Huyền Thoại Cổ Ngọc
Đại Dương Đại Dương
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu

Chương 003 - Mưu Mô / Charlotte Alden

Độ dài: 6,112 từ - Lần cuối: - Bình luận: 13

CHARLOTTE ALDEN

89 ngày trước Xuân Phân,

Điền trang của gia đình Charlotte nằm im lìm “như một nấm mồ” ở vùng ngoại ô phía tây và cách Thủ phủ Stahpease chừng một giờ xe ngựa. Cứ mỗi lần nghe cụm từ ấy, cô cũng chỉ đành nén tiếng thở dài mà ngoảnh mặt đi chứ chẳng thể trách thiên hạ độc mồm độc miệng được. Sâu trong lòng, Charlotte hiểu họ ví von nhà mình như vậy cũng chẳng có gì quá đáng vì cách đây không lâu nơi này vừa xảy ra một vụ án mạng chấn động khiến cả gia đình Alden trên dưới ba mươi người đều chết không toàn xác. Kể từ sau đêm đẫm máu ấy, căn nhà cứ lầm lũi nằm phủ bụi trong bóng tối rồi dần trở thành một biểu tượng xấu xí, một nơi bị nguyền rủa mà hầu hết mọi người chẳng ai dám bén mảng lại gần.

Hầu hết.

Charlotte vẫn lờ mờ cảm nhận được rằng giữa những lùm cây um tùm ngoài kia, có những con mắt không ngừng quan sát mọi động tĩnh của cô — thành viên cuối cùng của nhà Alden sống sót qua thảm kịch ấy. Tuy nhiên, mỗi lần cô đem chuyện này kể với vú nuôi của mình thì bà ấy lại thở dài mà nói lảng đi. Cứ thế, mỗi đêm, Charlotte đều ngồi bên khung cửa sổ và dõi mắt ra màn đêm dầy đặc ngoài kia. Cô lắng nghe, cô nhíu mày tập trung, cố gắng nhìn ra kẻ nào đang khiến cô từng ngày từng giờ dần dần trở nên điên loạn.

“Sao con vẫn chưa đi nghỉ?” Một giọng nói khò khè kèm theo tiếng ho sù sụ đến rũ người chợt vang lên sau lưng và cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Charlotte.

Tiểu thư nhà Alden chẳng nói gì mà chỉ tiếp tục ngồi nhìn đăm đăm vào màn đêm bên ngoài khung cửa sổ bám đầy bụi. Cô đã thôi không còn muốn tranh cãi với bà vú nữa rồi. Cho dù cô có thuyết phục thế nào thì bà ấy vẫn chẳng chịu tin rằng mạng sống của họ đang bị đe doạ. Cái chết của cả nhà cô không phải là tai nạn và kẻ chủ mưu chắc chắn sẽ không ngồi yên chừng nào mà gia tộc Alden vẫn chưa bị tận diệt. Charlotte biết kẻ đó là ai, nhưng mỗi lần cô nói ra cái tên ấy, bà vú lại hốt hoảng gạt phăng đi.

“Con vẫn chưa thể buông bỏ được sao?” Bà ngồi xuống cạnh cô rồi khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò nhợt nhạt của Charlotte. “Đời người ai mà chẳng gặp phải chuyện bất hạnh. Nhưng chúng ta phải học cách quên đi quá khứ để sống vì ngày mai chứ con.”

“Làm thế nào con quên được hả vú?” Charlotte phẫn nộ đáp, “con biết thủ phạm là ai nhưng con lại không thể lôi hắn ra ngoài sáng được.” Cô nấc lên, giọng nói như có lửa thiêu đốt. “Hắn ở ngay ngoài kia kìa. Con chắc chắn như thế! Con sẽ sớm tìm ra được chân tướng thôi. Và rồi con sẽ bắt hắn phải…”

Charlotte định đưa ngón tay lên để gõ vào cửa kính nhưng còn chưa kịp làm gì thì bà vú đã chộp lấy tay cô mà giấu xuống dưới bệ cửa sổ. Bà run run cất tiếng dặn dò, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng, “đừng làm chuyện ngu ngốc nhé Charlotte của ta. Chúng sẽ dừng tay khi con chịu an phận. Nếu con còn ngoan cố đi chọc vào tổ ong, chúng sẽ lại ra tay đấy. Và vú không thể chịu nổi nếu con bỏ vú mà đi đâu…”

“Chúng?” Charlotte bàng hoàng, “chúng là ai? Vú đã chịu tin con rồi sao? Vụ án mạng hoàn toàn không phải tai nạn có đúng không? Ai là kẻ chủ mưu? Rachel, vú mau nói cho con biết đi? Có phải là…”

“Con còn sống là may mắn lắm rồi!” Bà vội ngắt ngang lời cô rồi đứng dậy dứt khoát buông rèm cửa sổ xuống. “Đừng hỏi gì thêm nữa. Cứ cố mà sống cho tốt đi. Vận may của Thổ Mẫu Thần không mỉm cười với mình mãi đâu.”

May mắn… Mỗi khi nghe bà ấy dùng từ này để khuyên nhủ và động viên cô, Charlotte lại càng quặn đau trong lòng. Đối với cô mà nói, sống quạnh quẽ một mình trên đời thì thà chết quách đi còn hơn. Đây không phải là may mắn. Đây không phải là hồng ân của chư thần. Đây là một lời nguyền, một sự tra tấn kéo dài vĩnh viễn.

“Ánh sáng vẫn chưa rời bỏ căn nhà bất hạnh này. Con chính là ngọn lửa cuối cùng của gia tộc Alden. Thổ Mẫu vẫn muốn con tiếp tục sống vì người vẫn còn nhiều kế hoạch cho con.” Bà run run đứng dậy, với lấy cây nến gần đó rồi từ từ tiến về phía cửa. “Con ngủ sớm đi và đừng nghĩ ngợi về những điều hoang đường và kinh khủng đó nữa.” Rachel khép cửa phòng ngủ lại. Tiếng ho sù sụ của bà nhỏ dần đi, để lại Charlotte trong căn phòng bụi bặm tối tăm.

Bình thường, Charlotte sẽ để ngoài tai mấy lời lẩm cẩm ấy rồi vùi mặt vào gối mà khóc cho đến khi thiếp đi. Thế nhưng hôm nay lại khác, Rachel đã lỡ miệng xác nhận với cô rằng cái chết của gia đình Alden thực sự không phải do tai nạn, cả việc Charlotte sống sót cũng không phải ngẫu nhiên, càng không phải do may mắn.

Chúng chính là thủ phạm. Mà đứng đầu chỉ có thể là hắn. Đêm nay, cô sẽ có được câu trả lời chính xác. Đêm nay, cô sẽ tiến hành kế hoạch phục thù của mình.

Bên ngoài cửa sổ phòng ngủ nơi cô đang ngồi là khuôn viên điền trang tối đen như mực văng vẳng tiếng chó sủa xa xa. Nguồn sáng duy nhất là ngọn đèn cầy tù mù thấp thoáng trong căn biệt thự Firstbloom nằm đơn độc trong một khu đất rộng lớn. Charlotte khẽ rút từ trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ. Cô liếc nhanh qua mấy dòng địa chỉ và thời gian được ghi nghuệch ngoạc trên đó rồi nhanh tay đốt tờ tin nhắn ấy đi.

Trong căn phòng ngủ lờ mờ tối, Charlotte đưa những ngón tay thon dài mảnh dẻ chậm rãi búi gọn mái tóc đỏ rực như lửa rồi phủ kín đầu bằng chiếc mạng đen tuyền. Trước đây, màu tóc đỏ đặc trưng này là một biểu tượng quyền lực vững chắc của gia tộc Alden. Thế nhưng tại thời điểm này, nó lại trở thành một tấm vải đẫm máu phe phẩy trước mắt lũ bò tót điên cuồng.

Nếu kế hoạch của chúng thành công mỹ mãn thì lẽ ra đã không còn một sợi tóc đỏ nào vấn vương ở Stahpease nữa. Ấy thế mà rốt cuộc “số phận” vẫn run rủi cho Charlotte được bình an vô sự, nhưng đồng thời cũng đẩy cô vào hoàn cảnh mồ côi, bị bao vây bởi trùng trùng nguy hiểm, không biết khi nào bọn chúng sẽ ra tay diệt cỏ tận gốc.

Song, càng đau thương bao nhiêu, sự oán thán trong lòng cô càng sâu đậm thêm bấy nhiêu. Charlotte liếc nhìn mình trong tấm gương lấm tấm bụi, ánh mắt cô từ bao giờ đã trở nên lạnh lùng ráo hoảnh, mất đi cái nét viên mãn của một phụ nữ vừa yên bề gia thất.

Đã một tháng trôi qua kể từ sau cuộc thảm sát cha mẹ và chồng cô. Mặc dù nguyên nhân và thủ phạm vụ án đã được nhanh chóng kết luận, nhưng bất kỳ người nào thông hiểu trò chơi chết chóc của quyền lực đều biết rằng mọi chuyện không hề đơn giản như thế. Con quay lần này đã chỉ trúng gia tộc Alden.

Tuy vậy, chẳng ai dám mở miệng hó hé gì. Tất cả chỉ là những lời thì thầm nơi vách hẻm góc phố. Charlotte cũng đã mấy lần trộm nghe được rất nhiều điều tàn độc về số phận của cô. Kẻ nghĩ mình sành sỏi xì xầm với nhau rằng, thà là truy cùng giết tận gia tộc Alden thì may ra tương lai còn tránh được vài trận gió tanh mưa máu, chứ chừa lại một mạng thì thể nào cũng gây hậu hoạ nghiêm trọng. Bọn nhìn đời lạc quan chỉ cười khẩy, một ả đàn bà thì làm được trò trống gì, cũng chỉ sống lay lắt cho đến khi vụ này chìm xuống. Nếu cần thì tuỳ ý gây ra một vụ tai nạn, hay thậm chí dàn cảnh ả đau buồn mà tự sát là xong.

Nhưng đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Một khi cơn bão đã kéo đến, nhà không sập thì cây cũng đổ. Huống chi, những ai hiểu rõ Charlotte đều biết cô không phải mẫu người phụ nữ tầm thường. Cô biết bọn quý tộc phong kiến cũ muốn trả mối thù phản bội của cha cô, nhưng vì lý do nào đó, cô đã thoát chết trong gang tấc. Hiện giờ, chúng đều âm thầm ngày ngày quan sát xem thái độ của cô như thế nào sau vụ thảm sát. Tuy nói là lần ra tay vừa rồi đã gây chấn động toàn Cộng Hoà Illuminus nên chúng muốn chờ một khoảng thời gian nữa cho mọi sự êm xuôi rồi mới quyết định sống chết của cô, nhưng, cũng như Rachel nói, chỉ cần Charlotte có một chút mảy may biểu hiện chống đối, cô chắc chắn chúng sẽ lập tức thủ tiêu mầm sống cuối cùng của nhà Alden.

Không! Ta nhất quyết sẽ không ngồi yên chờ chết. Ta nhất quyết sẽ không để bản thân làm mồi cho lũ kền kền háu đói. Chúng sẽ phải bất lực nhìn ta vực dậy gia tộc Alden hiển hách, trả thù kẻ đã xé xác những người ta yêu quý. Rồi chúng sẽ phải phủ phục trước vinh quang của ta. Charlotte quắc mắt tự nhắc nhở hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

Tiểu thư nhà Alden nhẹ nhàng khoác lên mình một tấm áo choàng lông gấu màu đen quá khổ, phủ kín lấy dáng người dong dỏng cao. Tà áo quét qua sàn gỗ đóng một lớp bụi dầy, để lại một vệt dài uốn éo như một con rắn khổng lồ đang trườn đi săn mồi. Charlotte thổi tắt nến trong phòng mình rồi kiên nhẫn ngồi đợi đến nửa tiếng trong bóng tối, vờ như mình đã đi nằm.

Tiếng chó sủa văng vẳng chung quanh dần tan vào im lặng. Giờ hẹn đã gần đến rồi. Nếu không đi ngay, cô chắc chắn sẽ đến trễ. Thế nhưng Charlotte không thể liều lĩnh được, nhất là khi kế hoạch phục thù chỉ vừa mới bắt đầu. Cô nín thở kiên nhẫn đợi thêm một lát nữa cho đến khi cả điền trang thật sự câm nín như một vùng đất chết. Áng chừng những kẻ theo dõi đã rời đi, cô mới rón rén bước xuống cầu thang rồi thận trọng lướt qua phòng ngủ của Rachel. Khi thấy bà vú đã nằm im trên giường, cô mới vội vã rời nhà bằng cửa sau, tay xách theo một ngọn đèn leo lét.

Đi thăm mộ lúc nửa đêm đã là một chuyện rất đáng sợ trong tâm trí còn khá mê tín của người dân Cộng Hoà, huống chi tối nay Charlotte đến nghĩa trang Stahpease không phải chỉ để viếng người thân. Hành động mạo hiểm này chắc chắn sẽ lấy mạng cô nếu để kẻ thù phát hiện ra. Tuy nhiên, không ai thông thuộc đường ngang ngõ tắt khu ngoại ô này bằng Charlotte. Chỉ cần một nguồn sáng bé tẹo dễ dàng giấu đi trong màn đêm, cô tin chắc mình vẫn có thể đến nơi một cách an toàn. Miễn là mình can đảm! Charlotte tự nhủ, níu chặt cổ áo lông trước những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt.

Bầu trời cuối tháng mười hai tù mù tối, ánh trăng gần như đã biến mất khỏi bầu trời, con đường trước mắt mơ hồ một màu đen thẫm. Tiểu thư Alden bước từng bước thận trọng, đôi mắt láo liên quan sát bốn bề. Vì đã quá quen với đường xá vùng này, cô không gặp khó khăn gì khi di chuyển trong đêm. Cái Charlotte lo lắng nhất chính là bị người khác phát hiện, nhưng dường như đêm nay mọi thứ đều rất tĩnh lặng.

Rón rén trong khoảnh sân sau, Charlotte ngoái đầu lại nhìn toà biệt thự. Điền trang Alden cực kỳ rộng lớn. Gia tộc cô sở hữu mấy cánh đồng trồng ngô và lúa mỳ rộng thênh thang chỉ cách biệt thự khoảng hơn năm phút xe ngựa. Trong trang trại còn nuôi cơ man nào gà, nào vịt, bò, và lợn. Trước đây nơi này không bao giờ vắng bóng người hầu kẻ hạ và khách viếng thăm, nhưng từ sau vụ án mạng, không còn ai dám bén mảng đến đây nữa. Hàng ngày, chỉ có mỗi mình Charlotte và bà vú quẩn quanh trong căn biệt thự vắng lặng, âm u. Hai người cứ thế nương tựa vào nhau mà sống cho qua ngày đoạn tháng.

Tuy vậy, Charlotte tinh nhạy vẫn luôn cảm nhận được có người quan sát theo dõi mọi động tĩnh của mình. Sự phản bội của cha cô đã gieo vào lòng bọn quý tộc một hạt giống thù hận và chúng nhất quyết bắt nhà Alden phải nếm quả đắng. Ngày đó, Công tước Benjamin Alden là một trong những thân tín bên cạnh Williams Đại Đế. Tuy nhiên, cha cô lại chán ghét sự cai trị hồ đồ và tính cách tham lam tàn ác của hắn nên đã ngấm ngầm khích lệ và tạo điều kiện cho phong trào Khai Trí phát triển mạnh mẽ.

Sự sụp đổ của chế độ phong kiến trên toàn lục địa Irohnia hết tám phần là do có bàn tay của gia tộc Alden nhúng vào. Ngày Đại Đế và hàng ngũ quý tộc quan lại cộm cán bị chém đầu, nhà cô được miễn trừ trách nhiệm vì những công lao to lớn của Benjamin. Bản thân ngài Công tước cũng tự nguyện từ bỏ quyền lực chính trị và về sinh sống tại khu điền trang cách biệt với trung tâm Thủ phủ.

Nhà Charlotte tuy đã tránh khỏi thế giới phồn hoa ở Stahpease nhưng vẫn có của ăn của để do lối sống của họ rất cần kiệm liêm chính. Dù không còn giữ chức vụ gì trong bộ máy chính trị mới, ông Alden vẫn kiếm được rất nhiều tiền nhờ có tư duy tân tiến, biết kinh doanh, biết học hỏi. Ông cũng đem tất cả những gì mình biết mà truyền dạy cho cô con gái duy nhất. Đây cũng là điều Charlotte biết ơn cha mình nhất.

Trước đây, phụ nữ ở lục địa Irohnia mấy ai biết chữ. Cuộc sống của họ bị trói buộc bởi người chồng. Tám năm trở lại đây, nữ giới, đặc biệt là ở Thủ phủ, đã bắt đầu có đời sống phong phú hơn. Rất nhiều cửa hàng mọc lên do phụ nữ làm chủ. Thậm chí họ còn dành được nhiều ghế dân biểu trong Hạ Viện Stahpease nữa. Nếu cha cô còn sống, chắc chắn ông sẽ suốt ngày liến thoắng về sự tiến bộ mà trước kia ông đã nhìn thấy trước. Chỉ tiếc là… Charlotte bất giác tự ôm lấy cơ thể gầy gò đang run rẩy và bước vội hơn. Gió đêm đã bắt đầu trở lạnh.

Nghĩa trang Stahpease nằm ở ven khu rừng ngoại ô. Tuy cách điền trang không xa nhưng đi bộ cũng là cả vấn đề. Đôi chân cô mỏi nhừ vì hối hả, chỉ mong đến chỗ hẹn kịp giờ. Người cô cần gặp hôm nay là một nhân vật rất thần bí. Đó là người duy nhất có khả năng cho cô đáp án về kẻ chủ mưu đằng sau vụ án mạng — kẻ mà Charlotte đã thề với lòng rằng một ngày nào đó phải cắm ngập dao vào tim hắn.

Nghĩ đến đây, đôi chân cô thoáng run rẩy. Chưa bao giờ trong đời cô nghĩ rằng mình sẽ khao khát muốn giết một người như vậy. Đôi lúc cô cũng lo lắng liệu khi thời điểm đó đến, mình có gan xuống tay hay không. Nhưng cứ nhớ lại hiện trường đẫm máu tối hôm ấy, Charlotte lại muốn đích thân băm vằm tên cuồng sát đó ra như những gì hắn đã làm với cả nhà cô.

Cô rảo bước nhanh hơn, gót giày lún xuống trên con đường ngập cỏ dại. Mặt đất rêu phong nuốt chửng tiếng bước chân như giúp cô đến chỗ hẹn an toàn. Gió rít từng cơn qua những tàng cây cổ thụ ven đường. Lối vào nghĩa trang tối om không có lấy một ngọn đèn. Lâu lâu lại có tiếng những cành cây khô gãy răng rắc khiến Charlotte giật thót mình mà vội che đi nguồn sáng leo lét, bước chân thoáng chựng lại. Khi đã chắc chắn rằng không có ai bám theo mình, cô tiếp tục vội vã dấn tới.

Qua khỏi khúc cua, con đường dần đen thẫm lại và yên ắng hơn nữa vì đã vào đến mé rừng. Đoạn đường tĩnh lặng đã thôi đe doạ cô, ngược lại còn gợi lên trong Charlotte những kỷ niệm ngọt ngào.

***

Lúc bé, cô còn thường cùng cha ra vào lâu đài Diamond. Nhà Alden và Williams vốn rất thân thiết vì cha cô và Đại Đế cũng là hai người bạn từ tấm bé. Thứ cô nhớ nhất chính là khu rừng Roygryns hiền hoà nằm sau lâu đài. Chiều chiều, cô thường cùng mẹ đi dạo trên con đường mòn rợp những đốm nắng lấp lánh trên thảm lá đỏ. Thỉnh thoảng Charlotte lại bắt gặp một chú nai đang lững thững đi tìm cỏ non hay một đàn sóc đang vui vẻ chuyền cành, làm rơi vài hạt dẻ xuống đất.

Charlotte ngây thơ say đắm với cảnh vật thần tiên, không hề để ý những Vệ binh đang dõi mắt theo sát nhất cử nhất động của mẹ con cô. Cái án tử đã sớm treo lủng lẳng trên đầu họ từ khi Charlotte vẫn còn bé tí. Chẳng qua nhờ cha cô làm việc gọn gàng và kín đáo nên bọn quý tộc vẫn chưa tìm được bằng chứng chính xác để tố cáo Benjamin với Đại Đế mà thôi.

Khi Charlotte lớn lên một chút, mẹ của cô — bà Marie Lorraine Alden — thường không cho phép cô rời khỏi lâu đài một mình. Đây cũng là lúc Charlotte ý thức được những con mắt dè chừng xung quanh đều len lén dán vào lưng mình. Thời cơ khởi nghĩa càng đến gần, gia đình cô càng thường xuyên ra vào lâu đài để tránh bị nghi ngờ.

Mỗi lần theo cha mẹ vào diện kiến Đại Đế, Charlotte hiếu động lại bị mẹ nhét vào những bộ váy áo rườm rà, phải học theo những quy củ lễ nghi cứng nhắc, phải tham dự những buổi vũ hội nhàm chán mà cô luôn xem thường.

Trái với bà Marie Alden lúc nào cũng nghiêm khắc bắt cô phải ngiêng người nhún chân chào hỏi các phu nhân, phải học đàn, học khiêu vũ để gây chú ý với các Bá tước trẻ; ông Benjamin lại thích dạy cô cách đấu kiếm, cưỡi ngựa, bắn cung, và cả khoa học.

Từ bé, Charlotte đã chứng tỏ mình là một tiểu thư ham học hỏi, không bao giờ an phận với những đường kim mũi chỉ hay váy áo là lượt. Charlotte muốn hiểu cặn kẽ về thế giới ngoài kia. Cô không bao giờ quên những buổi chiều nắng vàng ươm cùng cha cưỡi ngựa trên đồi Shefherd. Những lúc đó, mẹ cô thường ngồi đọc sách ở trảng cỏ gần bên nhưng ánh mắt cứ chăm chú dõi theo Charlotte chỉ vì sợ cô bị ngã.

Thời thơ ấu, cô vốn rất thân thiết với Hoàng tử Richard Williams. Tuy vậy, càng lớn cô càng hiểu rõ thân phận của hai người, hiểu rõ quan điểm của ông Benjamin về Đại Đế nên tự giác giữ khoảng cách với anh ta mặc cho Richard càng ngày càng tỏ rõ sự ái mộ đối với cô.

Người đàn ông mà Charlotte hết mực yêu thương chỉ có Nam tước James Harrington. Ngay từ lần đầu gặp nhau tại vũ hội của một hoạ sỹ nổi tiếng, nụ cười ngọt ngào của James đã lập tức chiếm trọn trái tim Charlotte. Cô vẫn nhớ như in đêm đó hai người nhảy với nhau một điệu waltz. Chính cái cách anh dìu cô trong tay vừa nhẹ nhàng vừa vững chãi, cách anh nhìn vào mắt cô vừa say đắm vừa trìu mến đã khiến cô phải lòng anh. Và cũng chính khoảnh khắc đó, hai người biết họ đã thuộc về nhau.

James thông minh và hài hước. Anh là một giáo sư trẻ giảng dạy lịch sử tại trường Đại học Quốc gia Illuminus. Trước cuộc nội chiến, James cũng ngầm chống đối Đại Đế. Nhờ có sự trợ giúp của anh, ông Benjamin mới có thể dễ dàng kết nối với tầng lớp trí thức trẻ và tổ chức thành công cuộc đảo chính ngoạn mục, lật đổ ngai vàng của Williams, thành lập nền Cộng Hoà ở lục địa Irohnia.

Với vốn kiến thức uyên bác, James dễ dàng bước chân vào Hội đồng Toàn dân Cộng Hoà Illuminus, dành một ghế dân biểu ở vị trí Người Thầy — đại diện cho tầng lớp học sỹ. James cũng vì thế mà đẹp lòng cha mẹ Charlotte. Lễ cưới được tổ chức giản dị tại điền trang Alden dưới sự làm chứng của gia đình hai bên và nữ tu đền thờ Ái Thần Amara. Charlotte vẫn nhớ như in khoảnh khắc ngọt ngào lúc James hôn cô say đắm trước những đôi mắt ngưỡng mộ và tiếng vỗ tay nhiệt tình của mọi người.

***

Bỗng, một cơn gió lạnh cóng ùa qua, cuốn tung áo choàng khiến Charlotte run rẩy giật mình. Những hoài niệm vụt tan, bóng dáng người thân yêu bỗng chốc hoá thành những bia đá rêu phong vô hồn lạnh lẽo. Cổng nghĩa trang Stahpease xiêu vẹo hiện lên trước mặt. Cánh cửa sắt cũ kỹ bị gió đùa giỡn cứ rít lên kẽo kẹt trong đêm nghe đến gai người. Cô cẩn trọng gỡ sợi xích sắt hoen rỉ được quấn hời hợt quanh hai cánh cổng rồi lách người vào trong.

Nghĩa trang Stahpease là một khu đất bằng phẳng tương đối rộng lớn. Không khí ở đây đặc biệt lạnh lẽo. Cho dù là mùa hạ thì nơi này cũng mát mẻ, âm u hơn hẳn những khu vực khác. Vào ban đêm, hồ nước tù đọng ở giữa nghĩa trang lấp loáng dưới ánh trăng mờ nhạt trông như tấm gương phép của những ả phù thuỷ. Mặt nước đen phản chiếu những cành cây khô quằn quại và mấy ngôi mộ cô đơn quạnh quẽ. Một cơn gió thoáng vờn qua khiến mặt hồ lay động, hình ảnh bên dưới méo mó run rẩy càng làm tăng thêm cái vẻ u uất quỷ dị ở nơi này.

Sải bước qua những ngôi mộ im thin thít được phủ quanh bởi một màn sương khói mỏng, trong đầu tiểu thư nhà Alden bỗng hiện lên những hình ảnh khiếp đảm ngày hôm đó.

***

Khi Charlotte đang dạo phố buổi chiều, một thằng bé ăn mày đến gần ngửa tay xin tiền. Cô hào phóng mở ví và đặt vào tay nó hai đồng xu đỏ. Thằng bé vừa nhận tiền vừa kín đáo nhét vào tay cô một mảnh giấy. Xong việc, nó lí nhí cảm ơn và vội vã chạy mất. Charlotte tò mò liền mở ra đọc, lòng tràn đầy những bất an, nhưng khi cô nhận ra nét chữ quen thuộc của James thì mọi nghi ngờ đều tan biến.

“Gặp nhau tối nay tại quán Grandeur trên đồi Estell. Anh đợi.”

Charlotte bật cười, lòng thầm nghĩ không biết anh chồng tinh quái lại bày ra trò gì bất ngờ cho cô đến nỗi mà phải nhờ một thằng bé ăn xin đi gửi thư hộ. Cô nhìn quanh quất xem có phải James đang đứng núp ở đâu đó quan sát phản ứng của cô không. Song, cô chẳng thấy gì đặc biệt nên tủm tỉm nhét mảnh giấy vào ví. Lúc đó, cô không hề biết rằng cùng thời điểm ấy, James cũng nhận được một bức thư tương tự nhưng địa điểm hẹn lại là điền trang Alden.

Bức thư bảo James sẽ đợi nên Charlotte cố ý đến sớm một chút để rình xem anh ta định làm gì. Trên xe ngựa đi đến quán Grandeur trên đồi nhìn ra biển White Gull tuyệt đẹp, Charlotte cứ vô tư liên tục chỉnh sửa lại váy áo và kiểu tóc, hồi hộp chờ gặp người chồng yêu quý.

Lúc gần đến nơi, cũng là sắp đến giờ hẹn, cô lấy mảnh giấy ra xem lại. Bất giác Charlotte nhìn ra một điểm khác thường trong bức thư. Cách viết dấu dường như không giống cách viết của James. Người bình thường khi viết dấu sắc sẽ hất nét từ dưới lên, nhưng James thì lại phẩy từ trên xuống. Nét mực trong bức thư rõ ràng cho thấy cách đánh dấu trái ngược với thói quen của James. Charlotte săm soi lại mấy lần liền khẳng định bức thư này không phải do chồng cô viết. 

Ruột gan cô bỗng cuộn lên. Nếu như không phải James thì ai là người dẫn dụ cô đến đây? Mục đích của hắn là gì? James lúc này đang ở đâu? Chẳng lẽ? Ngay lúc đó, Charlotte dứt khoát yêu cầu xe ngựa quay ngược trở về điền trang Alden, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Bên ngoài điền trang, những chiếc xe ngựa đen tuyền phủ rèm đỏ đặc trưng của thanh tra Cộng Hoà đã đỗ dày đặc. Charlotte nhanh như cắt lao vào biệt thự trước khi các thanh tra kịp chặn cô lại. Bãi cỏ, chuồng ngựa, bờ hồ lăn lóc xác của những người hầu. Tất cả đều có vết xé toang hoác ở phần cổ họng, những vũng máu lênh láng chảy ướt đẫm cả trang phục. Charlotte lo lắng lao vào nhà trong khi những cảnh sát vội đuổi theo cố gắng giữ cô lại.

“Tiểu thư, đừng vào, đừng nhìn vào đó.” Một viên thanh tra ôm ghì lấy Charlotte, cố đẩy cô ra ngoài.

“Không! Cha ơi, mẹ ơi! Buông tôi ra. Buông ra. Để tôi vào đi!” Giọng Charlotte khản đặc đi qua dòng nước mắt. Cô cắn mạnh vào vai vị thanh tra. Bị tấn công bất ngờ, anh ta buông lỏng tay. Charlotte liền vùng khỏi gọng kìm và lao vào đại sảnh.

Trước mắt cô không có cái xác nào nguyên vẹn mà chỉ còn những mảnh quần áo bị xé vụn, những vũng máu đỏ tươi tràn ngập khắp sàn nhà, thấm ướt từng thớ gỗ, mùi tanh tưởi xộc lên làm người ta muốn nôn. Và đây đó là những tảng thịt, những đoạn ruột, những mớ tóc, một hai con ngươi, thứ gì đó trông như nửa quả tim đang nằm chỏng chơ, nhuốm đầy những máu.

Và đằng kia, dưới chân chiếc đồng hồ tháp mà cha cô yêu quý nhất là một mảnh xương mặt của James. Kẻ sát nhân đã bổ đầu anh ra làm mấy phần. Charlotte quỵ xuống, run rẩy bò đến. Cô nhặt lấy gương mặt chồng và chộp lấy những mảnh thân thể của người thân mà áp vào lồng ngực khiến tấm áo cô đang mặc thấm ướt máu đỏ sẫm. Ráng kìm nỗi đau, cổ họng cô phát ra những tiếng rên khô khốc, nhưng rồi Charlotte cũng không nén nổi mà gào khóc trong điên dại. Tiếng nấc vang vọng khắp đại sảnh rộng thênh thang. Charlotte khóc đến gần như ngất đi cho đến khi viên thanh tra lại gần và dìu cô đứng dậy.

Ngay ngày hôm sau, bản tin ở quảng trường dán thông cáo rằng gia tộc Alden cùng với Người Thầy James Harrington bị một con Huyết Chuỷ sát hại ngay trước bữa tối, toàn bộ người hầu cũng không ai sống sót. Lúc nghe tin, Charlotte chỉ cười khẩy. Cha cô đã từng cảnh báo cả nhà về nguy cơ gia tộc Alden bị trả thù nhưng ai cũng chủ quan nghĩ rằng bọn huân tước bạc nhược đó giờ sống còn khó khăn chứ nói gì đến việc kiếm chuyện với nhà họ. Lúc nhận ra điểm kỳ lạ trong bức thư, Charlotte hoảng hốt nhớ đến lời cảnh báo của cha và vội vã quay về. Ấy vậy mà…

Lũ tàn dư phong kiến đó làm việc quả thật rất sạch sẽ và nhanh gọn. Đoạt mạng cũng nhanh, đổ vấy cho tộc Huyết Chuỷ cũng nhanh không kém. Tuy nhiên, chúng không ngờ rằng đêm đó Charlotte không có nhà. Huyết mạch dòng họ Alden vẫn chưa đứt. Vẫn còn người sống sót để tìm chúng tính sổ.

Nhưng ai? Là ai đã cố ý mạo danh James gửi mảnh giấy đó để đánh lạc hướng ta? Người đó có thực sự muốn cứu ta hay không? Kẻ đó và kẻ dẫn dụ James đến điền trang có phải là cùng một người? Cả gia tộc ta và James đấu tranh vì chủ nghĩa tiến bộ, tôn trọng chủ quyền của Huyền Tộc. Làm gì có tên Huyết Chuỷ nào lại muốn giết một đồng minh như vậy?

Cô chắc chắn có kẻ đứng đằng sau sắp xếp mọi chuyện và cô bắt buộc phải tìm cho ra hắn. Đây là một bí ẩn khổng lồ, một âm mưu đen tối có tổ chức mà Charlotte phải bằng mọi cách moi cho bằng được câu trả lời.

***

Đêm nay, mọi việc sẽ sáng tỏ.

Charlotte bước đến trước ngôi mộ của cha. Nhìn lớp cỏ um tùm bốc lên mùi đất tanh tanh, cô chợt nhớ lại lời đám đông hiếu kỳ bàn tán xôn xao lúc hạ huyệt.

“Chẳng biết có gom đủ thi thể ông Alden chưa nữa?” Ai đó nói.

“Lại còn không biết mấy miếng thịt trong quan tài có đúng là của ông ấy không hay lẫn vào với ai.” Người khác đặt vấn đề.

“Tội nghiệp quá! Cả chồng tiểu thư cũng mất luôn. Cô ấy vẫn chưa có mụn con nào cả.”

“Lũ Huyết Chuỷ thật kinh khủng. E rằng các nhà Khai Trí của chúng ta bênh vực chúng là nhầm lẫn tai hại mất rồi.”

Và khi nghe câu ấy, cô biết rằng lý tưởng mà cha mẹ cùng chồng cô theo đuổi đã bắt đầu sụp đổ, nền Cộng Hoà mà nhân dân đã đổ máu đấu tranh đang bị đe doạ. Charlotte âm thầm thề độc rằng cô sẽ tiêu diệt cho bằng được những kẻ đã chà đạp lên gia đình cô và ước mơ của họ. Cho dù đó là Huyền tộc hay là Nhân tộc, cô cũng sẽ bắt chúng phải trả giá gấp trăm nghìn lần.

Miên man trong dòng hồi ức, tiểu thư Alden không để ý có một kẻ mặc áo chùng đen đang từ từ bước đến.

“Cô tới trễ,” hắn cất tiếng. Giọng nói phát ra mơ hồ, nhàn nhạt không phân biệt nổi giới tính, thậm chí còn không giống như con người. Nửa dưới gương mặt hắn được bao phủ bởi một lớp vải đen. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn xoáy vào Charlotte.

Tuy nhiên, tiểu thư nhà Alden chẳng hề tỏ ra e sợ. Cô chỉ liếc nhìn hắn một lần rồi lại chú mục vào hai nấm mộ trước mặt. Charlotte cúi xuống chậm rãi phủi bỏ những chiếc lá khô vương trên bia đá. Tên cha và mẹ cô hiện ra trước mắt. Một cơn đau nhói lên trong lồng ngực Charlotte. “Đã điều tra ra chưa?” Charlotte lạnh lùng hỏi, không hề quan tâm đến câu trách cứ vừa rồi.

Kẻ kia lạnh lùng chìa ra một cuộn giấy. Charlotte chậm rãi đón lấy, vừa gỡ bỏ dây buộc vừa bước lại gần một ngôi mộ khác cách đó cũng không xa. Charlotte lướt mắt qua nội dung. Đây là tờ sao lại của một bản kế hoạch, phía trên ghi rõ hai chữ “PHỤC THÙ.” Càng đọc, cơn giận trong người cô càng dâng cao. Bàn tay cô siết chặt tờ giấy, khoé miệng mím lại thành một đường kẻ.

Kẻ mặc áo chùng đen tiếp lời, “hắn cũng chính là người ngày hôm đó đã dẫn dụ cô đi hướng khác để chừa cô một mạng.” Tên áo chùng đen im lặng một chút rồi lại nói tiếp, giọng hắn xa xôi và nhạt nhoà. “Thực ra những kẻ chống lưng cho hắn cũng muốn thủ tiêu cô, nhưng có lẽ cô đã biết vì sao hắn lại muốn tha cho cô rồi đấy.”

“Quả nhiên là hắn.” Charlotte rít qua kẽ răng. Tay cô chống lên bia mộ khắc tên James Harrington và bấu chặt lấy phiến đá, nước mắt chực tràn ra trên khoé mi. James, em sẽ trả thù cho anh, cho cha mẹ. Nhưng em buộc phải làm một việc có lỗi với ba người. Hãy tha thứ cho em nhé.

Charlotte tự nhủ. Được, tất cả là do mày. Mày không nhổ cỏ tận gốc. Mày giữ mạng cho tao. Hãy cứ chờ xem vở kịch hay tao soạn cho mày. Charlotte quay phắt lại nhìn kẻ lạ mặt, “ngoài nhà Alden của tôi ra, còn nạn nhân nào khác không?”

Kẻ lạ mặt nhàn nhạt đáp, “chắc chắn là còn. Cô cứ chờ nghe tin tức đi.”

Charlotte nghiến răng hỏi, “khi nào kế hoạch bắt đầu?”

Kẻ kia thì thầm, “khoảng ba tuần nữa, chúng sẽ vượt biển đến đây. Hãy chuẩn bị phần cô đi.” Nói xong, hắn liền rút vào màn đêm, chỉ để lại thêm một câu trấn an. “Và nhân tiện, tôi đã kiểm tra đường về. Cô không cần phải lo lắng bị theo dõi nữa.”

Charlotte cẩn thận cuộn tờ kế hoạch lại và giấu vào người. Cô quay nhìn mộ của gia đình lần nữa rồi dứt khoát quay gót đi. Gió càng lúc càng lớn. Charlotte rảo bước về nhà. Một mảnh giấy từ đâu thổi đến cuốn vào chân cô. Charlotte tiện tay nhặt lên xem.

“Kết quả cuộc bầu cử Tổng thống nước Cộng Hoà Illuminus nhiệm kỳ thứ ba sẽ được tổ chức tại quảng trường Stahdux, Thủ phủ Stahpease vào thứ hai tuần sau. Richard Williams và Anthony Pence, ai sẽ chiến thắng cuộc chạy đua vào dinh Diamond năm nay?”

Charlotte nhìn tờ thông cáo, khoé miệng nhếch nhẹ, rồi thả nó bay vào màn đêm đen đặc. Mọi thứ phải được chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ còn ba tuần nữa thôi, những quân cờ của ta sẽ từ Frostmost mò tới.

Bà Rachel nói đúng. Cô còn sống là một điều vô cùng may mắn. Bởi vì Charlotte vẫn còn có thể báo thù được cho gia đình mình, giúp họ tìm lại sự thật về cái chết thảm khốc của họ. 

Lần đầu tiên trong suốt những tháng ngày đen tối vừa qua, Charlotte Alden chẳng còn thấy lạc lõng nữa. Bước chân cô trên đường về nhà bỗng hết sức hiên ngang và vững chãi.

Bình luận (13)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

13 Bình luận

Tiểu như nhà Alden chẳng nói gì...
sai chính tả ngay đầu câu
Lần đầu tiên đọc HTCN... chẳng hiểu tại sao trước giờ không đọc một bộ hay thế này
Xem thêm
oceannguyen
Chủ post
Cảm ơn bạn đã giúp mình tìm lỗi. Truyện hơi dài nên khó tránh còn chỗ thiếu sót. Hy vọng bạn vẫn sẽ đu theo.
Xem thêm
Tiểu như nhà Alden chẳng nói gì...
sai chính tả ngay đầu câu
Lần đầu tiên đọc HTCN... chẳng hiểu tại sao trước giờ không đọc một bộ hay thế này
Xem thêm
Bonjour monsieur ^.^
Lần này em không thấy lỗi chính tả nào nữa, cũng không có thắc mắc nào về từ ngữ, nên em muốn bàn về cốt truyện một chút.
+ Dù mới là chương đầu có Charlotte thôi nhưng em xác định được ngay đây chính là nhân vật mình thích nhất rồi. Khôn ngoan, mưu trí, mạnh mẽ, cẩn thận, có một động lực mạnh để tiến bước (một phần thiên vị cũng bởi cổ là con gái :v). Diễn biến câu chuyện sắp tới sẽ có rất nhiều điều đáng mong chờ đây...
+ Hình như James - chồng Charlotte không sống chung một nhà với gia đình Alden anh nhỉ? Vì bức thư gửi anh là hẹn tại điền trang Alden, chung một nhà thì đâu cần hẹn vậy làm gì...Mà có lẽ lúc đó anh đang ở chỗ làm việc nên bức thư mới ghi vậy chăng? Nghĩ lại mới thấy câu hỏi này hơi xàm 21.gif, chả hiểu em nghĩ gì nữa, anh không cần trả lời đâu ạ!
+ Cuối cùng là về kẻ chủ mưu vụ sát hại nhà Alden. Lúc em đọc đến đoạn hoàng tử Richard mến Charlotte là đã thấy mùi "drama" rồi (tiếp tục tội nghiệp thay cho anh chàng). Đến cuối thì 70% là anh ta rồi nhỉ, nhưng em hi vọng anh viết sẽ hack não một chút, cái vòng xoáy quyền lực chính trị không thể dễ đoán thế được. Em đặt cược 30% còn lại vào một "ông trùm khác" :v
Tiện thể bên lề em muốn hỏi vụ thảm sát kia anh đặt tên cho nó là gì ạ? Alden Huyết Án? Vụ này tưởng tượng cũng hơi ghê, nhưng may vẫn chưa drama bằng Đám Cưới nào đó :3
Xem thêm
oceannguyen
Chủ post
Haha anh không có đặt tên cho vụ án này mà chỉ gọi là vụ thảm sát nhà Alden thôi. Và dĩ nhiên chủ mưu của vụ án đẫm máu này không đơn giản chỉ có Richard rồi. ^^ Nhưng phải đến quyển 4 thì Charlotte mới nhận ra sự thật. Diễn biến sắp tới có rất nhiều điều đáng mong chờ. Hy vọng em sẽ kiên nhẫn theo dõi bộ truyện. ^^
Xem thêm
Ba chương, ba góc nhìn của ba nhân vật.

Một hành văn, nửa điểm không đổi.

Nà ní.

Không biết bạn có đọc truyện của Rick Riordan không. Lão ý cũng với trò thay góc nhìn, nhưng mỗi nhân vật đều có cái hồn riêng. Đọc qua sẽ biết ngay đặc điểm của mỗi người. Tôi không nói bạn phải được như Riordan mới được sài cái trò này, nhưng ít nhất nó cũng phải thay đổi dù một tí chứ?

Screen_Shot_2018-10-25_at_11.02.15_AM.png
Xem thêm
oceannguyen
Chủ post
Trước giờ mình đưa cho nhiều beta readers đọc nhưng chưa có ai bảo các nhân vật bị giống nhau cả, thậm chí còn bảo không cần nhìn tựa, chỉ cần đọc vài dòng là biết chương đó viết dưới góc nhìn của ai.
Tính đặc trưng của mỗi nhân vật cũng là thứ mình chú ý đến rất nhiều khi viết. Mỗi nhân vật tuy sẽ có chút tương đồng về hoàn cảnh nhưng cách họ suy nghĩ và phản ứng lại với thế giới là khác nhau. Đây là điều cơ bản mà cây bút nào cũng phải biết.
Có thể cái bạn đang nói đến là lối hành văn chung của truyện. Cái này bao gồm không khí truyện, nhịp truyện,... Và nếu bạn đang nói đến vấn đề này thì mình xin khẳng định là cho dù là góc nhìn của nhân vật nào đi chăng nữa, dù là hài hước hay cáu kỉnh, thì tác giả vẫn phải bảo đảm được một kiểu hành văn thống nhất cho tác phẩm.
Mình đề nghị bạn nên "nhảy cóc" sang chương 13 của John Montgomery, một nhân vật hậu đậu, để xem thử. Tất cả các chương của nhân vật này đều có chi tiết gây cười. Có thể nói đây là góc nhìn tách biệt nhất so với những nhân vật còn lại, nhưng lối hành văn vẫn tôn trọng màu sắc và không khí của truyện, không làm nó từ dark thành pink fantasy.
Cảm ơn góp ý của bạn. Nếu được, mời bạn cứ tiếp tục comment để cùng thảo luận sâu hơn với mình nhé. ^^
Xem thêm
"Bầu không đen sẫm..."
Câu này ngay đầu tiên luôn, không biết tác giả viết thiếu chữ "khí" của "không khí" hay chăng. Hoặc có thể là mình chưa hiểu ý của câu lắm.
Xem thêm
oceannguyen
Chủ post
@dangminhduc123: "Bầu không" là một cách diễn đạt khác của "bầu trời" bạn nhé. Mình đã thấy một vài tiểu thuyết dùng từ này rồi. ^^
Xem thêm
Một lần nữa, rất lôi cuốn.

Nhưng cũng nói, tôi lại muốn tác giả tập trung hơn vào nhân vật chính, tôi muốn trải nghiệm cảm giác của main rõ ràng hơn. Nhiều góc nhìn cũng tốt, nhưng tôi lại không thể phân biệt được câu chuyện đang kể về ai nữa (mất đi bản sắc của main).

Cơ mà đây chỉ là lời mạo muội của tôi thôi. Một ý kiến không hơn.
Xem thêm
oceannguyen
Chủ post
@Love Fragments: Hy vọng bạn có thể theo được dòng truyện này vì đây là kiểu không có nhân vật chính. Chỉ có nhân vật này chủ chốt hơn nhân vật kia. Nó giống như một thế giới thật khi mà mỗi người trong đó đều đóng góp một phần vào mạch truyện. Mạch truyện đến đâu, nhân vật theo đến đó. Ai cần phải chết thì sẽ chết, ai còn nhiệm vụ thì sẽ sống. Sẽ có những nhân vật trung tâm, những người mà bị ảnh hưởng nhiều nhất, nhưng chắc chắn một điều: không có nhân vật chính. ^^
Xem thêm
@oceannguyen: mình không quen lắm, LOTR cũng như bộ này, nhưng chỉ khác là nó đi từ góc nhìn 1 nhân vật sau đó mở rộng góc nhìn ra ông Pháp sư, mấy cậu bạn Hobbit cho tới những thành viên khác.

Nhưng mình vẫn chứ thấy bản sắc riêng của nhân vật. Mình thiết nghĩ tác giả nên giới hạn góc nhìn lại. Quá nhiều sẽ rối lắm.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời