The Gaia Project
Need More Salt Google Sama With Permission
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Ganesh

Chương Extra : Người đó

Độ dài: 3,904 từ - Lần cuối: - Bình luận: 1

+++Moonlight Castle – Khu số 2 ~ Moonlight Garden+++

Walter đang bước đi trên một con đường quanh co vặn vẹo được lát những loại đá trắng có kích cỡ khác nhau, giữa những viên đá còn được xen kẽ bởi những lớp cỏ xanh non đầy sức sống khiến con đường trở nên sinh động hơn nhiều, ở hai bên đường là tàn tích của một nền văn minh cổ đại được bao phủ bởi vô số những loài thực vật với hình thù kì lạ mang đủ loại màu sắc khác nhau, thoạt nhìn trông chúng vô cùng hỗn tạp nhưng lại tạo ra cảm giác huyền bí vô cùng.

Nếu là bình thường, dưới con mắt của một đại quản gia như Walter thì nơi này hoàn toàn không xứng được gọi là một khu vườn mà phải gọi là một đống hỗn độn thì đúng hơn. Chỉ là Walter tuyệt đối không dám có ý nghĩ đó dù chỉ là thoáng qua, vì nơi đây vốn là một khu vực vô cùng đặc biệt do chính tay vị chủ nhân duy nhất – Minet Fernandez tạo nên.

Toàn bộ những loài thực vật hiện hữu tại nơi đây đều không phải là những loài thực vật thông thường, dù chỉ là một ngọn cỏ dại thì chúng cũng là những nguyên liệu cực hiếm được dành riêng cho việc điều chế ra những vật phẩm ma thuật thuộc loại tiêu thụ cao cấp nhất.

Khi Walter đến Moonlight Garden lần đầu, ấn tượng đầu tiên của anh với khu số 2 đó là nơi này chẳng có bất cứ thứ gì ngoài một cánh đồng trống không khổng lồ được soi sáng bởi hai mặt trăng trắng và vàng, tuy nhiên thời điểm đó đã là rất rất lâu rồi, hiện tại nơi này đã trở thành một nơi gieo trồng hằng hà sa số những nguyên liệu quý hiếm nhất, dù có tiền cũng không thể sở hữu được.

Mỗi khi nghĩ đến điều này, trong lòng Walter không khỏi sinh ra sự kính sợ với vị chủ nhân ấy...

Hiện tại anh đang hướng về phòng của Evil tại khu vực số 1 sau khi nhận được một bức thư từ đại chủ nhân Arthur.

Trước khi nhận được bức thư kia thì Walter còn nhận được một bức thư khác từ đại chủ nhân Arthur, và nội dung bức thư đầu tiên đó yêu cầu anh tạm thời gác lại việc tập trung những [Guardian] lại vì có một nhóm Human tấn công vào nơi này, và anh phải ngay lập tức đi đến khu số 3 điều tra khu vực xung quanh bức tường bị hỏng nặng nhất xem liệu có bất kì chuyện gì bất thường không, nếu có thì không được manh động, lập tức rút lui về khu vực của Evil để báo cáo tình hình, nếu không có gì khả nghi thì tạm thời nghĩ cách lấp lại bức tường bị hỏng kia trong khi chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Còn nội dung bức thư thứ hai thì ghi rằng nếu anh đã hoàn thành công việc được giao từ bức thư đầu tiên thì ngay lập tức quay trở lại phòng của Evil, đồng thời khi đi qua khu vực số 2 thì phải đến một nơi để lấy một thứ...

“Đại quản gia muốn đến Greenhouse Of Crystal Lake (Nhà kính hồ thủy tinh)?”

Bỗng một giọng nam nghe rất êm tai vang lên từ sâu bên trong đống tàn tích.

Chỉ là Walter không hề bị giọng nói kia gây bất ngờ, bình thản đáp.

“Đúng vậy.”

Lời nói vừa dứt thì cũng là lúc Walter cảm thấy một cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua người anh.

Không biết từ bao giờ, cạnh Walter đã xuất hiện một người đang nhìn anh, xung quanh người này được vây quanh bởi những loại côn trùng có cánh kì lạ trông khá giống chuồn chuồn, nhưng kích cỡ của chúng to gấp rưỡi chuồn chuồn thông thường, còn những chiếc cánh của chúng vuông vắn, góc cạnh và dày hơn cánh chuốn chuồn phổ thông rất nhiều.

Về phần người vừa xuất hiện thì người này cũng... không hẳn là một con “người” nữa.

Tuy sở hữu khuôn mặt phái nam của tộc Human cực kì hút hồn cùng với mái tóc đen ngả rạp về một bên kèm với chiếc mũi cao ráo và đôi môi dày đều đặn, nhưng cặp mắt người này lại mang một màu đỏ huyền bí hệt như đá quý Spinel, còn làn da thì lại là sự kết hợp của hai màu trắng và xám rất kì dị, đặc biệt là đôi tai người này lại là tai nhọn khá giống tộc Elf nhưng lại dẹt và nhỏ hơn rất nhiều.

Không những thế, phần thân trên của người này chỉ trang bị mỗi giáp vai có màu ô liu được khắc họa hoa văn tinh xảo được gắn liền với một lớp lông màu thiên thanh kéo dài từ phần vai đến giữa lưng che đi một phần đôi cánh to lớn tựa như cánh châu chấu sau lưng. Vì chỉ có mỗi giáp vai nên những thớ cơ bắp cực kì rắn chắc và cân đối như đẽo gọt cũng từ đó lộ ra, còn phần thân dưới thì được bao bọc bởi giáp phục bằng bạc xám bó sát, thoạt nhìn phù hợp một cách kì lạ với nước da kì dị của người nọ.

Dù Walter có nhắm mắt cũng biết đó là ai khi nghe giọng nói quen thuộc kia.

[Guardian] trực thuộc quyền của chủ nhân Minet Fernandez đồng thời cũng là người có chức vụ canh giữ lẫn chăm sóc Moonlight Garden.

Fairy King (Tiên vương) – Melvil De Zecall.

default.jpg

(Credit to: John Chiu)

“Kể cả có là đại quản gia đi nữa thì ngươi cũng phải được sự cho phép của chủ nhân Minet hoặc...”

Melvil chưa kịp nói hết câu thì Walter đã cướp lời.

“....Hoặc đại chủ nhân Arthur đúng chứ?”

Walter chỉ thấy Melvil nhìn mình một cách cực kì khó chịu, anh không biết rằng Melvil đang vô cùng giận giữ khi anh dám gọi sai tên vị đại chủ nhân của Moonlight Castle – Arthus thành “Arthur”, Melvil cũng chẳng quản vấn đề Greenhouse Of Crystal Lake nữa mà trực tiếp quát Walter.

“Walter! Dường như ngươi đã quên cách chúng ta phải xưng hô với đại chủ nhân rồi sao? Nếu đại chủ nhân Arthus nghe thấy những lời kia thì chắc chắn mạng ngươi khó giữ nổi!”

Chỉ là trái với mong đợi của Melvil, Walter không cảm thấy hối lỗi chút nào mà chỉ nhìn anh rồi sau đó lắc lắc đầu cười bó tay, điều này khiến Melvil không điên tiết không được, màu đỏ trong cặp mắt đỏ của Melvil càng lúc càng tối nhưng lại tạo ra một luồng sát ý vô cùng đáng sợ ghim thẳng vào người Walter kèm với tiếng quát.

“Ngươi tin ta thay mặt đại chủ nhân Arthus xiên ngươi vài chục cái lỗ trên người không hả con đại bàng không cánh kia?”

Walter có thể cảm nhận rõ sự đe dọa từ lời nói của Melvil, anh vội vàng xua tay nói.

“Hãy nghe ta giải thích đã!”

Thấy màu tối từ cặp mắt đỏ của Melvil dần dần biến mất thì Walter khẽ thở phào trong lòng một hơi.

Qua phản ứng của Melvil thì Walter đoán chừng Melvil vẫn chưa biết gì về những chuyện vừa xảy ra tại Moonlight Castle, anh lấy ra bức thư thứ hai của Arthur rồi mở nó ra đưa đến trước mặt Melvil, nói.

“Ngươi có nhận ra nét chữ trên bức thư này không?”

Khi nhìn vào nét chữ trên bức thư kia thì cơ thể Melvil lập tức run lên. Hầu hết tất cả những loại bẫy rập được kiến tạo bằng long ngữ tại khu số 2 cũng có nét chữ này... dù Melvil có đần cũng phải nhận ra người duy nhất có thể viết ra loại nét chữ kia là ai.

“Nh–, nhưng... tại sao tên của đại chủ nhân Arthus lại là Arthur S. Maxwell?”

Walter nghe ra trong câu hỏi của Melvil có mang theo chút hồi hộp, có vẻ như Melvil đã tin rằng đại chủ nhân Arthus chính là Arthur, và biết rằng người ấy đã thức dậy sau 200 năm nên anh đoán chừng Melvil đang rất mong chờ câu trả lời từ miệng mình.

“Thực ra kể ra cũng dài dòng lắm, chúng ta vừa đi đến Greenhouse Of Crystal Lake vừa nói được chứ?”

Vì đã đọc nội dung bức thư thứ hai nên Melvil cũng không có chút dị nghị gì với yêu câu của Walter, lập tức gật đầu đồng ý.

Walter cũng bắt đầu vừa đi vừa giải thích tường tận cho Melvil từ việc lá chắn bị mất tác dụng, rồi tới sinh vật kì dị đột nhập vào Phòng triển lãm, rồi việc thanh [Remorse] xuất hiện tại đó khiến Penelope mất kiểm soát bản thân suýt tí nữa phá hủy Phòng triển lãm, rồi sau đó là sự xuất hiện giải vây của đại chủ nhân Arthur cùng với tên thật của người ấy và yêu cầu anh và Penelope đổi cách xưng hô thường ngày thành “Ngài Arthur” mà không hề nói lí do, vì lúc đó Walter thực sự cảm thấy rất mất mặt nên không dám hỏi tại sao mà chỉ nghe theo lệnh đi tìm gặp Evil để bàn chuyện dọn dẹp Phòng triển lãm, nếu hoàn thành rồi thì lập tức cùng Evil triệu tập Jin và Melvil sau đó tất cả cùng nhau hướng đến Phòng nghị sự...

“...”

Melvil chỉ im lặng nghe Walter thuật lại những việc vừa xảy ra, nhưng đến đoạn triệu tập thì bỗng ngắt lời Walter bằng một câu hỏi.

“Vậy khi ngươi đi qua đây vào lúc trước là để đến chỗ Evil đúng chứ? Thế thì... tại sao lại gấp gấp gáp gáp quay trở về khu số 3?”

Walter hơi ngớ người trước câu hỏi kia một chút, cười khổ rồi lấy ra bức thư đầu tiên của Arthur đưa cho Melvil đọc kèm theo lời xin lỗi.

“Vì đó là lệnh từ của ngài Arthur nên... ta cũng vô pháp kháng lệnh.”

Walter phỏng đoán rằng vào khoảng thời gian anh đọc xong bức thư đầu tiên của Arthur sau đó cất nó đi thì thời điểm đó rất có thể là Melvil vừa tìm thấy anh, và anh chắc rằng Melvil khi đó cũng đang định đi tới hỏi han mình một tiếng, nhưng có lẽ do Melvil thấy anh rời đi tiến thẳng đến cổng vào khu số 3 mang theo vẻ vội vã như có công chuyện thực sự rất gấp nên Melvil cũng không muốn cản trở, để mặc cho anh rời đi nên mới dẫn đến câu hỏi đầy thắc mắc kia của Melvil.

“Đã là lệnh của người ấy thì không thể chậm trễ được... mà khoan đã... CÁI GÌ!”

Khi Melvil đọc nội dung viết trong bức thư đầu tiên thì khuôn mặt lập tức trở nên cực kì khó coi, trầm giọng hỏi Walter.

“Tại sao ngươi không thông báo cho ta biết chuyện Moonlight Castle bị tấn công bởi tộc Human?”

Câu hỏi kia lại làm Walter ngớ người một lần nữa, lúc này anh mới nhận ra rằng Melvil dường như chẳng được cho biết một chút thông tin gì về những chuyện vừa xảy ra cả.

“Xem ra ngươi chẳng hề hay biết một chút gì nhỉ?”

Tuy Walter nghĩ rằng phỏng đoán của anh là không sai, nhưng anh vẫn muốn nghe câu trả lời từ chính miệng của Melvil.

“Còn hỏi sao Walter?”

Melvil buồn bực hỏi ngược lại.

“Mà... dù sao thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết ổn thỏa rồi.”

Walter thản nhiên đáp, nếu thực sự mọi chuyện chưa được giải quyết thì đại chủ nhân Arthur tuyệt đối sẽ không gửi anh bức thư thứ hai kia, mặc dù nội dung bức thư thứ hai không nói rõ ràng tình hình nhưng anh cũng có thể đoán rằng người ấy đã tự mình đến khu số 1 để giải quyết những kẻ tấn công kia.

Melvil nghe vậy thì “Hừ!” một tiếng, dĩ nhiên Melvil cũng như Walter – biết rằng mọi chuyện chắc chắn đã được giải quyết bởi chính tay đại chủ nhân Arthur, chỉ là Melvil thực sự có chút không cam lòng, nói.

“Tại sao người ấy lại cho ngươi biết tình hình của Moonlight Castle mà lại không cho ta biết chứ?”

Nghe vậy, Walter nhíu mày đáp.

“Cho dù ngươi có biết việc Moonlight Castle bị tấn công thì ngươi cũng không thể tự ý rời khỏi khu vườn này nếu không có lệnh từ những chủ nhân, ta biết ngươi có ý tốt nhưng một khi ngươi rời khỏi đây thì ai sẽ là người trông giữ nơi này? Nếu không may có kẻ lợi dụng lúc ngươi vắng mặt lẻn vào phá hủy khu vườn thì lúc đó không biết biểu cảm của chủ nhân Minet sẽ ra sao sau khi tỉnh lại chỉ để biết chuyện ngươi để khu vườn người ấy một tay gầy dựng bị hủy hoại?”

“...”

Những lời chất vấn của Walter khiến Melvil rơi vào trầm mặc, những lời Walter nói quả thực không sai, Melvil cũng hiểu nếu Walter đã không thông báo thì chắc chắn rằng mọi việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nếu muốn trách thì Melvil chỉ có thể trách bản thân mình quá thiển cận mà thôi.

Thấy Melvil im lặng không nói, Walter khẽ gật đầu tiếp tục.

“Ngươi hiểu ra là tốt rồi... à... cũng vừa đúng lúc đến nơi.”

Trước mặt Walter là một tấm bia bằng vàng ròng có hình chữ nhật cao khoảng 3m, trên tấm bia kia được khắc lên những kí tự ma thuật phát ra những tia sáng màu trắng mỗi khi anh nhìn vào, và những kí tự trên tấm bia kia là lời bộc bạch của một người…

_____

Đã bao năm trôi qua rồi? Để rồi ta lại quay trở về nơi này, nơi mà mọi thứ bắt đầu.

Ta đã từng nghĩ rằng những kí ức ngày ấy nhất định sẽ quay lại ám ảnh ta.

Nhưng ta đã đi quá xa, giờ đây, dường như trong ta đã có một thứ gì đó đổi thay .

Bầu không khí đêm nay thực sự đã không còn như trước, ta có thể cảm thấy nhịp đập... đúng vậy, là nhịp đập bừng tỉnh.

Có lẽ đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời dai dẳng này... ta mới thực sự hiểu được “hi vọng” là gì...

Ta Serras C. Braith tạ ơn ngươi từ tận đáy lòng.

_____

Khi đọc những văn tự kia, không khỏi khiến Walter tự hỏi trong lòng.

*Người tên Serras kia và chủ nhân Minet cuối cùng là có quan hệ như thế nào đây?*

Trong khi Walter đang tự hỏi bản thân mình thì Melvil ở bên cạnh hít sâu một hơi, lập tức đọc một loại thần chú.

[Khat Novac Esteo Tiar Alios Zexsit Miastqe Nigla Quente]

Rào... ào...

Tấm bia bằng vàng ròng kia ngay lập tức biến thành một tấm màn hơi nước.

“Đi thôi.”

Melvil liếc nhìn Walter nói.

“Được, mà sau khi hoàn thành công việc tại đây thì phiền ngươi cùng ta đi đến gặp đại chủ nhân Arthur được chứ?”

Melvil hơi bất ngờ với yêu cầu kia của Walter, nhưng đó cũng chỉ là hơi bất ngờ thôi, Melvil chỉ lắc đầu đáp.

“Ta e rằng ta không thể rời khỏi nơi này nếu không có lệnh...”

“Có đấy!”

“!?”

“Chậc... trí nhớ của ngươi kém thật đấy, vừa rồi khi ta giải thích chuyện ở phòng triển lãm cho ngươi nghe thì có nhắc đến việc sau khi Evil và ta dọn dẹp xong phòng triển lãm theo lệnh của ngài Arthur thì ngài ấy còn yêu cầu ta triệu tập Jin và ngươi đến Phòng nghị sự nữa, tuy việc triệu tập phải tạm hoãn lại do sự tấn công từ tộc Human nhưng trong bức thư thứ hai mà ngài ấy vừa gửi cho ta không hề nhắc đến việc hủy bỏ việc triệu tập mà chỉ tạm hoãn lại – hiện tại vấn đề về lũ Human kia đã được giải quyết, điều đó chứng tỏ lệnh triệu tập đã có tác dụng trở lại. Mặc dù địa điểm không phải là Phòng nghị sự mà là phòng của Evil nhưng ta nghĩ Jin... với tính cách của cô ta thì rất có thể cô ta đã tự tìm tới đó rồi, hiện tại chỉ còn thiếu ta và ngươi nữa thôi... ngươi hiểu ý của ta chứ?”

Lông mày Melvil khẽ nhíu lại khi nghe Walter nói vậy, nhưng cũng rất nhanh giãn ra đi cùng với một tiếng cười nhẹ “Heh” kèm theo lời khen.

“Cách ăn nói của ngươi rất giống ngài Garrett đấy ngươi biết không Walter...”

Quả thực là Walter làm vậy quả là một mũi tên trúng tận ba đích, vừa hoàn thành việc được giao trong bức thư thứ hai, vừa hoàn thành việc triệu tập, vừa gặp được Evil rồi cùng cô ta đến phòng triển lãm dọn dẹp đống hổ lốn do sinh vật quái quỉ kia gây ra.

Nghe vậy, Walter cũng không đáp lại mà chỉ nhún nhún vai mỉm cười với Melvil, rồi bước về phía màn nước.

Ào….

Thân ảnh Walter rất nhanh biến mất.

“Và cả cái hành động nhún vai khiến ta cực kì khó chịu kia nữa...”

Melvil lầm bầm, cũng không bước vào mà chỉ đứng ở phía ngoài chờ đợi. Nếu bức thư thứ hai của ngài Arthur có yêu cầu Melvil đi vào Greenhouse Of Crystal Lake thì Melvil mới dám bước vào, nhưng trong bức thư đó chỉ yêu cầu duy nhất Walter đi vào đó nên Melvil tuyệt đối không dám bước vào vì...

Greenhouse Of Crystal Lake chính là cấm khu do chính chủ nhân Minet kiến tạo, nơi đó được cất giấu một bí mật to lớn đến mức có thể gây ra một cuộc chiến tranh thực sự nếu để lộ ra ngoài...

---

+++Rừng Krimore – Tại một nơi nào đó+++

Màn đêm lạnh lẽo đã qua đi, hiện tại đã là tờ mờ sáng, khung cảnh rừng Krimore cũng đã trở nên rõ ràng hơn. Hằng hà sa số những cây đại thụ có hình thù kì dị nối tiếp nhau, kích cỡ của những cây đại thụ kia hoàn toàn vượt xa những loại đại thụ thông thường ở thế giới thực, cành của chúng to đến ba bốn mét, thậm chí có những cành còn to đến bảy tám mét, và những tán lá xanh mướt vươn ra từ những cành cây kết hợp với ánh sáng ban mai tạo thành một màu xanh nõn cho khu rừng, tạo một cảm giác thư thái, tươi mát cho nơi đây.

Chỉ có điều...

Xoát...

Âm thanh một thứ gì đó vừa bị cắt vang lên.

Trên một cành cây của một cây đại thụ trong rừng Krimore, một con rắn to ngang với một con trăn có ba đầu bốn mắt vừa bị một chàng trai trẻ dùng một thanh cự kiếm với những hoa văn hoa mĩ được khắc họa ở phần thân chặt phăng đi một đầu.

Nếu nhìn kĩ hơn thì chàng trai trẻ kia sở hữu mái tóc vàng óng tựa ánh mặt trời, nhan sắc tuyệt đối là mĩ nam trong số mĩ nam, đặc biệt là đôi mắt màu xanh lơ đầy bí hiểm kia. Có thể thấy toàn thân chàng trai còn được trang bị giáp phục che kín toàn thân, ngoài thanh đại kiếm trên tay dính đầy máu tươi ra thì sau lưng chàng trai này còn đeo một thanh kiếm dài với những hoa văn khắc họa giống hệt như thanh đại kiếm.

Hai cái đầu còn lại của con rắn “Khèèèè!!!!” một tiếng, dường như nó vẫn còn muốn chiến đấu.

Xoẹt!

Chàng trai kia lại vung thêm một kiếm.

Cái đầu thứ hai của con rắn lập tức bị cắt phăng khiến máu máu tươi lại một lần nữa bắn ra tung tóe dính vào giáp phục lẫn khuôn mặt của chàng trai kia.

default.jpg

(Credit to: Pyeongjun Park)

“Không biết tự lượng sức mình!”

Chàng trai khinh thường nói, rồi lại vung thêm một kiếm nữa.

Xoeng!

Mạng sống của con rắn nhanh chóng kết thúc.

“Siran... đúng là ta đồng ý đưa ngài theo nhưng ít nhất ngài làm ơn thôi việc cứ đi đến đâu là giết quái vật đến đấy được không?”

Phía trước Siran là một người đàn ông trong trang phục pháp sư có mũ trùm đen kịt, người này có khuôn mặt khá già tầm khoảng 55 ~ 60 tuổi được xăm lên những hình thù kì quái ở hai bên má và trán, ngoài ra cặp mắt của người này có màu bạc phát ra ánh sáng mờ ảo.

“Xin lỗi ông Timor à ... nhưng mà ta thực sự chưa từng đến rừng Krimore bao giờ, nên ta rất muốn xem xem lũ quái vật ở đây mạnh đến mức nào...”

“Với một người có danh hiệu +Hero+ (Anh hùng) như ngài chỉ cần sử dụng kĩ năng [Opponent Analysis] (Phân tích đối thủ) thì lập tức sẽ biết được thông tin chi tiết về chỉ số của kẻ địch... vậy nên ta mong ngài đừng làm vậy nữa...”

Timor có chút bực dọc nói.

“Nếu ta dùng [Opponent Analysis] thì còn gì là vui nữa chứ... mà thôi... nếu ông đã nói vậy thì có vẻ như người tên Salvodore kia đối với ông rất quan trọng đúng chứ?”

Siran lập tức đổi chủ đề.

“Cũng không hẳn, vài năm trước hắn tình cờ cứu ta một mạng, khi đó ta đã đáp ứng với hắn rằng nếu lần sau hắn có chuyện gì cần giúp đỡ thì chỉ cần gửi tin nhắn cho ta thông qua cây quyền trượng của hắn, ta sẽ tới giúp hắn lại xem như báo đáp.”

“Ồ? Ngài Timor vĩ đại cũng có lúc gặp nguy hiểm sao?”

“Nếu đổi lại là ngài Siran thì không sao, nhưng ta thì không dám đối đầu trực diện với hai Dragon cùng một lúc đâu!”

“Oài... ông làm trò gì mà chọc vào lũ Dragon điên rồ đó vậy?”

“Ngài đoán xem tộc Dragon thích nhất là gì?”

“...Không lẽ ông chôm... kho báu...”

“Là tranh đoạt công bằng! Chỉ là bọn chúng dùng lí do cùn rượt ta cướp đồ mà thôi!”

“À rồi...”

“Nếu đã hiểu rồi thì phiền ngài không quậy phá nữa được chứ? Chúng ta không có cả ngày đâu!”

“...Aizzz, được rồi, được rồi, đi thôi.”

Dứt lời, Siran và Timor nhanh chóng biến mất tại vị trí họ vừa đứng.

+++Còn tiếp+++

Bình luận (1) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận