lão tưởng tình trạng của mình đang khỏe lắm sao? Tốt nhất là lão nên yên lặng để ta điều trị cho tới khi hai chúng ta quay trở về Pegadilla, đến lúc đó muốn nói gì thì nói!”

Tuy bị Siran càu nhàu, nhưng Timor hoàn toàn hiểu rõ tình trạng hiện tại của lão, nên cũng chỉ đành im lặng tiếp tục để Siran tiếp tục sử dụng điều trị.

“...Khụ... rừng Krimore này có lẽ sẽ sắp có những biến chuyển cực lớn đây... chúng ta phải...”

“Ta đã bảo là lão “YÊN LẶNG” dùm cơ mà?”

“...”

---

+++Moonlight Castle – Phòng nghị sự+++

Hiện tại nơi này chỉ có duy nhất ba người là Arthur, Frantz và Garrett.

“Hai cậu nghĩ thế nào về thế giới này?”

Người vừa lên tiếng chính là Arthur.

“Rất giống với Legend Of Conquests chăng?”

Không mất quá nhiều thời gian để Garrett lẫn Frantz đồng thanh trả lời.

“Rất giống không có nghĩa là hoàn toàn giống đúng chứ?”

Arthur tiếp tục hỏi đè.

“Hmm... đúng là như vậy, không thể xem đây là một Legend Of Conquests thứ hai được. Hội trưởng này, cậu nghĩ sao về thuyết thế giới song song?”

Tuy Frantz có hơi ngẫm nghĩ một chút, nhưng cũng rất nhanh trả lời cho câu hỏi kia, đồng thời đưa ra một giả thuyết khác.

“!?... ý cậu là...”

“Ừm, như cậu biết đấy, những nhà khoa học ở thế giới thực của chúng ta luôn có những giả thuyết rằng ngoài thế giới chúng ta đang sống luôn luôn tồn tại một hoặc nhiều thế giới khác song song dưới dạng những phiên bản khác nhau... và nói một cách nôm na thì cái thế giới giống với Legend Of Conquests này chính là một trong số đó.”

“...Nghe cũng có lý đấy, nhưng chú giải thích như thế nào về việc “người” đến thế giới quái quỷ này là Avatar nhân vật của chúng ta mà lại không phải “cơ thể” thực của chính mình?”

Khi nghe câu hỏi của Garrett, Frantz cũng chỉ có thể nhíu mày rơi vào trầm tư một lần nữa.

...

...

...

...

...

“Hội trưởng, cậu nghĩ sao về linh hồn?”

Sau một hồi lâu, Frantz cuối cùng cũng lên tiếng.

“Linh hồn sao...”

Arthur bỗng dưng nhớ tới giấc mơ mà cậu kể cho Frantz nghe, lông mày khẽ cau lại, hỏi.

“Ý cậu là nó có liên quan đến giấc mơ kì lạ của tớ?”

Frantz khẽ gật đầu, tiếp tục.

“Khi kết nối Over Dive, ý thức của chúng ta sẽ liên kết với Avatar nhân vật đúng chứ. Hai cậu chắc cũng biết ở thế giới thực mà chúng ta sống có một số học thuyết tin rằng “linh hồn chính là một dạng thông tin”. Tuy đây chỉ là giả thuyết mang tính trừu tượng, nhưng tớ nghĩ rằng Avatar nhân vật của chúng ta giống như là một cái vỏ rỗng vô tri vậy, và trong quá trình dịch chuyển đến thế giới mới này thì cái “vỏ rỗng” đó cần phải có một thứ gì đó như là “cốt lõi phù hợp” để đạt đủ điều kiện dịch chuyển, có thể nói rằng cốt lõi đó chính là “thông tin linh hồn” của chúng ta.”

“Khoan đã! Ý chú là cơ thế thực của chúng ta rất có thể vẫn sống và hoạt động bình thường ở thế giới thực, còn “chúng ta” ở đây chỉ là một phiên bản sao chép từ những “thông tin” đó?”

“Ừ... rất có thể là như vậy.”

Tuy khá sốc với những gì Frantz phỏng đoán, nhưng Garrett vẫn tiếp tục hỏi Frantz.

“Vậy chú giải thích như thế nào về những [Guardian]? Họ vốn không hề có “linh hồn” thực sự.”

“Sai rồi, họ có đấy! Linh hồn của một [Guardian] chính là những thiết lập chương trình AI mà chúng ta cài vào khi tạo ra họ, những thiết lập đó cũng có thể được xem như một dạng thông tin, và khi họ bị dịch chuyển đến thế giới này, những thông tin đó vô tình cấu tạo nên linh hồn của họ... hay nói chuẩn xác hơn là những linh hồn nhân tạo hoàn hảo hệt như linh hồn của chúng ta! Từ đó có thể suy ra những dữ liệu về Moonlight Castle này cũng được áp dụng theo công thức đó... mahhh... dù có suy diễn nhiều như vậy thì đó cũng chỉ là giả thuyết không có tí giá trị nào mà thôi hahaha...”

“...”

...

...

...

Sau tiếng cười của Frantz, Phòng nghị sự lại rơi vào không khí trầm mặc một lần nữa.

Arthur vốn không ưa gì loại không khí trầm mặc kia, nên cậu lập tức đổi chủ đề.

“Tạm gác lại vấn về đề thế giới này đi, qua những gì chúng ta thu thập được từ những [Guardian] về tình hình của Moonlight Castle suốt 200 năm qua thì có vẻ như chúng ta đang rơi vào tình trạng khủng hoảng lương thực trầm trọng... và đây là vấn đề phải giải quyết càng nhanh càng tốt.”

Legend Of Conquests vốn là một game giống với thế giới thực đến 99%, dĩ nhiên người chơi cũng sở hữu chế độ ăn uống, ngủ, nghỉ như thế giới thực, tùy từng chủng tộc mà những chế độ kia sẽ có những sự khác nhau nhất định.

Cho dù có là “siêu nhân một cân một ngàn” đi nữa thì cũng vẫn phải ăn uống đầy đủ mới có thể tung ra 100% sức mạnh, đó là “luật bất thành văn” (điều hiển nhiên/luật ngầm) trong Legend Of Conquests.

Có thể hiểu rằng lương thực là một thứ mang tính cộng đồng, và luôn luôn đóng một vai trò rất quan trọng trong việc hồi phục lẫn tăng cường thể lực của một người chơi lẫn [Guardian] của họ, một bữa ăn thường là một lý do tuyệt vời để họ có thể tương tác với nhau qua những nhiệm vụ vận chuyển, bảo vệ hay đơn giản là những chuyến du ngoạn ngắm cảnh đến những cuộc săn Boss dài hơi...

Đối với một Guild thì lương thực càng quan trọng hơn, lấy ví dụ như căn cứ của họ bị vây hãm trong một cuộc công thành chiến chẳng hạn.

Lúc này lương thực đầy đủ sẽ giúp Guild bị vây hãm trụ được một thời gian cực kì lâu trong khi chờ đợi tiếp viện từ những Guild khác, và ngược lại, thiếu thốn lương thực sẽ dẫn đến suy giảm sức phòng thủ trầm trọng, dẫn đến thất thủ, cuối cùng là thua cuộc.

[Elite Entities] cũng không ngoại lệ, vì chỉ có vỏn vẹn 10 người và hầu như không có Guild nào tấn công nên họ cũng chẳng bận tâm đến vấn đề lương thực cho lắm, theo những gì mà ba người Arthur thu thập từ những [Guardian] thì lương thực dự trữ của Moonlight Castle đã hết cách đây 195 năm trước.

Sở dĩ những [Guardian] có thể chống trụ đến tận bây giờ là nhờ vào một loại trái cây vô cùng hiếm tên là Rudrile được Minet trồng ở khu số 2 với số lượng khá nhiều.

Loại trái cây Rudrile kia tương tự như một loại lương khô vậy, chỉ cần cắn một miếng nhỏ duy nhất là cũng có thể cung cấp đầy đủ dinh dưỡng hoạt động trong vòng một tuần mà không cần ăn gì thêm.

Và công dụng đó được áp dụng với bất kì loại chủng tộc nào!

Trên hết là chu kì thu hoạch một quả Rudrile chỉ mất vỏn vẹn một năm.

Có thể nói đó là một loại trái cây mà bất cứ Guild lớn nào cũng muốn bỏ tiền ra để mua về với số lượng lớn.

Điểm trừ duy nhất của Rudrile có lẽ là vị của nó... cực kì dở, và là loại trái cây mà bất cứ ai cũng ghét ăn trừ phi rơi vào một cuộc dã chiến (đánh nhau liên tục mà không có chiến tuyến cố định) hoặc lâm vào những trận công thành chiến mà phe mình bị vây công.

“Eo ơi! Chỉ nghĩ đến cảnh phải ăn cái thứ quỷ như Rudrile đó trong suốt 195 năm... quả thực là còn kinh khủng hơn cả địa ngục mà!”

Frantz nghe đến vấn đề lương thực thì lập tức liên tưởng đến cảnh Penelope phải ăn cái quả Rudrile dở tệ kia suốt những năm gã không có mặt ở đây thì không nhịn được mà nhăn mặt thương cảm.

“Xem ra cũng đã đến lúc chúng ta đi “kiếm ăn” rồi nhỉ hội trưởng?”

Garrett ở một bên lên tiếng, nếu nghe kĩ thì giọng của gã cũng có chút không được tự nhiên, chứng tỏ rằng gã cũng cực kì ngán cái quả Rudrile kia.

“Ừm... tớ đang dự định rằng vài ngày tới sẽ lên đường đến đế đế quốc Warden một chuyến, còn trong vài ngày trước khi đi thì tớ sẽ dành thời gian trao đổi chi tiết với vị Rombentoz kia về đế quốc Warden. Về phần hai cậu thì tính từ thời điểm này cho đến khi tớ quay trở lại thì cả hai cũng với những [Guardian] tập trung tìm hiểu mọi ngóc ngách của khu rừng Krimore, đồng thời giải quyết vấn đề lương thực luôn một thể, hai cậu thấy thế nào?”

“Uầy... cậu tính một mình đi đến cái đế quốc đó để cứu cháu gái lão Rombentoz kia sao?”

Frantz lập tức chất vấn Arthur khi nghe cái “dự định” không mấy xuôi tai kia.

“Ừm... tớ buộc phải làm vậy, nếu chỉ ngồi một chỗ ra lệnh thì chắc chắn sẽ dẫn tới sai lầm không đáng có, tớ cần phải tự thân ra ngoài trải nghiệm nó..... tuy tớ cũng có một vài phương án khác nhưng nghĩ lại thì nó khiến tớ không tài nào yên lòng được khi chúng khiến tớ băn khoăn quá nhiều về những điều bí ẩn mà thế giới này sắp mang lại.”

Nghe vậy, Frantz khẽ nhíu mày rơi vào trầm tư, nhưng gã rất nhanh làm khuôn mặt cười tươi rói nhìn Arthur.

“...Nếu cậu đã nói vậy thì tớ cũng không còn lý do nào để cản cậu lại nữa, đi mạnh giỏi nhé hội trưởng! À còn về những việc sau đó cứ để đó cho bọn này.”

*Thằng cha này lại đang âm mưu gì đây...*

Đó là suy nghĩ không chỉ của riêng Arhur mà cả Garrett ngay khi thấy nụ cười đầy “tiềm năng” xuất hiện trên mặt của Frantz.

“...Nếu hai cậu đã thống nhất rồi thì tớ cũng không có ý kiến, cứ thuận theo kế hoạch mà làm, còn bây giờ thì tớ xin phép trở về khu vực của mình nghỉ ngơi trước.”

Garrett lập tức mở [Gate] ra rồi đi thẳng vào, hoàn toàn không cho Arthur lẫn Frantz có cơ hội nói năng một câu nào cả.

“Aìz... cái tên Garrett kia quả là biết cách phá đám, nếu có cơ hội chắc chúng ta phải trao giải cho tên đó mới được.”

Frantz lắc đầu cười nói.

“Cậu đang dự định làm gì trong khoảng thời gian tớ vắng mặt vậy?”

Arthur biết với tính cách của Frantz thì không có chuyện gã ta chịu làm theo kế hoạch đã định mà chắc chắn sẽ biến tấu nó theo một chiều hướng không thể đoán trước được.

“Hội trưởng à, cậu lo xa quá rồi, tất cả mọi thứ đều sẽ “theo ý” cậu mà.”

Frantz cười cười rồi đứng lên mở [Gate] hướng về khu vực của mình, trước khi gã hoàn toàn bước vào trong cánh cổng thì còn nói thêm một câu “Tin tớ đi” với Arthur, sau đó mới biến mất cùng cánh cổng dịch chuyển.

“Tin được mới là lạ...”

...

...

...

...

Phòng nghị sự giờ đây chỉ còn lại mỗi Arthur.

“Mặc dù mình nên nghỉ ngơi nhưng bây giờ thì chưa được...”

Arthur tự lầm bầm rồi đứng dậy bước đến trước cánh cửa của Phòng nghị sự.

“Đến lúc phải đi gặp vị Rombentoz kia rồi.”

+++Hết chương 8+++

Bình luận (0) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận