Huyền Thoại Cổ Ngọc
Đại Dương Đại Dương
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu

Chương 13 - Lời Nhắn / John Montgomery

Độ dài: 2,536 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

JOHN MONTGOMERY

69 ngày trước Xuân Phân,

Tiếng đập cửa rầm rầm liên tục giáng lên căn nhà số 9 phố Moonstone. Cánh cửa gỗ dầy cui run bần bật dưới mỗi cú phang chí mạng của một bàn tay lông lá. Ấy vậy mà vẫn chưa đánh thức được gã chủ nhà tên John. Vị khách mất dần kiên nhẫn, hắn ta dùng hết sức lực và tung một cú đấm thẳng vào cánh cửa làm nó gần như nứt thành một cái lỗ. Những mảnh gỗ vụn rơi lả tả xuống đất trông hết sức thảm hại. Hắn tức tối gầm lên, “JOHN MONTGOMERY, RA NHẬN HÀNG!!!”

Lúc này, John mới giật bắn khỏi giường. Cậu cuống quýt lao ra bật tung cửa sổ, xém chút nữa là vấp té do cái chăn quấn cả vào chân. John đưa cặp mắt lờ đờ như cá chết nhìn xuống thì thấy một con yêu tinh khổng lồ đang đứng chờ sẵn ở cửa. Cậu cười hềnh hệch. Giấc mơ này quả là giống như thật. Nên quay trở lại giường thôi. Đúng lúc đó, John lại vấp phải một cái đế nến và ngã chỏng chơ trên sàn. Cú ngã đau diếng khiến John cuối cùng cũng tỉnh ngủ. Cậu lấy tay xoa xoa trán rồi bỗng dưng sực tỉnh. Quái vật! Trước cửa nhà! Kiếm mình sao? John lại vội vàng phóng ra cửa sổ ngó xuống đúng lúc vị khách bên dưới rú lên “JOHN MONTGOMERY, MAU XUỐNG ĐÂY!!!” Tiếng gầm áp đảo tinh thần, dường như nó đã nổi nóng lắm rồi. John nháng thấy dưới chân nó là một gói hàng bé tí ti. Chung quanh, người dân đang xúm xít lại chỉ trỏ bàn tán.

John vội vã chạy xuống cầu thang. Cái nón ngủ hình chóp bằng vải mềm tung bay khi cậu phóng vèo vèo qua hai tầng lầu. Khi đi ngang qua phòng thí nghiệm, John mếu máo nhìn những ống nghiệm và hoá chất của cậu đã rơi bể tan tành vì những cú đập cửa thô bạo của con quái. Dưới mặt đất đầy rẫy những chất bột đủ màu sắc. Đây đó còn có những vũng chất lỏng bốc khói trông rất là nguy hiểm. Vốn là một người sạch sẽ và cẩn thận, cảnh tượng này đối với John không khác gì lấy dao chọc vào mắt. Cậu định cúi xuống thu dọn lại một chút nhưng lại nghe con thú ngoài cửa gầm lên. John nháo nhào nhón chân né những bãi hoá chất và hối hả chạy ra. Bất cẩn thế nào lại vấp ngay vào một quyển sách. Kết quả là John lộn cù mèo hai ba vòng rồi tông bật tung cửa chính ra ngoài, nằm đo đất ngay trên bật thềm nhà trước bao nhiêu con người đang tò mò ngoài đây.

Đám đông gần đó cười ầm lên. Tuy rất tỉ mỉ trong công việc nhưng cái tật tay chân luống cuống mỗi khi hối hả luôn đẩy cậu vào những tình huống oái oăm dở khóc dở cười. Người trong khu Moonstone ai cũng quá biết anh chàng khoa học gia trẻ tuổi John Montgomery hiền lành nhưng cứ ngô ngố, lúc nào cũng lóng ngóng vụng về. John rên rỉ đau đớn. Cậu ngước đôi mắt mệt mỏi lên. Con quái vật lông lá này trông rất quen. Xem nào, đầu sư tử, cánh đại bàng, thân hình của khỉ, và đeo dây chuyền mặt đồng xu lục giác bằng bạc. Phải rồi, chính là nhân viên của ngân hàng Hetra. Thảo nào mọi người đều rất bình tĩnh khi thấy sinh vật đồ sộ hung tợn thế này xuất hiện.

Ngân hàng Hetra là một hòn đảo nằm ở trung tâm thế giới. Nơi này chuyên cho các nhà lãnh đạo quốc gia vay nợ, chủ yếu là để sắm sửa vũ khí và xây dựng đất nước. Quy tắc thú vị nhất của ngân hàng này đó là phi bạo lực. Đó là lý do vì sao con quái này không dám hành hung hay đột nhập vào nhà cậu. Một số người kém hiểu biết sẽ lấy làm lạ, chỉ là một ngân hàng nhỏ nhoi, lại không được phép dùng đến bạo lực, thì làm sao có thể bảo đảm những quốc gia từng vay nợ sẽ tôn trọng hợp đồng? Thật ra, đừng nên xem thường mức độ thủ đoạn của những con quái vật này. Trong lịch sử, cũng từng có những quốc gia vì không trả nổi nợ hoặc cố tình làm ngơ mà bị bọn quái vật này trả thù đến mức vong quốc. Chúng đủ tầm ảnh hưởng để xách động những quốc gia khác liều mình nổi dậy làm những việc máu me thay chúng. Kiểm soát được nguồn tiền là kiểm soát được một vũ khí lạnh lùng và lợi hại. Ngoài ra, ngân hàng Hetra còn là nơi bảo quản tài sản và giao hàng cực kỳ uy tín. Người ta có thể gửi một hàng ở đó và nhờ giao lại cho con cháu bốn năm đời sau vào đúng một ngày, một giờ cụ thể. Bọn quái vật này sẽ thực hiện không sai một giây. Và chính vì ngân hàng Hetra coi trọng thời gian như thế nên John biết chắc cậu đã làm con quái vật này nổi điên rồi.

John he hé mắt nhìn nó. Con quái vật cúi xuống gầm gừ hỏi, “John Montgomery?” Cậu gật đầu lia lịa. Con quái vật thở hắt ra, nó quẳng gói hàng bé tí lên tấm lưng bầm dập của cậu rồi hậm hực giang rộng cánh bay đi. Ngân hàng Hetra nổi tiếng vì đúng giờ chứ không vì phép lịch sự.

John lồm cồm bò dậy. Đám đông cũng từ từ giải tán. John lấm lét quan sát thái độ của họ. Mấy cô gái nhìn cậu cười khúc khích khiến John ngượng đỏ cả mặt. Cậu vội vàng phủi lớp bụi bẩn dính trên người và cầm gói hàng vào nhà. Khi sập cửa, John phát hiện ra vết lõm xấu xí trên cánh cửa mà hàng tuần cậu đều kỳ cọ kỹ càng. John xuýt xoa tiếc nuối và thầm nguyền rủa con quái vật khó ưa. Đất Mẹ mày, cầu cho mày bay ngang một cơn bão dữ. Nói vậy thôi chứ John thừa biết đôi cánh của loài quái vật này cực kỳ khoẻ. Chúng bay qua đại dương và bay vượt lên trên những đám mây đen mà không hề biết mệt. John tặc lưỡi rồi khoá cửa lại. Cậu ngồi phịch xuống cái ghế bành gần nhất và bắt đầu săm soi. John nheo mắt đọc qua mấy dòng chữ phai màu trên gói hàng. Tên người gửi đã mờ đến nỗi không còn thấy rõ nữa. Nhưng nếu đúng như những gì cậu đọc được thì quả là rất quái lạ, thậm chí cực kỳ quái lạ.

Từ: John Montgomery

Đến: chính tôi, John Montgomery

Gì cơ? Làm sao mà tự mình gửi cho mình mà mình không hề hay biết chứ? Hay là có người nào đó trong gia đình cũng tên John? Không đúng, nếu vậy thì làm sao họ biết sẽ có một John Montgomery nữa sẽ ra đời chứ? Trên bức thư có ghi rõ ngày gửi cách đây cũng tám năm trời. Hơn nữa, lại có thêm chữ “chính tôi” ở đây nữa mới kỳ.

John tò mò xé lớp giấy gói sờn rách và rút ra một bức thư và bốn lá bài Oracle. Tất cả đều đã ố vàng. Cậu quan sát bốn lá bài đã gãy góc. Cũng chỉ là những lá bài bình thường, không có gì đặc biệt. Trong thế giới Hetra, bộ bài Oracle thường được các Pháp sư và Phù thuỷ đảo Frostmost dùng để bói quẻ. Kết quả nghe nói cực kỳ chính xác nhưng John chưa có dịp được du ngoạn đến Frostmost nên chưa thể tự mình kiểm chứng được. Cậu hướng sự chú ý qua bức thư cũ mèm, vàng ểnh, căng mắt đọc những dòng chữ nhạt nhoà trong đó.

“Gửi John, gửi tôi,

À, có lẽ cậu sẽ thấy rất ngạc nhiên khi thấy bức thư này nhưng quả thật chính cậu đã viết ra đó. Còn trong hoàn cảnh nào thì sau này cậu sẽ hiểu. Tôi không có nhiều thời gian nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Khi Cộng Hoà Illuminus bị một người phụ nữ kiểm soát, cậu sẽ gặp được rất nhiều bạn mới. Hãy tin họ, giúp đỡ họ, vì làm vậy cũng chính là giúp cho quốc gia, giúp cho toàn cõi Hetra nữa. Hãy đem bốn lá bài này đến gặp nữ tù nhân trong ngục để hỏi về lá thứ năm. Rất quan trọng đó! Cuộc đời cậu sắp thay đổi rồi. Tốt hay xấu do bản thân cậu quyết định.

Mong Đất Mẹ gìn giữ cậu.”

John đọc xong bức thư liền phá lên cười. Ở đâu ra cái lối viết văn lộn xộn hầm bà lằng như thế này chứ? Rồi cậu sực nhớ ra. Hình như cái kiểu viết lung tung này nghe quen quen. Cậu nháng thấy bức thư tình cậu viết cho cô gái hàng xóm nhưng không dám gửi đang thò ra dưới một đống sách bự chảng. Ngập ngừng, John do dự rút bức thư đó ra để so sánh. Trước sự kinh ngạc của cậu, cả hai nét chữ đều giống nhau như tạc. Từ cách móc chữ “b” đến độ dài của chữ “t” không vượt quá chữ “h.” Ngay cả văn phong dài dòng cũng giống.

Nhà khoa học trẻ hoảng hốt đọc lại lá thư một lần nữa. Đây rồi, làm sao một người tám năm trước biết được sẽ có Cộng Hoà Illuminus chứ? Thời điểm đó đất nước này vẫn còn Đế Quốc Diemond mà. John liếc qua mấy lá bài Oracle. Hay chẳng lẽ người viết ra bức thư này có quan hệ với Pháp sư bên Frostmost? Họ đã tiên đoán trước tương lai và vị tiền bối đó đã để lại lời nhắn cho cậu?

John cảm thấy cực kỳ hoang mang. Gia tộc Montgomery là một trong những gia tộc lâu đời nhất ở lục địa Ironland. Theo lịch sử, nhà Montgomery có công tìm ra những mỏ khoáng sản bên triền núi phía tây Thủ Phủ Starpiece và cũng là những người đầu tiên phát triển ngành khai khoáng ở đây. Trải qua biết bao nhiêu đời, gia tộc nhà cậu đều giữ tước vị cao trong triều đình, sau đó dần dần bước theo con đường khoa học. Nhà Montgomery xem trọng kiến thức nhưng vẫn giữ một thái độ kính trọng, không bài xích đối với phép thuật và giới Sinh vật huyền bí. Nhưng theo John nhớ thì các văn tịch của gia đình chưa bao giờ nhắc đến mối quan hệ với Frostmost.

John vừa gãi gãi mái tóc nâu bù xù như tổ quạ vừa ngắm nghĩa bốn lá bài, gương mặt xương xẩu chảy dài ra vì phiền não. Lá thứ nhất là Vòng Xoay Số Phận, một thiên thần áo trắng và một con quỷ áo đen đang bám hai bên vòng xoay như đang giằng co giữa vận may và vận rủi. Lá thứ hai là Vị Hoàng Đế uy nghi và vương giả, nhưng bên dưới lớp lễ phụ Hoàng gia là thấp thoáng áo giáp sáng ngời. Lá thứ ba là Mặt Trăng dưới đáy hồ, lung linh huyền ảo. Lá cuối cùng là Kẻ Ngốc, trên tay lỉnh kỉnh đủ thứ vật dụng như chuẩn bị bước vào một cuộc hành trình rất dài. Tất cả đều là những lá bài đầy chất tự sự và nhiều hình ảnh biểu tượng. Ý nghĩa thực sự của chúng là gì nhỉ?

Ngẫm đi ngẫm lại vẫn không tìm được lời giải đáp hợp lý, nhà khoa học chán nản cất tất cả thư từ và bốn lá bài trở lại hộp đựng và tống nó lên một chỗ trống hiếm hoi trên kệ sách. Sau đó, John hăm hở định quay lại phòng làm việc. Ý nghĩ ấy vừa nháy lên trong đầu, cậu đã nhớ tới một mớ hỗn độn đang nằm chình ình ngay trên sàn đang chờ cậu vào dọn dẹp. Ôi trời! Hoá chất của tôi, tấm thảm nhập khẩu từ Sumeroff của tôi! John ba chân bốn cẳng chạy vào phòng làm việc, hết hốt cái này, lại lau cái kia, chùi cái nọ, lòng không ngừng nguyền rủa con quái vật giao hàng khi nãy.

Sau khi căn phòng đã sạch sẽ gọn gàng trở lại, John mới từ tốn kiểm tra lại một lượt. Bỗng cậu thét lên, “Đất Mẹ ơi! Đâu mất tiêu rồi?” John cuống cuồng lật từng quyển sách, hất tung tấm thảm lên tìm kiếm. Cậu nằm thụp xuống sàn mà ngó vào gầm tủ, gầm bàn, các khe kẽ giữa các kệ sách nhỏ. Cậu gần như phát điên lên. Cuối cùng, John cũng thấy một ống nghiệm đậy nắp chặt kín, bên trong là một chất lỏng màu đen sền sệt đang mắc kẹt trong hốc tường khuất sau một cái chân ghế. John thở phào nhẹ nhõm rồi lao đến nhặt nó lên.

“Mày đây rồi. Công trình của cả đời tao ơi.” John hí hửng đem ống nghiệm lại bàn làm việc. Cậu lấy ra một ít chất nhầy màu đen, cho vào dĩa. Rồi sau đó thả vào đó một ít bột sắt, đem nung trên lửa. Thứ màu đen đó đột nhiên loãng ra và hoá thành màu đỏ tươi.

John hét lên đầy phấn khích, “Thành công rồi! Bây giờ, chỉ cần thử trên vật thể sống là được.” Thứ dịch màu đen ban nãy chính là máu của loài Huyết Chuỷ. Ông bạn què của John làm việc trong dinh Kim Ốc hôm trước bỗng ghé đến và đem cho cậu một ít. Đây là món hàng John cần từ rất lâu rồi. Cậu luôn nung nấu ý định tìm ra phương thuốc chữa chứng bệnh hút máu. Phải, đối với John, các Sinh vật huyền bí đơn giản là đang mắc một chứng bệnh kỳ lạ khiến chúng có lối sinh hoạt khác biệt với loài Người. Đối tượng mà John quan tâm nhất, đó chính là Huyết Chuỷ. Đặc biệt là sau vụ án mạng làm rung chuyển cả Cộng Hoà Illuminus, John lại càng quyết tâm tìm ra phương thuốc này.

John vui mừng với phát hiện mới của mình. Cậu nhảy múa quanh phòng làm việc, không hề biết rằng chính phương thuốc này sẽ đem lại cho cậu những rắc rối mà cuộc đời cậu chưa bao giờ dám nghĩ đến. Nhà khoa học trẻ nào ngờ rằng, nhất cử nhất động của cậu đều đã bị một đôi mắt theo dõi sát sao bên ngoài cửa sổ. Sau khi đã biết được những gì cần biết, hắn khập khiễng bỏ đi.

Bình luận (0) Facebook
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận