The Gaia Project
Need More Salt Google Sama With Permission
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 : Ganesh

Chương 03 : Những Vị Khách Không Mời

Độ dài 13,172 từ - Lần cập nhật cuối: 18/06/2018 23:07:12
Loading...

+++Moonlight Castle – Phía dưới phòng của Frantz+++

“Chuyện này thật sự… quá khó tin!”

Sau khi nghe toàn bộ những gì Arthur thuật lại thì Frantz cũng khó lòng mà tiêu hóa hết được những gì mà mình vừa nghe cả.

“Frantz này, khi cậu bật chức năng [Sleep] thì cậu thấy những gì?”

Mặc dù biết Frantz cần một chút thời gian để thích nghi với hiện trạng này, nhưng Arthur vẫn cần phải xác định liệu “giấc mơ” kia là thực hay chỉ là ảo giác.

“Giấc mơ sao? Hmm… theo như những gì tớ nhớ thì từ khi bật chức năng [Sleep] cho đến khi tỉnh lại thì tớ đã xuất hiện dưới dạng Avatar nhân vật của mình rồi. Về phần giấc mơ của cậu thì tớ cũng không chắc nữa...”

“Vậy sao?”

Qua những gì Frantz nói thì có vẻ như chỉ có Arthur là thấy những hình ảnh cơ thể của mình qua giấc mơ kia, cứ cho rằng cơ thể thật của cậu và những đồng đội đã biến mất hay nói đúng hơn là đã chết.

Nhưng nếu tất cả đã chết thì vì sao họ lại “sống” dưới dạng Avatar nhân vật game?

Liệu đây có phải là một phiên bản cập nhật mới? Một hiện tượng siêu nhiên? Hay một vị thần quyền năng nào đó cảm thấy buồn chán nên bày trò để giải trí?

Có lẽ Arthur sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm ra lời giải đáp cho chuyện này.

“Theo những gì cậu kể lại thì có vẻ như cơ thể thực của chúng ta đã biến mất, nhưng chúng ta không chết đi mà vẫn sống qua cơ thể mới là Avatar do chính mình tạo ra, những [Guardian] cũng đã xuất hiện những cảm xúc của con người, còn Moonlight Castle thì bị dịch chuyển tới một nơi không xác định, đúng chứ?”

Frantz  rất nhanh tóm tắt lại những điểm chính yếu nhất hiện tại.

“Ừ, đại khái là vậy… và cũng không nên quá kì vọng về việc chúng ta sẽ quay về được thế giới thực tại ”

“Hiểu rồi, hiện tại không nên hi vọng vớ vẩn gì hết, giống như mấy cuốn tiểu thuyết huyền ảo, nhân vật chính và những người bạn của anh ta phải cố gắng sống sót đúng không? Hahaha….”

Frantz đáp lại một cách hết sức lạc quan, có vẻ như việc thích nghi với những chuyện không tưởng xảy ra xung quanh đối với gã ta là chuyện vô cùng dễ dàng.

Mặc dù rất muốn gõ vào cái đầu suốt ngày tiểu thuyết của tên chết tiệt kia nhưng Arthur vẫn phải gật đầu đồng ý với những gì gã nói.

Có lẽ vẫn có cách tìm về thế giới thực, nhưng lúc này Arthur chẳng biết gì hết. Nói cách khác, cho dù thực sự có cách quay trở về thì trước tiên vẫn phải sống tạm ở cái thế giới mới này đã.

“Còn một điều nữa, [Bermuda Triangle] do cậu thiết lập đã mất tác dụng hoàn toàn mà ngay cả những [Guardian] cũng không hề phát hiện, chỉ có Walter và Penelope là hai [Guardian] chúng ta cho phép tự do di chuyển tại Moonlight Castle mới có thể phát hiện ra kết giới đã mất tác dụng mà thôi, cậu nghĩ sao về việc này?”

Đây cũng là vấn đề Arthur quan tâm nhất vào lúc này, [Bermuda Triangle] là loại kết giới có thể tạo ra những loại ảo giác mạnh mẽ nhất giúp che giấu và bảo vệ Moonlight Castle khỏi những cuộc tấn công quy mô lớn, việc kết giới bỗng nhiên mất tác dụng là vô cùng nguy hiểm.

Qua những gì xảy ra ở phòng triển lãm, Arthur chắc chắn một điều rằng có kẻ đang nhắm vào nơi này, chỉ là do lúc đó việc giúp Frantz thoát ra khỏi chiếc hòm là việc quan trọng hơn việc ngồi nghĩ đối sách với kẻ địch mà mình không thấy mặt.

Nếu Arthur không giải quyết vấn đề này ngay thì việc Moonlight Castle bị kẻ địch tấn công bất ngờ với số lượng lớn là vô cùng cao.

Mặc dù cậu và những đồng đội của mình đều là những người chơi rất mạnh, nhưng với tình hình hiện tại thì khác. Khi chính bản thân Arthur hoàn toàn không có chút thông tin gì về thế giới mới này, thì cậu không thể coi nhẹ bất cứ việc gì được nữa, nếu tự cho rằng mình sẽ không sao thì cái chết chính là thứ chờ đợi cậu, những người đồng đội và cả những [Guardian] nữa.

Từ những gì mà Walter kể lại thì việc có kẻ phá hủy được kết giới là chuyện không thể xảy ra, nguyên nhân kết giới mất tác dụng có lẽ chỉ có người kích hoạt nó là Frantz mới biết.

Khi nghe câu hỏi của Arthur thì Frantz cũng hiểu tính nghiêm trọng của việc này, gã rất nhanh đưa ra lời giải đáp thắc mắc của Arthur mà không cần phải suy nghĩ nhiều.

“Hmm… nguyên nhân chỉ có thể là nơi tớ thiết lập [Eye Of Atlas] vào ngày mà chúng ta lên đường hạ [Devine Watchers] đã bị phá hủy! Chắc chắn là vậy!”

“Nơi đó ở đâu?”

Arthur lo lắng hỏi, mặc dù có chút khó hiểu tại sao Frantz lại khẳng định chắc chắn như vậy, nhưng việc xác định vị trí đặt [Eye Of Atlas] vẫn là ưu tiên hàng đầu, rất có thể kẻ phá hủy nó sẽ để lại một chút manh mối nào đó.

“Tại phòng sách – nơi ở của cậu.”

Khi nói ra vị trí đặt [Eye Of Atlas], Frantz nở một nụ cười đầy thâm ý.

“!!!!!!!!!!!!”

Nghe đến đây thì Arthur đứng hình nhìn Frantz.

Khi tỉnh lại khỏi giấc mộng kia thì cậu đã vô tình phá hủy toàn bộ phòng sách, không ngờ nơi cậu thích nhất lại là nơi đặt thứ để kiến tạo ra kết giới [Bermuda Triangle], với sức mạnh từ kĩ năng mà Arthur vô tình kích hoạt để phá hủy toàn bộ phòng sách thì [Eye Of Atlas] chắc chắn đã theo bước phòng sách của cậu rồi.

Arthur sực nhớ mình đã thuật lại toàn bộ những chuyện cậu trải qua cho tên kia nghe bao gồm cả việc phá hủy phòng sách, thì ra đó là lý do vì sao gã lại có thể xác định lý do kết giới mất tác dụng nhanh đến vậy.

*Tên chết tiệt này!*

Kết giới [Bermuda Triangle] được tạo ra từ một vật phẩm gọi là [Eye Of Atlas] (Con mắt của Atlas), vật phẩm này có khả năng thiết lập một loại kết giới phòng hộ cho cả một tòa thành và kèm thêm một lớp sương mù bên ngoài chống lại mọi loại ma thuật dò tìm, vật phẩm đó là thứ được liệt vào danh sách những vật phẩm huyền thoại có giá trên trời mà bất cứ Guild nào cũng sẵn sàng bỏ một số tiền khổng lồ ra để sở hữu.

Để tìm được [Eye Of Atlas], cách duy nhất chính là săn một loại quái vật có hình thù trông giống như một quả bí ngô với một con mắt trống rỗng, được gọi là – One Eye Pumpkin. (Bí ngô một mắt)

One Eye Pumpkin chỉ xuất hiện tại  Ghost Island (Hòn đảo ma), một trong ba nơi có những bãi quái tốt nhất game, đồng thời cũng là nơi xảy ra PvP/PK (Player versus Player/ Player Kill - Người chơi thách đấu với người chơi/ Giết người) tranh giành bãi quái nhiều nhất trong Legend Of Conquests.

One Eye Pumpkin không hề mạnh, chỉ cần một người chơi level 1 cũng có thể giết nó, nhưng để tìm được nó là chuyện vô cùng khó vì nó là con quái vật sở hữu những kĩ năng lẩn trốn chỉ có thể dùng hai từ “ức chế” để hình dung, đồng thời tỷ lệ [Eye Of Atlas] xuất hiện khi tiêu diệt nó là cực thấp và người chơi phải đợi ít nhất 12 giờ cho đợt Respawn (Sinh ra) một One Eye Pumpkin tiếp theo , vì vậy rất hiếm người chơi nào săn tìm nó, [Eye Of Atlas] vốn chỉ là một vật phẩm huyền thoại bị quên lãng mà thôi.

Nhưng Frantz lại là một người may mắn bậc nhất.

Vào một ngày đẹp trời, khi Arthur, Frantz, Garrett đang PK với một nhóm người khác để tranh giành vật phẩm do Boss tại Ghost Island rớt ra thì một kỹ năng nào đó trong cuộc chiến của họ trở thành “đạn lạc” bay trúng ngay một con One Eye Pumpkin đang ẩn thân gần đó, và đó cũng là lúc [Eye Of Atlas], thứ khiến bao nhiêu kẻ nổi lòng tham vì giá trị của nó xuất hiện dưới dạng một quả cầu hình tròn có sương mù trôi nổi bên trong.

Frantz là người nhạy cảm thuộc hàng “thánh nhân” với những món đồ quý hiếm nhất trong Legend Of Conquests, nếu gã ta tự nhận hạng nhì thì chắc chắn không ai dám nhận hạng nhất cả… vì vậy gã ta là người ra tay nhặt vật phẩm kia nhanh nhất.

Và đó cũng là lúc Frantz châm ngòi nổ cho một bãi chiến trường thực sự tại Ghost Island.

Lúc đó, tất cả những người chơi có mặt tại Ghost Island là hàng ngàn người, hầu như toàn bộ những người chơi đó ngay lập tức bật PK truy sát gã để cướp [Eye Of Atlas], Arthur và Garrett phải “bảo kê” Frantz đến tận răng suốt hàng giờ mới có thể chạy thoát khỏi móng vuốt của đám “cướp” đó.

Sở dĩ họ phải làm vậy vì khi một người chơi nhặt một Item (Vật phẩm) bất kì nào vẫn chưa quay về khu vực an toàn mà bị người chơi khác giết chết thì những vật phẩm họ vừa nhặt được sẽ rớt ra toàn bộ.

[Eye Of Atlas] là thứ chỉ có thể gặp không thể cầu, nếu bị phá hủy thì hoàn toàn không thể sửa chữa, hiệu lực của kết giới sẽ biến mất ngay lập tức, còn về sương mù do [Eye Of Atlas] tạo ra sẽ tan dần trong vòng 24 giờ, có thể nói Arthur – người vừa tự tay phá hủy một vật phẩm huyền thoại đang cảm thấy xót tiền đến mức nào.

“Ồ? Cậu biết điều gì đang xảy ra sao Arthur?”

Frantz  vẫn giả vờ như một kẻ ngu ngơ không biết gì hỏi Arthur.

“Ừ… biết quá rõ tính nết tên hội phó chết dẫm trước mặt mình là đằng khác! …”

“Hehhhhhh… thì ra là vậy!”

Frantz cười cười với khuôn mặt mang vẻ châm chọc nhìn Arthur, đối với gã ta thì việc làm chủ hội xấu mặt còn có giá trị hơn cả những vật phẩm huyền thoại kia, hay nói đúng hơn là tìm được thứ tiêu khiển cho bản thân mình vậy.

“Còn cười sao? Nơi này khổng lồ đến như vậy, cậu không thể tìm ra nơi nào khác để thiết lập kết giới mà ngoài phòng của tớ sao?”

“À thì… ngoài khu vực của cậu thì còn nơi nào an toàn hơn sao?”

“Haizz… bỏ đi, dù sao thì vật phẩm đó cũng bị phá hủy rồi, hiện tại ba người kia vẫn chưa tỉnh lại, chúng ta đi đánh thức họ thôi.”

Việc quan trọng nhất bây giờ chính là tập hợp đầy đủ toàn bộ thanh viên [Elite Entites] rồi mới quyết định bước đi tiếp theo.

“Tớ e rằng việc đó là không thể, cậu quên rồi sao? Khi bật chức năng [Sleep] thì mọi giác quan của chúng ta đều sẽ bị vô hiệu, như một kiểu đóng băng vậy, cho dù cậu có làm gì thì cũng không thể đánh thức được người đang ở trong trạng thái [Sleep] cả.”

“Chậc, tớ quên mất còn có việc này…”

Arthur vỗ vỗ vào đầu mình, khi cậu còn chơi Legend Of Conquests , nếu một người chơi di chuyển từ thành phố A đến thành phố B, nhưng khi đi được giữa đường họ phải thoát game ra để làm chuyện gì đó thì họ sẽ sử dụng chế độ [Sleep], khi đó xung quanh Avatar nhân vật của người chơi đó sẽ tạo ra một vòng chắn có những chữ số bao quanh, vòng chắn này báo hiệu cho những người chơi khác rằng người đó đã thoát game nhưng không thoát Avatar nhân vật của mình, khi người chơi kia đăng nhập trở lại thì họ có thể tiếp tục chuyến đi mà không phải bắt đầu lại từ đầu.

Quên một việc hiển nhiên như vậy thực sự không giống bản thân Arthur một chút nào cả, có lẽ những việc xảy ra xung quanh cậu ít nhiều đã khiến cho tâm trí cậu không còn minh mẫn nữa, và việc này thực không tốt một chút nào cả.

“Đã vậy thì – [Mail]”

Một tờ giấy và một cây bút lông chim xuất hiện như lúc Arthur sử dụng lệnh này để liên lạc với Frantz.

Arthur rất nhanh điền tóm tắt toàn bộ những chuyện đang diễn một cách dễ hiểu nhất rồi lần lượt viết tên người nhận là Minet Fernandez, Garrett Morgan, Tinas Hauff  vào bức thư.

Tờ giấy và cây bút nhanh chóng hóa thành ba bức thư bay đi ba hướng khác nhau.

“Việc còn lại chỉ là chờ họ thức dậy rồi đọc những bức thư kia thôi”

“Thế tình hình bây giờ phải làm gì? Nói tớ nghe xem nào hội trưởng?”

Khi đến với những vấn đề quan trọng, Frantz luôn luôn gọi Arthur bằng “hội trưởng” như một cách thể hiện độ chuyên nghiệp trong công việc, ngoài Frantz ra thì tất cả những thành viên khác cũng gọi Arthur như vậy khi bàn đến những chuyện quan trọng.

.

.

.

.

.

.

Sự im lặng bắt đầu xuất hiện, đơn giản vì cả hai chẳng biết phải làm gì cả, thông tin hiện tại còn quá ít để có thể quyết định bất cứ việc gì. Nhưng đáp án đã quá rõ ràng, Arthur là người nắm rõ tình hình hơn vì cậu là người đầu tiên tiếp xúc với thế giới mới này, đồng thời cũng là hội trưởng – người lãnh đạo tối cao của [Elite Entites].

Sau một lúc lâu thì Arthur cũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đến mức ngột ngạt này.

“Tớ đã dặn dò những [Guardian] tụ tập về Phòng nghị sự, hiện tại họ là những người nắm giữ những thông tin của nơi này trong suốt những năm chúng ta vắng mặt, việc đầu tiên là thu thập toàn bộ thông tin từ họ trước, sau đó tìm hiểu tình hình xung quanh Moonlight Castle… tạm thời là như vậy.”

“Được! cứ như vậy đi”

Frantz không suy nghĩ nhiều mà ngay lập tức gật đầu đáp lại.

“Cậu đã kiểm tra [Character Information] chưa?”

“Chưa”

“Vậy thì kiểm tra đi, tớ đã thử một số lệnh mà chúng ta vẫn luôn dùng trong Legend Of Conquests nhưng có vẻ như một số đã mất tác dụng hoặc có những thay đổi lớn, có lẽ cậu cũng không phải là ngoại lệ đâu.”

“Này này,  đừng đánh đồng tớ với cậu chứ – [Character Information]”

Tương tự như Arthur, bảng thông tin của Frantz xuất hiện trong đầu gã ta thay vì hiển thị bên ngoài.

***

Tên: Frantz Kruger

Giới tính: Nam

Chủng tộc: Vampire

Class: Sword Master – Old Blood – Black Sorcerer

Guild: Elite Entities

Profession: Artisan

***

“Ế?”

“Ếhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh??? Chỉ số trạng thái của tôi!!!!!!!!!!!!!”

Frantz lúc này trông như người mất hồn vậy, nhìn cực kì buồn cười.

“Bảo mà…”

Qua phản ứng của Frantz thì Arthur nhắm mắt cũng biết gã thấy gì, cậu cười cười rồi bắt đầu giải thích.

“Theo tớ thì mọi chỉ số chỉ bị ẩn đi mà thôi, chúng không thể nào bốc hơi như vậy được”

“Hả? Thật sao? Không đùa chứ?”

“Ừ, cậu nhớ những gì tớ kể lúc trước không? Nếu những chỉ số kia thực sự biến mất thì tớ chắc chắn không thể thi triển kỹ năng của mình để ngăn Penelope lại , đồng thời xử lý sinh vật kia, vì mọi kĩ năng tớ sử dụng đều cần MP! (Mana Point/ Năng lượng) Đó là bằng chứng rõ ràng nhất.”

Khi nghe lời giải thích của Arthur thì Frantz cũng thở phào một hơi, đối với Frantz – một người có chỉ số thuộc vào hàng khủng giống như Arthur, việc toàn bộ chỉ số mà gã ta bỏ hàng tá công sức để đạt được suốt 15 năm trời hoàn toàn biến mất còn tệ hơn việc bị kẹt ở cái thế giới mới này nữa.

Arthur tiếp tục nói cho Frantz về một số lệnh mà cậu đã thử trước đó.

Mà thực ra cũng chẳng nhiều lắm.

Nếu nói về những chuyện liên quan đến Legend Of Conquests trước khi Arthur bị đưa đến thế giới này thì cậu nói cả ngày cũng được, nhưng Arthur chỉ thử được một vài lệnh nên cậu không rõ những lệnh mà mình chưa sử dụng đến đã có những thay đổi ra sao.

Frantz chăm chú nghe những gì mà Arthur nói, nếu có vấn đề gì thì gã sẽ lên tiếng góp ý nếu thấy cần thiết.

“Ra là vậy, hmmm… tớ nghĩ chúng ta nên kiểm tra lại toàn bộ những lệnh khi còn chơi Legend Of Conquests trước, sau đó đến gặp những [Guardian], cậu nghĩ sao?”

Đối với một người chơi thì việc hiểu và sử dụng thành thạo những lệnh từ cơ bản đến cao cấp trong game là việc đầu tiên mà bất cứ ai cũng phải nắm rõ, nếu những lệnh mà họ sử dụng đã bị thay đổi thì việc ưu tiên hàng đầu là xác định chúng đã thay đổi ra sao.

Arthur cũng hiểu rõ điều này, cậu ngẫm nghĩ một chút rồi rất nhanh gật đầu đồng ý, cần phải mất một khoảng thời gian để toàn bộ [Guardian] tập hợp đến Phòng nghị sự vì họ không thể sử dụng [Gate] như cậu và những người khác, hiện tại là thời điểm tốt nhất để cậu tiếp tục việc còn dang dở khi ở Phòng nghị sự, nhưng cậu cũng còn một chút lo lắng vì lúc này toàn bộ Moonlight Castle hoàn toàn không có một chút phòng thủ nào cả, việc có thể bị tấn công bất kì lúc nào khiến cậu không tài nào yên lòng được.

Những gì Arthur lo lắng đều không qua được mắt Frantz , gã ta không nói gì nhiều mà chỉ đọc một lệnh vô cùng quen thuộc.

[Gate]

Cánh cổng dịch chuyển ngay lập tức hiện ra, nhưng gã không bước vào mà đưa bàn tay về phía trước cánh cổng.

[Scout Bats] (Dơi trinh sát)

Từ giữa lòng bàn tay của Frantz xuất hiện một vòng phép đen kịt có hình ngôi sao năm cánh cùng với những kí tự ma thuật xoay xung quanh với tốc độ cao.

Chỉ mất vài giây, từ bàn tay Frantz bắn ra hàng trăm đốm đen bay vào phía cánh cổng dịch chuyển, nếu nhìn kĩ thì những đốm đen kia chính là những con dơi có kích thước lớn gấp hai lần đồng loại của chúng ở thế giới thực.

“Tớ vừa mở cổng dịch chuyển đến nơi cao nhất của Moonlight Castle, những con dơi trinh sát này tạm thời sẽ là đôi mắt của toàn bộ nơi này, giờ thì chúng ta bắt đầu được rồi chứ?”

“Chậc… ngủ 200 năm rồi mà vẫn tinh ý như ngày nào nhỉ hội phó?”

“Hehhh… chức hội phó này không phải chỉ để làm kiểng đâu ngài hội trưởng thân mến ạ!”

Cả hai nhìn nhau bật cười rồi nhanh chóng bắt tay vào việc kiểm tra toàn bộ những lệnh mà họ chưa sử dụng.

---

+++ Moonlight Castle – Phía bên ngoài+++

Hiện tại đang là ban đêm, bầu không khí của rừng Krimore bị bao trùm bởi sự âm u, lạnh lẽo... thứ duy nhất soi sáng màn đêm chính là mặt trăng khổng lồ trên bầu trời tối đen như mực kia. 

Một cánh cổng bằng kim loại đầy những vết nứt lẫn rỉ sét nằm giữa hai bức tường thành chi chít cây cối, cỏ dại mọc ra từ những chỗ bị nứt vỡ, tưởng chừng như nó sắp sụp đổ xuống vậy.

Nếu là trước đây thì sẽ có một cánh cổng khổng lồ bằng thép đen bóng loáng không hề có một chút gỉ sét đặt nằm giữa hai bức tường thành kiên cố được chạm khắc những hoa văn vô cùng hoa mỹ kèm với những phép thuật phòng thủ cực mạnh để ngăn chặn những cuộc tấn công quy mô lớn.

Lúc này có hai bóng người đang tiến đến trước cánh cổng.

“Nếu chỉ nhìn qua tầm mắt của Donox thì ta không thể hình dung nổi nơi này khổng lồ như thế nào cả.”

Giọng nói của Salvodore mang đầy sự choáng ngợp.

Mặc dù chỉ đứng ở phía ngoài hai bức tường nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy những kiến trúc đồ sộ cao chọc trời cùng với những chiếc cầu trên không nối liền chúng với nhau, kết hợp với vẻ ngoài hoang phế, cũ kĩ vô tình tạo ra một khung cảnh vô cùng âm u, rợn người, khiến những kẻ nhìn vào chỉ muốn quay đầu bỏ chạy khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Lý do hắn có biểu hiện như vậy vì khi đứng nhìn nơi này từ khoảng cách 200m thì những gì hắn thấy chỉ là một tòa lâu đài bị sương mù che khuất thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù hắn sử dụng ma thuật tăng khả năng quan sát cũng không tài nào thấy rõ được, khi hắn sử dụng phép điều khiển Donox thì tầm nhìn của hắn qua nó sẽ bị giới hạn trong phạm vi 20m, vị trí mà Donox đột nhập vào là một bức tường có một lỗ hổng lớn, những gì hắn thấy khi đột nhập vào mới chỉ là một phần nhỏ của nơi này mà thôi, khi hắn tự mình tiến lại gần thì kích thước của nơi này mới hiện ra rõ ràng.

“Nếu đã vậy ngươi còn đứng đây làm gì? Phá cánh cửa kia rồi dọn dẹp nơi này thôi!”

Trái ngược với Salvodore, Edmond chẳng hề có ấn tượng gì với vẻ ngoài của nơi này cả, hắn vốn chỉ quan tâm đến những món báu vật mà nơi này nắm giữ mà thôi.

“Ngươi vẫn không kiềm chế được cái đầu nóng của mình sao? Không thấy ta đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nơi này à?”

Salvodore nói với một giọng khó chịu, hắn vốn chẳng ưa gì Edmond, một con chó điên trung thành với chủ nhân của mình tới mức mù quáng, Edmond vốn là một kẻ chưa bao giờ nếm mùi thất bại kể từ giây phút hắn sinh ra cho đến nay, sở hữu khả năng chiến đấu như một con thú điên cùng với tài năng triệu hồi những sinh vật hắc ám cực kì mạnh mẽ, chỉ cần hắn muốn thứ gì thì việc có được chúng chỉ là chuyện sớm muộn, và những kẻ cản đường hắn chắc chắn chỉ có một kết cục là cái chết hoặc trở thành tế phẩm cho những thử nghiệm triệu hồi của hắn.

Người ban cho Edmond những sức mạnh đó không ai khác chính là công tước Alexander, vì vậy mà sự nôn nóng muốn dâng tặng toàn bộ những gì quý giá mà nơi này có cho kẻ mà hắn ta đã lập lời thề trung thành là một chuyện khá dễ hiểu.

Nhưng hắn khác với Edmond, hắn theo công tước Alexander một phần vì kính nể sức mạnh mà ngài ấy sở hữu, một phần là do mọi yêu cầu về quyền lợi cho những nghiên cứu về ma thuật của hắn đều được đáp ứng vượt cả mức mong đợi. Nếu mọi thứ trở nên bất lợi cho hắn thì việc hắn phản bội là chắc chắn xảy ra, nhưng đó là chuyện của tương lai, ngay lúc này mọi thứ vẫn thuận buồm xuôi gió với Salvodore hắn, và hắn vẫn rất hưởng thụ nó.

“Đằng nào thì nó cũng thuộc về ngài Alexander, rồi ngươi sẽ được ngắm nhìn nơi này với một con mắt khác sau khi ngài ấy cho đám nô lệ tu sửa lại toàn bộ nơi này hahaha…”

Salvodore không hề phản bác lại mà chỉ hừ nhẹ rồi hướng tầm mắt về phía cánh cổng trước mặt, hắn khẽ đưa tay phải của mình lên. Chỉ sau vài giây thì trên tay hắn xuất hiện một cây trượng phép màu nâu đầy hoa mĩ được trang trí một cái sọ thú quái dị.

Đối với một pháp sư như hắn mà nói trượng phép là thứ không thể thiếu, khi một pháp sư sử dụng trượng phép thì kẻ đó có thể bỏ qua những câu chú ngữ dài dòng để thi triển ma pháp, đồng thời sức mạnh của ma pháp đó cũng sẽ được tăng lên gấp nhiều lần.

[Demon Hand]

Một bàn tay màu xám cực lớn với những đầu ngón tay sắc như dao xuất hiện lơ lửng trước mặt Salvodore, giữa bàn tay là một cái miệng với hàm răng sắc nhọn thè ra một chiếc lưỡi dài thoằng đầy nước dãi.

Hắn hướng chiếc trượng của mình về phía cánh cổng.

Bàn tay kia mở to ra, chiếc miệng kia há rộng ra rồi lao đi với tốc độ cao về phía cánh cổng.

Uỳnhhhhhhhhh…………..

Mặc dù cánh chất lượng của cánh cổng đã giảm đến mức thấp nhất và không còn bất cứ phép phòng hộ nào nhưng đó vẫn là thứ được tạo nên từ loại nguyên liệu tốt nhất.

Cánh cổng vẫn đứng vững không hề suy suyển, kĩ năng [Demon Hand] chỉ tạo ra những vết nứt lớn trên cánh cổng, còn bàn tay kia sau khi va chạm với cánh cổng do lực phản lại quá mạnh đã không chịu nổi mà dần dần tan biến thành những làn khói xám.

“Hả?”

Salvodore thốt lên một tiếng, hắn vô cùng ngạc nhiên với độ kiên cố của cánh cổng này, ma pháp hắn vừa sử dụng có thể đánh sập cả một tòa nhà kiên cố nhưng lúc này lại không thể phá nổi một cánh cổng rỉ sét.

“Ma thuật của ngươi chỉ có vậy thôi sao? Ngay cả một đống sắt vụn mà ngươi cũng không thể phá nổi ư?”

Edmond nhếch miệng sỉ vả.

Nhưng Salvoldore không hề lên tiếng phản ứng lại, mà thay vào đó là vô số những suy nghĩ lướt qua đầu hắn.

Rốt cuộc nơi này là thế nào? Kẻ có thể tạo ra nơi này chắc chắn không phải là một nhân vật tầm thường, những kiến trúc này mặc dù đã xuống cấp trầm trọng nhưng không phải là thứ có thể dễ dàng công phá, có thể nói nơi này vốn được tạo ra như một tòa pháo đài đã để chống trả lại những cuộc tấn công hạng nặng vậy.

Nghĩ đến đây thì Salvodore bỗng nhớ đến một thứ gì đó khiến cho hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái.

“Ta có một phỏng đoán không biết ngươi có muốn nghe không?”

Giọng của Salvodore bỗng trở nên nghiêm nghị một cách đáng sợ, khác hẳn với lúc ban đầu.

Mặc dù Edmond là một kẻ ngạo mạn và luôn xem thường người khác nhưng hắn không phải là một tên đần độn, qua biểu hiện lẫn cách nói chuyện của Salvodore, thì những gì hắn sắp nói có khả năng rất lớn là chuyện mà chỉ hai người bọn hắn khó có thể giải quyết được.

“Nói đi!”

Vẻ tự tin trên nét mặt của Edmond lúc này đã biến mất, thay vào đó là khuôn mặt đầy vẻ ngưng trọng chờ đợi những lời tiếp theo của Salvodore.

“Nơi này rất có thể đã bị dịch chuyển tới đây”

“Cái gì? Ngươi đùa sao? Nơi này ít nhất cũng phải lớn như một tòa pháo đài, muốn dịch chuyển cả một tòa pháo đài là chuyện không thể nào, trừ phi kẻ dịch chuyển nơi này sử dụng… không lẽ…”

Edmond bỗng dưng im bặt, nếu những gì Salvodore phỏng đoán là chính xác thì hắn có thể phần nào đoán được lý do vì sao hắn ta lại rùng mình như vậy.

Là một triệu hồi sư hắc ám, hắn đã từng nghe qua một loại ma pháp dịch chuyển được sử dụng từ 200 năm về trước, bằng cách sử dụng linh hồn làm năng lượng để thi triển, ma pháp đó được biết đến như là một loại cấm thuật bị quên lãng trong dòng chảy lịch sử bởi vì sự tà ác của nó – [Nigma].

Số lượng linh hồn càng nhiều thì tác dụng của [Nigma] mạnh, để dịch chuyển một nơi khổng lồ như thế này thì số lượng linh hồn tối thiểu phải đạt tới con số xấp xỉ 1000 mới có thể kích hoạt, đồng thời kẻ thi triển phải chịu toàn bộ những tác dụng phụ còn khủng khiếp hơn cả cái chết khi sử dụng loại ma thuật bị cấm này.

Đó là một cái giá không hề rẻ, và có vẻ như kẻ có đủ khả năng để sử dụng [Nigma] rất có thể là vị chủ nhân của tòa lâu đài khổng lồ này, những kẻ mà Donox gặp trước đó khả năng rất cao là những kẻ bảo vệ của vị chủ nhân kia cho đến lúc hắn hoàn toàn hồi phục khỏi tác dụng phụ do [Nigma] gây ra. 

Rốt cuộc tòa lâu đài này cất giấu những bí mật gì mà vị chủ nhân kia lại phải hi sinh vô số sinh mạng để dịch chuyển nơi này đến đây? Qua vẻ ngoài thì nơi này đã bị dịch chuyển đến đây từ rất rất lâu rồi, ít nhất cũng phải hơn 100 năm.

Để có thể dịch chuyển và ẩn giấu một kiến trúc khổng lồ như vậy Edmond  hoàn toàn chắc chắn một điều, người đứng đầu nơi này chính là một trong 7 kẻ đứng đầu phe bại trận đã trốn thoát khỏi cuộc đại chiến 200 năm về trước – Uncrowned Kings (Những vị vua không ngai).

Nghĩ đến đây, lòng tham, mong muốn giết chóc, khát khao lập công, đạt được những sức mạnh vĩ đại… vô số những ham muốn trỗi dậy trong Edmond đều biến thành mây khói, hắn nở một nụ cười nhưng khuôn mặt của hắn không tự chủ được mà nhăn nhó vặn vẹo có thể khiến bất cứ người nào nhìn vào đều phải sởn tóc gáy.

 “Chắc ta không cần phải giải thích bất cứ điều gì nhỉ?”

 “Hừ còn phải hỏi sao? Những tên tôi tớ mà Donox gặp đối với ta hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng vấn đề chính kẻ đứng đầu tòa lâu đài này, mặc dù kẻ đó đã chịu toàn bộ tác dụng phụ từ [Nigma] và phải chịu sự điều trị đặc biệt nhưng đó vẫn hoàn toàn không phải là loại tồn tại mà chỉ với hai người chúng ta có thể đối đầu.”

“Về vấn đề đó ngươi không cần phải lo, ta đã có biện pháp”

Vừa dứt lời, Salvodore đưa tay vào bên trong áo choàng của mình rồi lấy ra một đồng xu bằng đá, giữa đồng xu có hình một chiếc mặt quỷ với vô số những chữ viết kì lạ khắc xung quanh.

Edmond không hề lạ lẫm gì với đồng xu kia, bởi vì hắn đã từng nhận được nó.

Ba năm trước, khi hắn và Salvodore thực hiện một nhiệm vụ do công tước Alexander giao phó, ngài ấy cũng đưa cho hắn một đồng xu tương tự như cái mà Salvodore đang cầm trên tay, nhưng hắn không có dịp sử dụng nó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ kia thì hắn ngay lập tức trao trả lại cho công tước Alexander.

“Vật đó chắc chắn là vật phẩm để mở cánh cổng dịch chuyển đến nơi mà đại thiếu gia Theodore và đội “Iron Knight” (Hiệp sĩ thép) đang ở!”

Edmond ngay lập tức khẳng định công dụng của đồng xu kia mà không cần nghĩ gì nhiều.

Đội “Iron Knight” là tập hợp những cá thể sở hữu sức mạnh chỉ dưới những “Kị Sĩ Hoàng Kim” của đế quốc Pica một bậc, nếu nói hắn và Salvodore là những kẻ sở hữu sức mạnh khủng khiếp thì “Iron Knight” chính là những con quái vật đội lốt người, và kẻ lãnh đạo họ – đại thiếu gia Theodore chính là chúa tể của những con quái vật ấy.  

“Ra là ngươi vẫn còn nhớ, trước khi chúng ta thăm dò sâu vào rừng Kirmore, ngài Alexander đã trao vật này cho ta, nếu đụng độ lũ “Kị Sĩ Hoàng Kim” của đế quốc Pica hoặc những con quái vật, kẻ địch… cực mạnh thì chúng ta hoàn toàn không có phần thắng, nhưng đồng xu này chính là vật phẩm đem đến chiến thắng ấy cho chúng ta. Hiện tại, ngoài công tước Alexander ra thì người duy nhất có thể đối mặt với kẻ đứng đầu tòa lâu đài này chỉ có thể là đại thiếu gia mà thôi.”

Mặc dù Edmond rất muốn tự mình dọn dẹp nơi này nhưng Salvoldore nói đúng, cho dù sử dụng toàn bộ sức mạnh của hắn lẫn Salvodore cũng không thể nào vượt qua nổi thành viên yếu nhất của “Iron Knight” chứ đừng nói đến việc giết chủ nhân của tòa lâu đài này – kẻ đã từng tham gia và sống sót qua trận đại chiến 200 năm về trước, vì vậy hắn chỉ có thể yên lặng mà đứng nhìn Salvodore bắt đầu thực hiện việc mở cổng dịch chuyển.

Salvodore khẽ chạm một ngón tay vào giữa đồng xu rồi nhẹ nhàng ấn xuống, hắn nhanh chóng ném đồng xu ra một vị trí trống trải gần nơi mà hắn đứng.

Xoẹt…

Đồng xu kia bắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh da trời nhạt rồi từ từ lơ lửng trên không trung rồi kích cỡ của nó dần dần trở nên to hơn. Chỉ sau một lúc, đồng xu đó biến thành một cánh cổng đủ lớn để cho ba cỗ xe ngựa chạy qua cùng một lúc.

Rắc…rắc…

Cánh cổng tạo thành từ đồng xu bằng đá bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt theo một hình xoắn ốc, từ vị trí chiếc mặt quỷ cùng những kí tự được khắc xung quanh  bắt đầu phát ra ánh sáng màu lam lan dần theo những khe nứt.

Khi toàn bộ những khe nứt bị ánh sáng màu lam lan tới hết thì cánh cổng kia bắt đầu rung lắc dữ dội.

Ầm….

Một vòng xoáy màu lam xuất hiện nuốt trọn cánh cổng bằng đá kia.

Ngay khi cánh cổng bằng đá biến mất hoàn toàn thì có một người bước ra từ vòng xoáy đó, người này sở hữu mái tóc màu đen và khuôn mặt trẻ trung, nhưng đôi mắt sắc bén của người này lại khiến người ta liên tưởng đến một kẻ săn mồi thực thụ.

Mặc trên mình một bộ áo giáp bằng kim loại màu xám đen được trang trí bằng vàng và bạc, phía sau bộ giáp được giắt lên thanh đại kiếm bằng kim loại màu đỏ đen dài khoảng 160cm, nhìn rất hùng tráng, trên thân kiếm được khắc hình đầu rồng tạo cảm giác áp đảo cho kẻ nhìn vào.

Salvodore và Edmond ngay khi thấy người này thì cả hai ngay lập tức quỳ một chân xuống cúi đầu hành lễ.

Kẻ vừa xuất hiện chính là con trai trưởng của công tước Alexander – đại thiếu gia Theodore.

“Ồ!”

Theodore không thèm để ý đến hai kẻ đang hành lễ, đơn giản vì với hắn thì chúng chẳng qua chỉ là hai con chó mang cái danh hão “Trái và Phải” làm trò tiêu khiển cho cha hắn mà thôi. Chỉ có kẻ nào được hắn công nhận mới xứng đáng được hắn để mắt đến.

Lúc này Theodore chỉ tập trung quan sát Moonlight Castle một cách tỉ mỉ mà không thèm nhìn cả hai kẻ đang quỳ gối trước mặt mình, nói đúng hơn là hắn hoàn toàn bị choáng ngợp bởi kích cỡ lẫn vẻ đẹp hoang tàn của nơi này, bây giờ hắn mới hiểu vì sao cha hắn chỉ giao cho hắn duy nhất một nhiệm vụ – chờ đợi.

Với sức mạnh của Salvodore và Edmond thì việc thăm dò sâu vào trong rừng Krimore mà có thể toàn mạng trở ra là chuyện vô cùng khó, mục đích cha hắn cử hai kẻ này mà không phải hắn là vì hai lý do.

Lý do thứ nhất, đội “Iron Knight” là thành quả của hơn 50 năm bí mật chuẩn bị của cha hắn, mặc dù sức mạnh vẫn thua xa đội “Night’s Watch” (Những kẻ gác đêm) của đức vua và “Kị sĩ hoàng kim” của đế quốc Pica do thời gian chuẩn bị quá ngắn, để đạt được sức mạnh tương đương thậm chí vượt qua cả hai thì vẫn cần thêm ít nhất 5 đến 10 năm nữa.

Rừng Krimore không phải là nơi nguy hiểm nhất nhưng lại là nơi hỗn loạn nhất vì là nơi tranh chấp giữa hai quốc gia, nếu hắn thăm dò sâu vào Krimore chẳng may đụng độ những “Kị sĩ hoàng kim” thì chắc chắn phe thiệt hại nhiều nhất sẽ là phe của hắn, đó là việc cha hắn không muốn nhất.

Thứ hai là khả năng thăm dò vô cùng đáng gờm khi hai tên “Trái và Phải” này hợp tác với nhau mà vẫn đảm bảo độ kín đáo tránh bị kẻ địch phát hiện, và khi hai tên “Ném đá dò đường” này tìm được thứ gì có giá trị quá lớn mà chúng không thể nào nuốt nổi chỉ với hai người thì đó là lúc mà Theodore và “Iron Knight” xuất hiện qua cánh cổng dịch chuyển và xử lý hết mọi thứ mà không gặp bất cứ kẻ nào phá bĩnh cả.

“Thưa đại thiếu gia, theo phỏng đoán của tôi thì chủ nhân của nơi này là một trong những kẻ đã tham gia vào trận đại chiến cách đây 200 năm trước, ngài tuyệt đối không được chủ quan khinh địch một mình một ngựa xông vào.”

Salvodore – kẻ đang hành lễ sau một lúc im lặng cất giọng giải thích tình hình hiện tại đánh thức Theodore khỏi trạng thái choáng ngợp.

“Ah? Ý ngươi là một trong những kẻ từng tham gia vào trận đại chiến 200 năm về trước đang ở đây?”

Thông thường thì Theodore sẽ chẳng buồn để ý những gì Salvodore nói mà sẽ hành động theo ý mình, nhưng lần này thì khác, vẻ mặt thưởng thức của hắn liền biến mất ngay khi nghe những lời Salvodore vừa nói, thay vào đó là khuôn mặt của một kẻ săn mồi đã tìm được con mồi xứng tầm, xung quanh người Theodore tỏa ra một loại chiến ý vô hình nhưng đủ để những người xung quanh cảm thấy áp lực đè nặng lên người.

Tiếp lời Salvodore là Edmond.

“Theo những gì chúng tôi điều tra thì nơi này đang cất giấu một thanh kiếm có sức mạnh vượt qua cả thanh kiếm mà ngài Alexander sở hữu, nhưng đó không phải là tất cả những gì nơi này có, nếu chúng ta bỏ thời gian tìm…”

Edmond chưa kịp nói hết câu thì đã bị Theodore ngắt lời.

“Tập trung vào vấn đề chính đi, ta không muốn lãng phí thời gian ở cái xó xỉnh này chỉ để nghe về những thứ mà ta không thể sở hữu, ngươi hiểu chứ? Nói cho ta tất cả thông tin về những kẻ địch các ngươi đã chạm trán, ngay lập tức!”

“Vâng!”

Edmond bắt đầu giải thích về những kẻ mà vật triệu hồi của hắn đụng độ từ khi đột nhập vào Moonligt Castle.

“Một chiến binh sử dụng thương, một nữ pháp sư, và một sát thủ không rõ danh tính sao? Và hai kẻ mà đầu tiên không phải tộc Human?”

“Vâng!”

Ánh mắt của Theodore nheo lại khi nhìn vào tòa lâu đài trước mặt mình.

Qua lời kể của Edmond thì hắn vẫn không xác định được kẻ đứng đầu nơi này là kẻ nào trong Uncrowned Kings đã trốn thoát khỏi cuộc chiến 200 năm trước, chỉ sức mạnh của một trong 7 tên kia cách đây 200 năm là những tồn tại khiến vô số vương quốc nghe đến đã run sợ.

Nhưng đó là thời đại cách đây 200 năm mà thôi.

Hiện tại là thời đại xuất hiện vô số kẻ sở hữu sức mạnh ngang hàng với những Uncrowned Kings, và Theodore là một trong vô số những kẻ đó, còn những Uncrowned Kings chẳng khác nào là một lũ tội phạm bị truy nã với cái giá cực cao cho cái đầu của chúng mà thôi, nay hắn đã tìm thấy một trong số 7 Uncrowned Kings, Theodore chắc chắn phải mang đầu hắn về làm đá lát đường cho cha hắn tiến đến chức đại công tước.  

“Mặc dù kẻ đứng đầu nơi này vẫn chưa lộ mặt là một chuyện khá đáng tiếc nhưng sớm muộn gì hắn cũng phải xuất hiện thôi… “Iron Knight” – nghe lệnh của ta, xuất hiện đi!”

Rầm… Rầm… Rầm…

Vô số những tiếng bước chân mạnh mẽ đều đặn vang lên.

Từ vòng xoáy sau lưng Theodore bước ra mười, hai mươi, ba mươi hiệp sĩ… con số cứ tăng dần lên đến khoảng hai trăm người mới dừng lại, trên thân mỗi người toàn bộ đều được trang bị áo, mũ giáp kim loại bóng loáng được trang trí hoa mĩ bắt mắt, trên người họ trang bị những loại vũ khí như kiếm, rìu, giáo,… được yểm những ma thuật tấn công mạnh mẽ.

Những hiệp sĩ này cũng không ngoại lệ, mặc dù tất cả đã trải qua những trận chiến tàn khốc nhất, thấy nhiều nơi đẹp đẽ cũng như hoang tàn nhất nhưng họ vẫn bị choáng ngợp bởi kiến trúc của Moonlight Castle mà không tài nào rời mắt đi được.

Trong số hai trăm hiệp sĩ đang trầm trồ nhìn vào tòa lâu đài trước mắt thì một người trong số đó bước đến trước mặt Theodore, khác với những hiệp sĩ còn lại, người này mặc một bộ giáp kim loại trông khá cũ kĩ.

Khi đến trước mặt Theodore thì người này nhanh chõng bỏ mũ giáp của mình xuống để lộ ra khuôn mặt một người đàn ông có chòm râu và mái tóc dài màu trắng bạc, trên mặt ông có một vết sẹo dài do kiếm chém gây ra, có thể đoán tuổi của ông đã trên 60, trên tay phải của ông cầm một cự kiếm bằng vàng được đính 3 viên ngọc phân biệt là vàng, nâu, trắng ở giữa tỏa ra hào quang tương ứng với màu sắc của chúng.

Tên của ông ta là Rombentoz Jesumis, người mạnh nhất và đồng thời cũng là phó chỉ huy của “Iron Knight”.

“Thưa thiếu gia, toàn bộ những hiệp sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng đợi lệnh”

Lời nói già nua của ông tuy thể hiện sự tôn kính nhưng âm điệu lại đầy sức mạnh như một chiến binh chuẩn bị hạ sát con quái vật trước mặt mình vậy, còn vẻ mặt của ông thì không có một chút tôn kính nào, mà thay vào đó là sự căm phẫn khi nhìn Theodore.

Khi nghe những lời của Rombentoz, Theodore nhìn vào khuôn mặt căm phẫn của ông với vẻ đầy hứng thú.

Sở dĩ hắn hứng thú như vậy một phần vì Rombentoz đơn thuần chỉ là một con rối trong tay hắn, một phần vì sức mạnh của hắn hiện tại đã ngang hàng, thậm chí nhỉnh hơn so với Rombentoz.

Rombentoz Jesumis trước đây từng đứng thứ chín trong số mười người mạnh nhất trong một giải đấu lớn dành riêng cho các chiến binh do hoàng gia tổ chức, mặc dù thứ hạng không cao nhưng cũng đủ để các nhà quý tộc mời chào và Theodore là một trong số họ, con đường mở ra cho lão ta là vô cùng sáng lạng, nhưng Rombentoz cự tuyệt tất cả, mà quyết định rửa tay gác kiếm vì lý do vớ vẩn là “tuổi cao lụt nghề”.

Lý do thực sự mà lão ta có quyết định như vậy là vì đứa cháu gái khốn nạn của lão – Ignes Jesumis, chỉ vì một đứa vô dụng mà lão ta thẳng thừng từ chối lời mời của Theodore.

Ban đầu Theodore mời chào lão đơn thuần vì cảm thấy hứng thú với phong cách chiến đấu của lão mà thôi, nếu lão từ chối thì hắn sẽ mặc xác lão ta mà mời chào những kẻ khác mạnh hơn.

Nhưng vào lúc hắn vào lão gặp mặt, ngay sau khi hắn mở lời mời chào thì lão già kia chẳng hề nhìn hắn lấy một cái mà thẳng thừng bước đi như thể xem hắn là không khí vậy.

Đó cũng là lúc mà lão đã phạm vào cấm kị của Theodore – xem thường hắn.

Nếu lúc đó Theodore có đủ sức mạnh như hiện tại thì hắn đã ra tay giết lão già khốn kiếp đó rồi, chính vì không có sức mạnh nên hắn mới sử dụng mọi loại thủ đoạn dơ bẩn nhất để bắt cóc cháu gái lão – và hắn đã thành công, sau đó Theodore nhờ cha hắn đặt một loại nguyền chú cực mạnh lên người đứa cháu của lão ta.

Rombentoz mặc dù rất mạnh mẽ nhưng vẫn không phải là đối thủ của cha hắn, ông hoàn toàn thất bại trong việc cứu lấy đứa cháu gái của mình và lãnh một vết chém sâu hoắm trên khuôn mặt, đó cũng là lúc mà ông phải chứng kiến cảnh cha hắn đặt lời nguyền lên người đứa cháu mà ông yêu quý nhất mà không thể làm bất cứ điều gì để ngăn cản, sau đó vì sự an toàn của cháu gái mình, ông buộc phải cam chịu nghe theo lệnh cha của hắn – làm con rối tiêu khiển cho Theodore.

Với tính cách của Theodore thì có mơ hắn cũng không đồng ý cho Rombentoz quyền làm phó chỉ huy “Iron Knight” mà chỉ cho lão ta làm một tên hầu hèn mọn luôn luôn tuân lệnh bên người hắn mà thôi, chỉ là đây là lệnh do cha hắn đưa ra, mặc dù có chút bất mãn, nhưng hắn vẫn được toàn quyền điều khiển “con rối” này nên sự bất mãn với lệnh của cha hắn nhanh chóng biến mất.

“Hehhh… được rồi, nếu lần này ngươi làm tốt ta có thể xem xét cho ngươi gặp đứa cháu gái chết tiệt kia một chút.”

“Ngài… ngài nói thật chứ?”

Vẻ mặt căm tức của Rombentoz ngay lập tức biến mất, thay vào đó là sự hi vọng trên khuôn mặt của ông, lúc này trông ông như già thêm vài chục tuổi vậy.

Theodore không trả lời mà chỉ nở một nụ cười khinh bỉ rồi nhổ nước bọt vào vết sẹo trên mặt Rombentoz, hắn không quan tâm đến việc lão ta có thể hiện tốt hay không, hắn đơn giản chỉ muốn chà đạp cảm xúc của lão ta mà thôi.

Thấy được nụ cười lẫn hành động của Theodore đối với mình, gân xanh trên đầu của Rombentoz nổi lên, đôi mắt của ông xuất hiện vô số những tia máu, hai tay siết chặt lại đến nỗi có thể nghe tiếng kim loại bị nghiền nát vang lên.

Những hiệp sĩ phía sau lưng Rombentoz chứng kiến tất cả, nhưng những gì biểu hiện trên khuôn mặt của họ là sự hờ hững, đối với họ vị chỉ huy thực sự chỉ có Theodore.

Còn Rombentoz?

Chẳng qua chỉ là một con bù nhìn mà thôi!

Mặc dù Rombentoz muốn xé xác kẻ đang đứng trước mặt mình, cha của hắn và cả những kẻ hại cháu gái của ông ra làm trăm ngàn mảnh, nhưng sức mạnh của ông không đủ, vì sự an toàn của đứa cháu gái mà ông chỉ có thể cố gắng kìm nén cơn giận của mình xuống.

Theodore chẳng thèm để tâm đến trạng thái của Rombentoz mà tiếp tục chuyển sang vị trí hai kẻ đang quỳ là Salvodore và Edmond rồi nói.

“Salvodore! Ngươi vui lòng phá hủy cánh cổng chết tiệt trước mặt ta được không? Nó thực sự làm ta thấy chướng mắt! Còn Edmond, ngươi không phiền triệu hồi sinh vật mạnh nhất của ngươi cho ta chiêm ngưỡng một chút, được chứ? Ta không muốn phí sức với những kẻ địch “ngoại cỡ” khi tham quan “căn nhà mới” này đâu hahahahahaha… ”

Theodore với lời lẽ vô cùng kiêu ngạo không khác Edmond lúc trước là bao, đối với hắn thì nơi này đã là thứ đã nằm chắc trong tay, tất cả những việc hắn cần làm là tiến vào “dọn dẹp” một chút mà thôi.

Nhận được lệnh Salvodore lẫn Edmond nhanh chóng đứng dậy rồi bất đầu công việc của mình.

Salvodore khẽ hừ một tiếng rồi giơ quyền trượng trên tay lên cao rồi cắm mạnh xuống mặt đất, ngay lúc đó chiếc sọ thú trên chiếc quyền trượng kia phát ra ánh sáng màu xám nhạt.

[Demon Hand]

Bàn tay bị tan biến lúc trước ngay lập tức xuất hiện trước mặt hắn, kích cỡ của nó còn to hơn lúc ban đầu một bậc, chứng tỏ cho việc Salvodore dồn nhiều Mana để thi triển ma pháp hơn lúc ban đầu rất nhiều.

Hắn chỉ ngón trỏ về phía cánh cổng.

Bàn tay kia lao đến với tốc độ như một mũi tên.

Uỳnhhhhh…

Tiếng va chạm giữa bàn tay kia và cánh cổng lại một lần nữa vang lên.

Xuỳnhhhhhhh…

Tiếp đó là tiếng kim loại bị phá nát, với uy lực từ ma thuật của Salvoldore, cánh cổng rốt cuộc cũng không chịu được nữa mà hoàn toàn bị bàn tay kia phá nát thành những mảnh kim loại bay ra khỏi vị trí vốn có của nó, để lộ ra một lối đi đầy sương mù.

Ngay lúc đó một vầng hào quang màu đỏ lóe lên.

“Xuất hiện đi – Mad Victor”

Giọng nói của Edmond vang lên ở một vị trí gần đó, trước mặt hắn là một vòng phép lớn đang liên tục phát ra những tia sáng màu đỏ chói mắt.

Gràoooooooooooo…….

Tiếng kêu hung tợn của một sinh vật vang lên, giữa vòng phép dần dần ngoi lên một sinh vật có kích thước to gấp bốn năm lần người bình thường, nó có bốn con mắt phát ra tia sáng màu đỏ, làn da màu xám và vóc dáng mập mạp trông ù lì chậm chạp.

Gràooooooo… Gruuuuu….. Owwwww…  

Mad Victor vẫn liên tục gầm rú lấy hai tay ôm đầu của nó như đang muốn thoát ra khỏi thứ gì đó.

[Mind Shackle] (Khóa tinh thần)

Edmond ngay khi hoàn tất việc triệu hồi ngay lập tức thi triển một kỹ năng khác lên chính vật triệu hồi của mình.

Giữa cổ của Mad Victor xuất hiện hình ảnh một chiếc ổ khóa phát ra tia sáng màu đỏ mờ ảo, sau một lúc thì ba sợi dây xích lớn xuất hiện từ chiếc ổ khóa kia.

Ngay sau khi [Mind Shackle] hoàn thành thì tiếng gào rú của Mad Victor cũng biến mất hẳn, nó chỉ đứng bất động tại chỗ như một khúc gỗ.

Thấy vậy Edmond thở phào một hơi.

Sở dĩ hắn có biểu hiện như vậy bởi vì không phải tự nhiên mà hắn đặt tên cho vật triệu hồi của hắn là “Mad Victor” (Kẻ thắng cuộc điên cuồng) cả.

Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng hắn triệu hồi sinh vật này là khi bị 100 kẻ địch vây công, một mình nó đã tàn sát toàn bộ 100 kẻ đó chỉ trong vòng chưa đầy 5 phút, sức mạnh của sinh vật này là vô cùng khủng khiếp, nhưng nó là thứ mà hắn không thể nào hoàn toàn điều khiển nổi nó chỉ bằng những câu ra lệnh thông thường, nếu lúc đó hắn không dùng [Mind Shackle] lên người nó thì nạn nhân thứ 101 sẽ chính là hắn, đó là lý do vì sao nó có tên là Mad Victor.

Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để hắn chứng tỏ tài năng của mình đối với Theodore, nếu hắn thể hiện tốt thì rất có thể hắn sẽ được ngài ấy chia sẻ một trong vô số những báu vật của nơi này!

Edmond tiếp tục triệu hồi thêm hai sinh vật cao 2m có khuôn mặt nửa người nửa khỉ, sở hữu vóc dáng khá giống tộc Human, toàn thân chúng đầy lông lá và bốc mùi vô cùng khó chịu, hắn gọi chúng là Ape Zombie (Khỉ thây ma), tuy chúng không mạnh bằng Mad Victor nhưng lại là những trợ thủ tác chiến đắc lực nhất của hắn.

Khi chuẩn bị tất cả mọi thứ xong xuôi hắn cúi đầu với Theodore rồi lễ phép nói.

“Thưa thiếu gia, cần phải có ba người giữ lấy những sợi xích kia để điều khiển Mad Victor, sức mạnh của nó có hoàn toàn có thể sánh ngang với một “Kị sĩ hoàng kim”, nếu gặp kẻ địch thì họ chỉ việc đồng thanh ra lệnh rồi buông những sợi xích kia ra, Mad Victor sẽ tự động làm việc theo lệnh”

“Ah? Mạnh như vậy sao?”

Theodore có chút ấn tượng rồi gật đầu nở một nụ cười tán thưởng với Edmond.

“Vâng!”

Thấy nụ cười của vị đại thiếu gia kia, Edmond mừng rỡ khẳng định những lời mình nói.

“Vậy thì… ngươi, ngươi và ngươi điều khiển thứ này đi!”

Theodore quay người rồi nhanh chóng chọn ra ba hiệp sĩ đứng phía sau Rombentoz, đó là ba người yếu nhất “Iron Knight”, để họ tác chiến cùng vật triệu hồi sẽ là một sự hỗ trợ không tồi.

“Vâng thưa chỉ huy!”

Ba hiệp sĩ kia nhanh chóng tiến lại gần Mad Victor túm lấy sợi dây xích sắn sàng đợi lệnh.

Khi Theodore và những người khác chuẩn bị tiến vào Moonlight Castle, từ sâu bên trong lớp sương mù đang tan dần của tòa lâu đài này bỗng xuất hiện hàng trăm con dơi bay theo đàn.

Theodore nhìn vào hàng trăm con dơi bay phía trên bầu trời, chúng tạo thành một đường thẳng màu đen như thể muốn cắt đôi mặt trăng khổng lồ trên trời, khiến cho hắn có một cảm giác như đang bị ai đó nhìn vào vậy.

Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy, bởi vì hắn không hề có ý định làm một kẻ lén lút đột nhập, chỉ với sức mạnh của một mình hắn cũng đủ để quét sạch nơi này, vấn đề duy nhất lúc này đó là thời gian hoàn thành việc quét dọn là nhanh hay chậm mà thôi.

Theodore không thèm để ý đến lũ dơi kia mà ngay lập tức rút thanh kiếm giắt trên lưng của mình ra rồi hiên ngang bước đến trước cánh cổng dẫn vào Moonlight Castle xoay người lại hít một hơi thật sâu rồi hét lớn.

“TẤT CẢ NGHE LỆNH, TIẾN LÊN! THANH TRỪNG TOÀN BỘ NƠI NÀY CHO TA!”

Toàn bộ 200 “Iron Knight” bao gồm cả Salvodore, Edmond đều đồng loạt quỳ xuống hét lớn.

“TUÂN MỆNH!”

Chỉ riêng Rombentoz là vẫn đứng và không có chút dấu hiệu khuất phục nào.

Theodore cũng chẳng thèm để ý đến “kẻ thừa” kia mà ngay lập tức bước vào phía trong cánh cổng.

Theo sau Theodore, Salvodore và Edmond cũng nhanh chóng bước vào trong cánh cổng.

Rombentoz, và 197 “Iron Knight” cũng đồng loạt rút vũ khí của họ ra rồi bước vào cánh cổng, đi với họ là hai con Ape Zombie và ba hiệp sĩ điều khiển Mad Victor.

Attack%2BCastle.png

(Credit to: Unknow)

---

+++Moonlight Castle – Phía dưới phòng của Frantz+++

Lúc này, Arthur và Frantz đã kết thúc việc thử lệnh của họ.

Qua những gì mà cả hai thu thập được thì gần như toàn bộ những lệnh mà một người chơi Legend Of Conquests sử dụng đã hoàn toàn biến mất, số lệnh liên quan đến game mà họ có thể sử dụng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi.

Ngay khi Frantz định mở [Gate] để đến Phòng nghị sự thì bỗng dưng khựng lại, lông mày gã cau lại rồi nhanh chóng quay sang nói với Arthur điều mà cậu lo ngại nhất.

“Hội trưởng, xem ra chúng ta có một vài vị khách không mời đến thăm.”

“Chậc… không ngờ điều mà tớ lo lắng nhất lại trở thành sự thực, vị trí những “vị khách” kia ở đâu, số lượng của chúng là bao nhiêu?”

Khác với tâm trạng lo lắng lúc trước, lúc này Arthur bình tĩnh và quyết đoán hơn rất nhiều.

Cậu đã hoàn toàn chấp nhận hiện thực rằng đây không còn là thế giới game Legend Of Conquests nữa, mặc dù không biết đây là thế giới nào nhưng lúc này việc cần làm chính là loại bỏ mọi loại suy nghĩ vớ vẩn và trở lại phong thái của một người lãnh đạo thực thụ.

“Ồ? Cậu vẫn giữ được bình tĩnh khi nghe tin dữ sao?”

Frantz mang vẻ mặt khó hiểu như thể gã ta vừa thấy sinh vật lạ vậy.

“Là một hội trưởng của một Guild thì cậu phải học cách thích ứng với bất kỳ điều gì, cho dù trời có sập thì vẫn phải giữ được cái đầu lạnh, suy nghĩ một cách logic nhất có thể, và phải lên kế hoạch cho những chuyện sắp xảy ra và bỏ qua mấy cái suy nghĩ vớ vẩn hay những chuyện vụn vặt, tạp nham đi. –  đó không phải là những gì cậu nói với tớ trước khi tớ lên làm hội trưởng sao... thưa ngài hội phó đáng kính?”

Mặc dù có chút bất ngờ, nhưng sự bất ngờ kia nhanh chóng biến thành nụ cười trên khuôn mặt Frantz, gã gật đầu cười cười nhìn Arthur như kiểu một thầy giáo thấy được sự trưởng thành từ học sinh của mình vậy.

“Xem ra chỉ ngủ 200 năm không thể khiến cậu quên nổi những lời kia nhỉ hội trưởng?”

“Tập trung vào công việc chính đi ngài hội phó tinh vi ạ!”

“Haizzz… hội trưởng chả có óc hài hước gì cả!”

Frantz nhún nhún vai rồi nhanh chóng thuật lại những thông tin truyền lại từ kĩ năng [Scout Bats].

 “Theo những gì [Scout Bats] thu thập được thì chúng đang tiến vào từ cổng chính đến khu vực số 1 – Evil Labyrinth, chúng có tổng cộng hai trăm lẻ bốn người, có vẻ tất cả là Human và được trang bị vũ khí đầy đủ, còn lại là một con quái vật cỡ bự và hai con quái vật không rõ nguồn gốc.”

“Xem ra khả năng mời họ làm những vị khách đúng nghĩa đành phải gác lại một bên rồi. ”

Ban đầu, mục đích của Arthur khi phô diễn sức mạnh của mình bằng cách tiêu diệt sinh vật tại phòng triển lãm mà không tốn một chút sức lực nào nhằm khiến những kẻ nhắm vào nơi này phải nghĩ lại đối sách trước khi hành động.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với mong đợi của cậu, chúng ngay lập tức tổng tiến công đến nơi này mà không cho cậu bất cứ cơ hội phản ứng nào. Điều này chứng tỏ cậu chẳng phải một mối đe dọa gì cả, việc này khiến tâm trạng của Arthur trầm xuống.

“Vậy cậu định giải quyết vấn đề này thế nào đây hội trưởng?”

Mặc dù hỏi Arthur nên giải quyết như thế nào nhưng trên tay Frantz đã xuất hiện thanh – [Remorse], gã rút thanh kiếm ra khỏi bao, để lộ ra một lưỡi kiếm bén nhọn được khắc họa hình một chiếc thập tự giá đỏ rực ở hai bên bề mặt thanh kiếm, hành động này như một kiểu ám chỉ “sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào”.

“Hmmm….”

Arthur bắt đầu lục lọi trí nhớ của mình về nơi này.

Moonlight Castle được tạo thành từ 7 khu vực chính:

***

Khu số 1 – Evil Labyrinth (Mê cung tội lỗi)

Khu số 2 – Moonlight Garden (Vườn ánh trăng)

Khu số 3 – Death Corridor (Hành lang chết chóc)

Khu số 4 – Infinity Library (Thư viện vô cực)

Khu số 5 – Moonlight Path (Con đường ánh trăng)

Khu số 6 – Business Coner (Góc làm việc)

Khu số 7 – Master Rooms (Phòng của những chủ nhân)

***

Ngoài những khu vực chính ra thì còn tồn tại một số những khu vực phụ khác rải rác toàn bộ Moonlight Castle, phòng triển lãm tại khu số 3 là một ví dụ.

Khi kiến tạo xong Moonlight Castle thì Arthur và những đồng đội của cậu đã gần như “tán gia bại sản” trong game lẫn đời thực, họ phải mất vài năm cày kéo mới có thể phục hồi lại được như cũ, nhưng điều đó hoàn toàn xứng đáng với công sức mọi người bỏ ra.

Mặc dù Moonlight Castle được gọi là một tòa lâu đài, nhưng số lượng dữ liệu mà họ dùng để mở rộng thêm diện tích đã tương đương với một tòa thành hoặc hơn.

Chính vì diện tích quá khổng lồ nên khu vực số 1 được tạo ra, và mục đích hàng đầu của khu vực số 1 chính là che dấu diện tích khổng lồ của Moonlight Castle bằng cách kích hoạt [Virtual Image] (Ảnh ảo), một loại chức năng ngụy trang mà bất cứ Guild nào cũng có khi sở hữu một khu vực đủ lớn.

Họ buộc phải ngụy trang căn cứ của mình, vì khi một Guild sở hữu kiến trúc ngang với một tòa thành thì việc bị những Guild khác tổ chức “Công thành chiến” là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

Dù cho Arthur và đồng đội của cậu có mạnh mẽ như thế nào đi nữa thì họ cũng không bao giờ muốn căn cứ của mình bị đánh hội đồng bởi một liên minh bao gồm nhiều Guild lớn với nhau cả, vì lượng kinh phí phải chi trả cho thiệt hại sau cuộc chiến luôn luôn gấp hàng chục lần kinh phí xây dựng, điều đó có thể khiến việc duy trì hoạt động của Guild bị dừng lại, và việc Guild giải tán là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

Nhưng thay vì thiết lập [Virtual Image] dùng để ngụy trang thì Frantz– người chịu trách nhiệm thiết lập [Virtual Image] cho Moonlight Castle lại biến lớp ngụy trang kia thành một “tác phẩm nghệ thuật” là những kiến trúc hình tháp cao chọc trời.

Nguyên nhân cho việc này là vì Frantz đã sở hữu [Eye Of Atlas] ngay khi Moonlight Castle được hoàn tất xây dựng, nên tên hội phó chết dẫm kia đã biến chế độ ngụy trang thành món đồ chơi phục vụ cho tâm hồn nghệ thuật vớ vẩn của hắn. Chỉ là lúc này [Eye Of Atlas] đã vô tình phá hủy dưới tay Arthur, đồng nghĩa với việc nơi này đã mất đi lá chắn mạnh mẽ nhất chống lại kẻ địch.

Vị trí hiện tại của cậu và Frantz là khu số 7, đồng thời cũng là nơi ở dành riêng cho những vị chủ nhân nghỉ ngơi mỗi khi xong việc tại Phòng nghị sự ở khu số 6. Hiện tại những “vị khách” đã tiến vào khu số 1, và Arthur vẫn chưa thể xác định được chúng mạnh đến mức nào, nhưng để từ đó đến được đây vẫn phải tốn kha khá thời gian, bấy nhiêu cũng đã quá đủ để chuẩn bị đối sách rồi.

Sau một thời gian suy nghĩ, Arthur bắt đầu lên tiếng.

“Trước tiên tớ phải tạm thời gác lại việc tập trung những [Guardian] trước đã – [Mail]”

Bức thư và cây viết lại một lần nữa xuất hiện.

Cậu rất nhanh điền nội dung mà mình muốn lên bức thư rồi điền tên của Walter vào mục người nhận.

Như mong đợi bức thư nhanh chóng bay đi tìm Walter.

Arthur tiếp tục sử dụng – [Gate]

Cánh cổng dịch chuyển liền xuất hiện.

“Đi thôi, tớ sẽ giải thích đối sách tại Phòng nghị sự”

Nói xong, cậu rất nhanh bước vào cánh cổng.

Frantz không nói gì, gã cũng nhanh chóng theo sau Arthur.

---

+++Moonlight Castle – Phòng nghị sự+++

Ào…ào

Cánh cổng dịch chuyển do Arthur mở ra xuất hiện tại Phòng nghị sự

Sau một lúc thì Arthur và Frantz bước ra từ cánh cổng dịch chuyển kia.

Người đầu tiên mà cả hai thấy chính là Penelope đang cặm cụi lau chùi đồ vật tại nơi này mà chẳng hề hay biết sự xuất hiện của họ.

 Frantz thử ho nhẹ “Ehèm” vài tiếng để gọi cô nhưng cũng vô dụng.

*Bệnh nghề nghiệp trong truyền thuyết đây sao?*

Đó là suy nghĩ đầu tiên chạy qua đầu Arthur và Frantz.

Profession (Nghề nghiệp) của Penelope là Head Maid (Đại hầu gái), chỉ có [Guardian] mới có thể sở hữu nghề này, những người chơi chỉ có thể học được nghề Maid (Hầu gái) mà thôi.

Head Maid cho phép Penelope sở hữu một loại kĩ năng bị động gọi là [Way Of The Maid] (Kỹ nghệ hầu gái), kĩ năng bị động này cho phép cô thành thạo mọi loại kĩ năng gia chánh cơ bản như rửa chén, pha trà … đến cao cấp như làm vệ sĩ cho chủ nhân, điều khiền quân đội… đạt đến mức độ hoàn hảo.

Khi Moonlight Castle chỉ là những dữ liệu ảo, thì việc dọn dẹp là điều không cần thiết vì hầu như những đồ vật tại nơi này không bao giờ bị ảnh hưởng bởi yếu tố môi trường cả. Nhưng khi nơi này bị dịch chuyển thì không chỉ [Guardian] mà toàn bộ  Moonlight Castle cũng trở thành đồ thật giá thật.

Và dĩ nhiên, đối với một đại hầu gái như Penelope trong công việc gia chánh cơ bản như dọn dẹp này thì chỉ có sự hoàn hảo tuyệt đối, những sai lầm là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

“Hoàn hảo!”

Khi xử lý xong lớp bụi cuối cùng trên chiếc bàn kim cương trắng thì cô gật đầu hài lòng với thành quả mà mình đạt được.

“EHÈM!”

Tiếng ho đã trở nên đủ lớn để Penelope nhận ra có người đang ở phía sau cô.

Cơ thể Penelope khẽ run lên như thể mình vừa làm một việc gì đó vô cùng khủng khiếp vậy.

Khi cô xoay người lại thì Frantz và Arthur đã đứng trước mặt cô.

 “Ng… ngài Arthur… ch….chúa tể Frantz … Xin tha thứ cho sự vô lễ của tôi”

Penelope biết mình vừa làm một chuyện vô cùng bất kính với những vị chủ nhân nên nhanh chóng quỳ xuống nhận tội.

Nhưng cô chưa kịp thực hiện điều đó thì Frantz đã nhanh chóng đỡ cô đứng lên.

Gã nghiêm mặt rồi trịnh trọng nói.

“Ta chưa hề thấy ngươi vô lễ với chúng ta, và cũng không có lý do gì để chúng ta trách mắng một người chăm chỉ cả, ta chỉ có thể nói một điều mà thôi – vất vả cho ngươi rồi.”

Frantz mỉm cười tươi đến mức lộ ra hai chiếc răng nanh của mình khi nhìn vào vẻ mặt bất ngờ trên khuôn mặt Penelope, đối với một tên cuồng tiểu thuyết như hắn và đặc biệt là những cuốn tiểu thuyết huyền ảo liên quan đến hầu gái thì việc diễn vai “chủ nhân khích lệ người hầu” này cứ như là mơ vậy.

“Chúa tể…”

Penelope nào biết nụ cười kia là nụ cười tự sướng của hắn, cô vui mừng đến mức không nói nên lời, đối với một đại hầu gái như cô mà nói khi được chính vị chủ nhân mà mình kính trọng nhất khích lệ thì không khác gì được uống một liều thuốc bổ đắt đỏ nhất cả.

“À sau này đừng gọi ta là chúa tể được chứ, vị chúa tể kia đã chết vào 200 năm trước rồi, hiện tại ta chỉ là – ngài Frantz, một trong số 5 vị chủ nhân của Moonlight Castle mà thôi”

Danh hiệu chúa tể chỉ là do Frantz lúc chán nản tự phong khi Legend Of Conquests sắp đóng cửa chỉ để làm bản thân vui lên, nhưng lúc này thì nó đã không cần thiết nữa vì những đồng đội và [Guardian] mà Frantz xem như gia đình đang ở bên cạnh, danh hiệu chúa tể kia đã đến lúc phải gỡ xuống rồi.

“Vâng! Thưa ngài Frantz”

“Ừm, làm tốt lắm”

*Thằng nào đây?*

Từ phong thái cho tới cách ăn nói của Frantz đều thể hiện ra tác phong của một quý tộc thực thụ, quay ngoắt 360 độ so với lúc Arthur ở cùng với gã ta, cho dù là Legend Of Conquests trước đây hay ngoài đời thực thì Frantz là một người có tính cách “lầy lội” nhất mà Arthur từng quen biết, loại biểu hiện này là lần đầu tiên cậu thấy.

Arthur vỗ đầu mình một cái, lúc này không phải là lúc để thắc mắc về vấn đề này, cậu nhanh chóng ngồi vào chiếc bàn kim cương trắng rồi đặt tay lên mặt bàn, cậu đọc một lệnh dành riêng cho hội trưởng Guild sử dụng.

[Moonlight Castle Status] (Trạng thái lâu đài ánh trăng)

Toàn bộ Moonlight Castle nhanh chóng hiện ra dưới dạng một hình ảnh ba chiều thu nhỏ.

Hình ảnh này cho phép Arthur xác định vị trí của toàn bộ thành viên của [Elite Entities] và trạng thái của toàn bộ nơi này.

Khi Arthur kiểm tra những bức tường tại 7 khu vực của Moonlight Castle thì tất cả đều xuất hiện vô số những chấm nhỏ li ty, nhưng ở bức tường của khu số 3 có một chấm đỏ lớn hơn số còn lại.

*Thì ra sinh vật kia đột nhập vào được phòng triển lãm tại khu số 3 là do bức tường bị hỏng*

Mặc dù kết giới [Bermuda Triangle] tạo ra từ [Eye Of Atlas] rất mạnh nhưng nó cũng có một nhược điểm là kích hoạt ngay trên tường thành Moonlight Castle, việc này khiến cho Evil không thể bảo trì nó suốt 200 năm và dẫn đến việc hỏng hóc nặng đến như vậy.

Việc này giải thích tại sao sinh vật kia lại có thể vượt qua khu số 1 và 2 mà không hề bị phát hiện, nhưng việc kẻ địch lại ngang nhiên tiến công vào cổng chính chứng tỏ chúng rất tự tin có thể trực diện tấn công mà không gặp quá nhiều trở ngại.

Mặc dù Arthur rất tức giận khi cậu, những [Guardian] và đồng đội của mình bị coi thường, nhưng cậu không hề biểu hiện ra ngoài mặt mà chỉ cho thấy sự bình tĩnh, lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Penelope đã từng thấy nét mặt này của Arthur khi còn ở phòng triển lãm, linh cảm của cô mách bảo đã có chuyện xảy ra nên cô nhanh chóng hỏi.

“Thưa ngài Frantz, ngài có thể cho tôi biết đang có chuyện gì xảy ra được không?”

“Không có chuyện gì to tát đâu, chỉ một vài “vị khách không mời” tới thăm chúng ta mà thôi.”

“Ý của ngài là có một đám sâu mọi dám cả gan tấn công vào nơi này?”

“Không sai, à mà chúng là tộc Human chứ không phải sâu bọ đâu!”

Vẻ mặt của Penelope tràn ngập sự giận dữ, sự việc khi ở phòng triển lãm vẫn còn làm phiền lòng cô, nay lại có thêm kẻ tấn công vào nơi này khiến Penelope chỉ muốn nghiền chúng thành cám. Nhưng vẻ mặt của Penelope rất nhanh trở lại vẻ nghiêm nghị vốn có, cô cúi đầu chào kiểu “Saikeirei”, một kiểu cúi chào của người Nhật ở thế giới thực, biểu hiện cho sự kính trọng sâu sắc nhất với Frantz và Arthur.

“Chỉ cần hai vị chủ nhân muốn, đại hầu gái Penelope Mitchell sẵn sàng dọn dẹp mọi vật cản trước mặt các ngài.”

“Penelope! Ngươi không nên tự ép bản thân mình quá đâu, ừm… Frantz này, hiện tại Walter đang ở khu số 2 do Melvil quản lý, qua sự dừng lại của đốm xanh trên hình chiếu thì có lẽ bức thư do tớ gửi đã tới nơi rồi, bây giờ tớ cần cậu và Penelope đến khu số 1 do Evil quản lý để thăm dò kẻ địch một chút được chứ? Nếu tình hình trở nên xấu đi thì cậu có toàn quyền quyết định.”

Đối với Arthur thì những [Guardian] chính là gia đình của cậu, việc để họ một mình chống lại số lượng kẻ địch đông đảo như vậy là chuyện cậu tuyệt đối không cho phép xảy ra.

“Hội trưởng à, cậu vẫn không chịu gọi Evil bằng tên thật để dằn mặt tớ sao? Dù sao cũng không nên gọi [Guardian] của Tinas bằng biệt danh chứ, cô ấy cũng có tên của mình là “Iset” mà.”

“Thế à? Vậy thì kẻ nào đã ra lệnh cho “Insec” gì đó sửa phòng làm việc của tớ thành phòng lưu trữ dữ liệu cho đống tiểu thuyết vớ vẩn nào đó ấy nhỉ?”

Arthur nhướng mày nhìn Frantz đồng thời cố tình đọc sai tên của Iset như một kiểu trả thù.

Vài năm trước, khi Legend Of Conquests vẫn còn hoạt động, phòng làm việc tại nơi ở của Arthur vốn được chứa hàng trăm cuộn giấy ma pháp đắt tiền do Arthur tiêu tốn hàng tá công sức để tạo ra, nhưng hiện tại nơi đó đã biến thành nhà kho chứa tiểu thuyết do “kẻ nào đó” không muốn tốn tiền mở rộng dữ liệu, ra lệnh cho Iset sửa đổi lại căn phòng mà không cho Arthur biết, khiến cho toàn bộ những cuộn giấy ma pháp kia bị phá hủy do việc chuyển đổi dữ liệu.

Sau một hồi rùm beng thì biệt danh Evil cũng từ đó mà ra đời, dĩ nhiên khu số 1 cũng có chữ “Evil” trên đó nhằm dằn mặt “kẻ chủ mưu”.

“Thôi mà hội trưởng, tớ cũng đã biết lỗi của mình rồi mà, với lại chuyện đó xảy ra cũng rất lâu rồi, ít nhất cậu cũng phải suy nghĩ đến cảm xúc của Tinas chứ…”

Mặc dù lời nói đầy sự ăn năn nhưng vẻ mặt của tên chết dẫm kia chẳng hề có chút nào là ăn năn cả.

Arthur biết rõ điều này, và những lời của Frantz nói quả thực không sai, nếu cậu chỉ vì những việc nhỏ nhặt mà chấp nhất thì hoàn toàn không có tư cách làm hội trưởng của [Elite Entities].

Cậu nhìn Frantz một cái thật sâu rồi thở dài một hơi.

“Được rồi…”

“Heh…heh…heh… hội trưởng thật sự là một người vô cùng sáng suốt!”

“Giờ thì đi hộ cái – [Gate]”

Cánh cổng dịch chuyển liền xuất hiện theo lệnh của Arthur.

“Cung kính không bằng tuân mệnh, Penelope! Theo ta nào.”

Dứt lời, Frantz rất nhanh biến mất trong cánh cổng dịch chuyển.

Tuy nghe được toàn bộ cuộc hội thoại của hai vị chủ nhân nhưng Penelope chỉ hiểu được một phần của nó, và cô cũng không thắc mắc điều gì mà chỉ cúi đầu thi lễ với Arthur rồi nhanh chóng theo sau Frantz.

Cánh cổng dịch chuyển liền biến mất.

Tất cả chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Arthur hướng tầm mắt của mình về phía cánh cửa của Phòng nghị sự, ngay từ khi tới nơi này thì cậu đã phát hiện có người đang đứng trước cửa vào, và dĩ nhiên Frantz cũng biết, gã lôi theo Penelope đến khu số 1 cũng vì muốn Arthur và người này gặp riêng.

Người này là người mang đến cho Arthur một loại cảm giác thân thuộc khó mà diễn tả bằng lời.

Chỉ chờ đợi và chỉ chờ đợi…

Hàng phút…

Hàng giờ…

Hàng ngày…

Hàng năm…

Tất cả chỉ có sự im lặng chờ đợi.

Chờ đợi đến cái ngày mà giọng nói của Arthur vang lên.

Còn có thể là ai khác ngoài…  

“Tới rồi sao Jin...”

Ầm… ầm… ầm…

Cánh cửa Phòng nghị sự từ từ mở ra để lộ ra thân ảnh của Jin.

“Vâng! Em đã tới và mừng người trở lại, ông xã!”

+++++Còn tiếp+++++

Loading...
Bình luận (1) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

NDK
Cảm ơn tác giả
Xem thêm