Inferno
Shin'en Lys Sh.L
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02: Quỷ và Giáng Sinh

Chương VI: Thảm Kịch tái diễn?

Độ dài: 6,205 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

"Rốt cuộc vẫn là về..."

Lucia Weiser càu nhàu trong khi kéo lê chiếc vali đựng đầy sách. Cô bước từng bước một trên vỉa hè và nhìn quanh. Để tránh sự tra hỏi từ người bạn thuở nhỏ và cũng là một trong số mười một pháp sư thuộc Hội đồng Weltseel - Louis Ostrael - cô buộc phải rời khỏi Lutwidge về nhà, trái với dự định ban đầu là ở lại xuyên suốt kì nghỉ lễ. Và sau khi rời khỏi đó, mất gần hai giờ đồng hồ ngồi trên chiếc xe ngựa xóc lên xóc xuống chỉ để về được tới London thì cô không biết phải làm gì hay đi đâu cả.

Thường thì cô sẽ ở lì trong Rosentio vào những dịp thế này nhưng với tình hình hiện giờ thì quay về đó thật ngu xuẩn. Khả năng cô bắt gặp Klain lên tới 80%, Lucia chắc chắn rằng ông ta sẽ nhảy dựng lên và có nhiều hành động kì quái, kể cả là đang ở trước mặt những người khác. Đó là còn chưa kể tới việc tăng số lượng thành viên ở trụ sở. Pháp sư bán linh hồn cho quỷ - Saman – vừa bị bắt vào sáng hôm kia ở Lutwidge sau khi tấn công học viện phép thuật duy nhất Tây Âu.

Cả Hội Đồng lẫn Thánh Điện đều tin rằng Saman có một mối liên hệ nào đó với Schmidth – kẻ đã tấn công bộ phép thuật Đức tại Berlin cách đây vài tháng. Kết quả là các pháp sư trên thế giới đều đổ về London, Scirent cũng không phải ngoại lệ. Lucia đoán rằng tầm này có lẽ trưởng các chi nhánh ở các nước Tây Âu, Đông Âu, Bắc Phi và Trung Đông đều đã tới trụ sở chính ở London. Điều đó cũng có nghĩa là lối vào thường ngày của Lucia như bẻ khóa cửa sau, trèo tường đều có nguy cơ bị tóm. Nếu bị tóm có thể cô sẽ chẳng bị phạt hay nộp cho Scotland Yard nhưng cái con người rắc rối Edward Klain và Bardwin sẽ gào lên vì đủ thứ linh tinh.

"Một quán trà hoặc Thư Viện Thành Phố có lẽ cũng tốt..." Lucia tự nhủ. Cô đặt chiếc va li nặng trịch xuống vỉa hè và nhìn quanh. Mấy quán trà giờ đang tấp nập người ra người vào. Dường như họ đã kiêm thêm vụ bán đồ tráng miệng cho bữa tiệc Giáng Sinh.

Sự náo nhiệt không phải sở thích của Lucia, cô quyết định kéo chiếc va li tới thư viện Thành phố. Nhưng-

"Đóng cửa?!"

Lucia đọc thành tiếng dòng chữ trên tấm bảng kim loại trước cánh cửa đóng im lìm của thư viện với hi vọng rằng cô đang nhìn nhầm.

Đáng tiếc là cô thủ thư đã về nhà ở tận Southampton và sẽ chỉ quay lại vào giữa tháng một năm sau.

Ngoài Rosentio và nhà của Klain thì Lucia vẫn còn một nơi khác cô có thể về. Đó là căn nhà ở đường Half Moon, nơi Lucia cất giữ toàn bộ lượng sách khổng lồ của mình và là nơi cô đã sử dụng số tiền kiếm được từ các nhiệm vụ để mua nhằm tránh xa sự điên rồ của Klain.

"Nó vẫn chẳng khả quan chút nào..."

Lucia lẩm bẩm khi chợt nhớ ra vài người đang sống cùng trong căn nhà đó. Một trong số đấy chắc chắn sẽ càu nhàu không ngừng về những hành động vô trách nhiệm của Lucia. Cô cho rằng anh ta sẽ hợp với Bardwin Clemenza. Có thể về đó dễ chịu hơn là gặp Klain nhưng nó vẫn phiền phức. Cuối cùng cô vẫn sẽ phải chọn một trong hai chỗ - nhà của Edward Klain hoặc căn nhà ở Half Moon - để về nhưng cô muốn trì hoẵn được giây nào hay giây nấy.

Cô gái đưa tay vào túi áo khoác tìm kiếm xem có gì không nhưng vô ích. Lucia nhận ra rằng trong suốt một tháng qua cô không nhận bất cứ nhiệm vụ nào và cô vừa đổ số tiền tiết kiệm vào mấy cuốn sách cách đây vài ngày. Hiện tại cô thậm chí còn không đủ tiền cho một cốc cà phê hạng bét. Đôi khi cô tự hỏi số tiền lương từ Weltseel và Scirent của cô đã bay đi đâu mất khi mà cô chỉ vừa đủ để mua vài món đồ phục vụ cho việc nghiên cứu.

"Fu... hôm nay là cái ngày chết tiệt gì vậy?!" Lucia gào lên và sút một hòn sỏi vào con hẻm gần đó.

Vừa rồi cô đã lo tính đến một tương lai vô vọng và giờ thì cô nhớ lại những việc xảy ra cách đây vài giờ đồng hồ tại Ludwidge cùng với tuyệt vọng. Cô đã thực sự khiến cho kẻ điềm tĩnh nhất đền Moriyana nổi điên lên và cô còn khiêu khích cậu ta nữa. Lucia như muốn đập đầu vào tường mỗi khi nhớ lại việc đó. Nếu xét trong ngày hôm nay thì có lẽ đó sẽ là sự việc tồi tệ nhất. Cô cảm thấy việc một mình đương đầu với một đạo quân quỷ từ Inferno có lẽ còn dễ chịu hơn.

“Nhắc tới việc đó thì…”

Lucia dừng bước, cô đặt chiếc vali xuống đường và nhìn lên bầu trời. Bầu trời vẫn xám xịt như mọi ngày, không có dấu hiệu nào là mặt trời sẽ ló rạng và trải nắng xuống cái thành phố ẩm ướt này.

Kể từ khi trở về tới London, Lucia luôn nhận thấy sự tồn tại của quỷ. Nhưng không phải là những con quỷ như mọi khi, lần này khác hoàn toàn. Chúng nhiều, nhiều tới mức Lucia tưởng rằng tất cả những con quỷ đã vượt qua được vết nứt không gian đang tụ họp tại đây. Tầm cỡ của vụ việc này hiện đã vượt qua vụ của Saman và Schmidth và trở thành mối quan tâm hàng đầu của Lucia. Cô là người thụ hưởng giao ước với bảy quỷ vương của Inferno, người duy nhất có thể mở ra một cánh cổng chính thức từ Địa ngục. Nhưng giờ thì có đến hàng trăm con quỷ đang bao vây London mà không hề có một cánh cổng nào được mở ra.

Boong… Boong… Boong… Boong…

Những tiếng chuông gấp rút đột ngột vang vọng cả thành phổ, bắt đầu từ phía Tây Bắc rồi lan ra. Nó cắt ngang dòng suy nghĩ của Lucia. Tất cả người dân đều dừng mọi hoạt động của mình và nhìn lên bầu trời u ám. Tiếng chuông ấy chỉ dùng để báo động mỗi khi có một sự việc nguy hiểm nào đó xảy ra. Lần cuối cùng những chiếc chuống báo động xung quanh thành phố vang lên là vào Thảm Kịch chín năm trước, cũng vào một ngày mùa đông cuối năm như thế này.

Cả London chìm trong tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Rồi chỉ vài giây sau, cả thành phố như vỡ òa ra trong những tiếng chạy loạn, tiếng đổ vỡ, tiếng la hét,... Với chiếc vali nặng trịch, Lucia buộc phải lùi về phía sau để né dòng người hoảng loạn. Cô gái mười sáu tuổi ép mình và chiếc vali tựa vào một cửa hàng và-

“Oái?!”

Lucia bất giác thốt lên. Cô vấp phải một bậc thềm và ngã lộn vào trong cửa hàng. Chính xác hơn thì đó là một quán ăn nhỏ và không có gì quá ấn tượng. Vài chiếc ghế đang đổ lổng chổng trên mặt sàn. Gió lạnh luồn qua cánh cửa thổi bay sự ấm cúng của nhà hàng.

“Chào mừng tới Entlein, thế cô bé muốn ăn gì nào?”

Một người phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi đang đứng sau quầy lên tiếng chào. Người phụ nữ ấy bình thản tới khó tin. Chị ta một tay cầm chiếc giẻ lau, một tay cầm chiếc cốc sứ và mỉm cười nhìn Lucia.

"À… ừm… Cô có nghe thấy tiếng chuông?” Lucia ngơ ngác nhìn người phụ nữ, quên luôn cả việc cô vừa mới ngã lộn vào đây và đang ở trong một tư thế khiếm nhã.

“Tiếng chuông báo động đó sao? Nó thật là rắc rối. Tôi sẽ chẳng kiếm được đồng nào vào Giáng Sinh này mất.” Người phụ nữ trả lời bằng một giọng thản nhiên như thể cái tiếng chuông báo động ngoài kia chẳng là gì ngoài tiếng chuông báo giờ thường nghe thấy ở tháp chuông các nhà thờ. Đặt chiếc giẻ lau xuống, chị ta chống tay lên cằm và nhìn xuống cô bé đang ngồi dưới sàn “Trông nhóc khá giống một khách quen của tôi, nhóc có họ hàng gì ở London này không?”

“Hả?” Lucia vẫn tiếp tục tròn mắt nhìn người chủ quán sau câu hỏi của chị ta.

"Đó là một câu hỏi đơn giản mà nhỉ?” Chị chủ quán vừa rời khỏi quầy vào căn bếp phía sau vừa lẩm bẩm trước khi cô gái nhỏ dưới sàn kịp tiếp nhận thông tin. Vài phút sau, chị ta quay ra với một bát súp nghi ngút khói. "Nhìn nhóc như sắp chết đói rồi ấy. Ăn chút đi, coi như là quà Giáng Sinh.”

“À… cảm ơn?” Lucia vẫn chưa hết ngạc nhiên với người chủ quán kì lạ. Cô nhận lấy bát súp và thử một thìa. Đó là khi Lucia nhận ra rằng cô đã đói đến mức nào. Có vẻ như đây là kết quả của việc xách chiếc vali toàn sách đi bộ vòng quanh London.

Chợt Lucia nhớ ra một vấn đề nghiêm trọng hơn - tiếng chuông báo động. Cô húp vội vài thìa súp rồi đặt lên mặt bàn ăn kế đó.

“E-em không nghĩ ở đây sẽ an toàn. Sao chị không tới hầm trú ẩn?

“Nhóc biết đấy, nó thật chật chội và với cái thời tiết ẩm ướt của London này thì nó thật kinh khủng. Bên cạnh đó, nếu tôi rời đi và có một vị khách bước vào thì sao? Để mất uy tín là một điều tối kị trong kinh doanh đấy."

Tôi không nghĩ đó là vấn đề đâu chị chủ quán à…

Lucia thầm nghĩ. Cô chẳng biết phải làm gì với người phụ nữ kì lạ này. Nếu phải nhận xét thì Lucia thấy bản thân mình vẫn còn bình thường chán.

“À phải rồi, tôi có một chút bánh quy định để bán nhưng với cái tình hình này thì đằng nào chúng cũng bị đổ đi thôi, sao nhóc không ăn vài cái nhỉ?”

“Nhưn-”

Lucia bối rối phản ứng. Cô còn chưa kịp nói từ nào thì người chủ quán lại biến mất đằng sau cánh cửa dẫn vào nhà bếp. Cô thở dài chán nản, đứng dậy và phủi chiếc váy của mình.

Trong lúc chờ đợi người chủ quán kì lạ, Lucia rút từ túi áo khoác ra chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ bằng bạc. Nếu Lucia nhớ không nhầm thì trước khi tiếng chuông báo động vang lên thì trước đó cô có nghe thấy tiếng chuông từ nhà thờ gần đó, tức sự việc diễn ra tầm mười giờ sáng. Nửa tiếng đã trôi qua kể từ lúc đó, có vẻ như tất cả người dân đã tới được những căn hầm trú ẩn được xây cho những sự kiện như thế này. Mà có lẽ không phải là tất cả, người phụ nữ kì lạ sở hữu quán ăn nhỏ Entlein vẫn đang ở trong bếp với mấy chiếc bánh quy của chị ta.

Tiếng chuông báo động bắt đầu từ phía Tây, cửa hàng này ở khá gần trung tâm London nên Lucia cho rằng cô cứ ở lại đây cho tới khi mọi việc kết thúc cũng được. Dựa theo lượng quỷ và những kinh nghiệm đau xót từ Thảm Kịch chín năm trước của giới pháp sư thì Lucia nghĩ có lẽ tình hình cũng không quá bi đát, trừ khi có một sự kiện bất ngờ nào đó xảy ra. Mà dù sao thì bên cạnh đó, chủ tịch Klain cũng không biết là Lucia đã rời Lutwidge về London nên cũng chẳng có chuyện cô bị triệu tập tới hỗ trợ. Nhắc tới việc bị triệu tập, Lucia chợt nhớ ra trụ cột kết giới ở cung điện Westminster. Nếu theo phân công như mọi khi thì Leticiel - pháp sư kết giới giỏi nhất - sẽ phụ trách bảo vệ trụ cột, nhưng hiện tại cô đang thảnh thơi ngồi ở nơi này, Lucia tự hỏi không biết ai sẽ thay cô bảo vệ phía đằng đó.

Dựng lại chiếc vali đang đổ trên sàn, Lucia nhìn ra bên ngoài, chuẩn bị hưởng thụ sự tĩnh lặng hiếm có của London bất chấp việc thành phố đang bị tấn công và Lucia là một trong số mười một pháp sư của Hội đồng Weltseel. Nhưng trái với sự vắng vẻ mà Lucia hy vọng thì ở đó vẫn còn một đứa bé. Nó bước từng bước chậm chạp trên đường và thút thít khóc.

Hả?! Thế quái nào mà-

Lucia nhảy dựng lên, gần như hất đổ chiếc bàn bên cạnh. Cô không hiểu làm thế nào mà lại có thể còn sót lại một đứa trẻ, loại cha mẹ nào mà lại bỏ rơi con cái ở cái thời điểm này chứ.

Cô pháp sư vội vàng chạy ra khỏi cửa hàng để đến chỗ đứa trẻ. Lũ quỷ bắt đầu tấn công từ phía Tây không có nghĩa là ở trung tâm không có nguy cơ gặp một con quỷ nào. Những thời điểm như thế này là vô cùng hoàn hảo để đám quỷ lắt nhắt vốn ẩn náu trong thành phố ló mặt ra ngoài. Lucia không đủ toàn năng để bảo vệ cả người chủ hàng ăn lẫn đứa trẻ này nếu mỗi người ở một chỗ khác nhau.

"N-này em!"

Lucia gọi to. Đứa nhỏ dừng bước và bắt đầu gào lên khóc lóc. Tiếng khóc của nó vang vọng cả khu phố vắng vẻ không một bóng người.

Trước phản ứng bất ngờ từ đứa trẻ, Lucia luống cuống không biết phải làm gì. Từ sau vụ ở Nhật Bản, khả năng giao tiếp của Lucia đã đi xuống một cách trầm trọng. Một phần là do cú sốc từ việc đó và một phần là do Lucia đã nhốt mình trong các thư viện thay vì nói chuyện với mọi người và kết bạn như một đứa trẻ mười mấy tuổi. Với khả năng giao tiếp kém cỏi ấy, cô còn chẳng thể nói chuyện một cách thoái mái với mọi người chứ đừng nói tới việc dỗ dành một đứa trẻ đang khóc lóc.

B-Bardwin, tại sao những lúc cần thiết anh ta không có ở đây cơ chứ?!

Lucia gào lên trong lòng. Bardwin với cô không chỉ là một người cấp dưới mà còn là một người có nhiệm vụ giao tiếp thay cho Lucia mỗi khi cô phải tiếp xúc với người khác. Bardwin, Klain, cả hai người chẳng ai đồng ý để cậu pháp sư đó làm việc giao tiếp thay nhưng rốt cuộc thì anh vẫn phải nghe theo lời cấp trên khi mà Klain không có ở đó. Và vì cái nhiệm vụ cao cả ấy của Bardwin mà giờ cô pháp sư của Weltseel hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi một đứa nhóc.

"E-em bị lạc à?"

Lucia ngập ngừng hỏi. Cô chẳng biết phải làm gì ngoài việc cố nặn ra một nụ cười dịu dàng hết sức có thể để dỗ đứa trẻ.

Lucia lại gần đứa trẻ một cách từ từ. Cô không muốn đứa bé ấy gào to lên thêm một chút nào nữa. Lucia đưa tay lên định xoa đầu đứa bé.

"!"

Đột nhiên một sợi dây ma thuật màu đen bắn lên, cuốn lấy cánh tay đang đưa về phía đứa trẻ của Lucia và kéo giật cô xuống mặt đường. Kéo theo đó là hàng loạt sợi dây L'obscurite khác từ "đứa trẻ" cuốn chặt lấy Lucia, níu chặt cô xuống nền đường, không để cô cử động. L'obscurite chạm vào da thịt Lucia tạo nên những vết hằn mờ như vết bỏng khiến cô nghiến chặt răng chịu đau. Có thể một nửa năng lượng ma thuật của cô là L'obscurite của quỷ nhưng nửa còn lại vẫn là La Lumière của con người. Hơn nữa cơ thể cô vẫn là của một con người, thứ duy nhất khác biệt ở cơ thể ấy là L'obscurite làm ảnh hưởng tới cơ thể cô ít hơn với người bình thường.

Đứa bé quay người lại nhìn xuống Lucia. Đôi mắt nó không phải là đôi mắt của người, cũng chẳng phải đôi mắt của quỷ mà chỉ là một cái hốc đen như hố sâu thẳm và trống rỗng. Hai hàng nước đen xì trào ra từ cái hốc mắt ấy, lem luốc khuôn mặt trắng bệch không một chút sức sống của "đứa trẻ". Nó mỉm cười, nhe hàm răng lởm chởm với Lucia.

"Q-quỷ? Không-không phải..." Lucia luống cuống dùng phép thuật tạo ra một thanh kiếm cắt đứt những sợi dây L'obscurite và nhảy lùi lại phía sau một đoạn. Cô đang bị hoảng loạn. Không như gã pháp sư Saman là cô có thể cảm thấy L'obscurite của hắn từ lúc đầu, chỉ vài giây trước đứa trẻ này không có một chút dấu hiệu nào của L'obscurite và giờ thì nó đã biến thành một con quỷ. Nhưng nó cũng không hoàn toàn là một con quỷ. Lớp da trắng bệch của nó đang xuất hiện những đốm đen, những vết lở loét vì bị ăn mòn bởi thứ năng lượng của bóng tối.

"Đứa trẻ" dường như không bận tâm tới việc cơ thể nó đang bị hủy hoại. Nó vẫn bước từng bước giật cục như một rối bị hỏng về phía Lucia. Những sợi L'obscurite kéo lê trên mặt đường theo từng bước đi của nó. Một trong số những sợi dây ấy bò trên mặt đất, vươn tới chỗ Lucia.

Cô gái trẻ lia thanh kiếm trên tay cắt đứt chỗ L'obscurite và lùi lại. Lucia thừa sức giết chết nó chỉ trong nháy mắt nhưng nó đem lại cho Lucia cái cảm giác y như khi cô cảm nhận được Saman ở Lutwidge, một cảm giác mơ hồ của L'obscurite nửa có, nửa không. Nếu nó có mối quan hệ nào đó tới Saman hay Schmidth thì đây sẽ là một đầu mối để phá vụ này và đẩy Louis, Tsukiyomi ra khỏi cuộc đời cô một lần và mãi mãi.

Nhưng cô không tìm ra bất cứ cách nào để có thể bắt "đứa trẻ" đó lại. Và quan trọng hơn, nếu cô không tìm được cách ngăn chỗ L'obscurite kia ăn mòn thì nó sẽ chết trước khi cô có thể hỏi nó bất cứ điều gì.

Trong khi Lucia mải lo lắng về cách đối phó thì "đứa trẻ" đã tiến lại gần hơn. Khi chỉ còn cách Lucia chưa đầy năm mét thì nó gào lên. Những sợi L'obscurite từ nó phóng tới Lucia, y hệt như khi Louis lần đầu tấn công chiếc hố L'obscurite của Saman.

Keng! Keng! Keng!

Những tiếng va chạm vang lên. Toàn bộ chỗ L'obscurite bị Lucia đánh bật ra. Cô pháp sư hạ thấp người, chuẩn bị tấn công. Một thanh kiếm bằng băng khác xuất hiện trên tay còn lại của cô. Lucia hít một hơi thật sâu và thở hắt ra. Cặp mắt màu xanh dương của Lucia theo dõi từng hành động của "đứa trẻ".

Lucia Weiser đã tiếp xúc với phép thuật từ cách đây gần mười năm. Cô đã nhìn thấy hành trăm, hàng nghìn trường hợp bị nhiễm L'obscurite trong suốt thời gian ấy. Cô có đủ kinh nghiệm để biết rõ người nào còn có thể cứu, người nào không. Với cô thì đứa trẻ kia chẳng còn hy vọng nào. L'obscurite đã chiếm ít nhất là 80% cơ thể đó. Cho dù cô ngăn được chỗ L'obscurite đó khỏi phát triển thêm thì cũng chẳng ai làm được gì nữa, kể cả thuật thanh tẩy. Cơ thể ấy đã bị phá hủy.

"Xin lỗi..."

Lucia khẽ nói. Cô lao người về phía trước. Sự lựa chọn duy nhất của cô bây giờ là giết chết đứa trẻ ấy, bất kể cô có muốn hay không. Kể cả cô bỏ mặc nó đi chăng nữa thì nó cũng sẽ chết sau một giờ đồng hồ nữa bởi L'obscurite.

Những sợi L'obscurite vẫn bắn tới như mưa nhưng chẳng cái nào chạm được vào người Lucia. Cô dùng hai thanh kiếm gạt bỏ toàn bộ L'obscurite mà không giảm tốc độ dù chỉ một chút.

"!"

Một hình ảnh thoáng hiện lên trong tâm trí khi cô đâm thanh kiếm vào đứa trẻ khiến cô khựng lại trong giây lát.

Máu đỏ và máu đen.

Máu của người và quỷ.

Chúng nhỏ xuống mặt đường khi thanh kiếm của Lucia sượt qua cơ thể đứa trẻ.

Đáng lý ra hai thanh kiếm ấy đã đâm xuyên qua cơ thể nhỏ bé kia, nhưng ngay trước khi cô kịp làm điều ấy thì kí ức về cái chết của những người mà cô coi như gia đình bất chợt hiện lên. Sự yếu đuối bên trong cô trỗi dậy chỉ trong giây lát.

Cô vẫn không đủ can đảm để ra tay giết một con quỷ khi mà nó ở dạng con người, dù cô biết rằng nó không phải thứ mà cô cần phải bảo vệ. Và trả giá cho sự chần chừ đó, “đứa trẻ” đã kịp đâm sượt một sợi L’obscurite qua người Lucia

"He he he..."

"Đứa trẻ" cất tiếng cười và nhảy lùi về phía sau. Một loạt L'obscurite khác lại bắn ra. Nhưng lần này Lucia không còn đưa kiếm lên đỡ nữa. Kí ức ấy đang bám chặt lấy tâm trí Lucia, làm tê liệt nhận thức của cô.

Rẹt... Rẹt... Rẹt...

Chỗ L'obscurite đập vào kết giới bao quanh Lucia và bị vô hiệu. Kết giới ấy bỗng mở rộng đột ngột, hất đứa trẻ đập vào một căn nhà gần đó.

"Lại nữa rồi..."

Lucia thở hắt ra. Cũng như khi cãi nhau với Louis và Tsukiyomi ở học viện, cô lại bị ảnh hưởng bởi cái chuyện cũ đã xảy ra từ bốn năm trước. Lucia buông tay thả hai thanh kiếm ra. Chúng hoàn toàn biến mất trước khi kịp chạm tới mặt đất. Cô gái đứng thẳng người nhìn về phía con quỷ đang cố bò dậy.

Lucia đưa tay lên và vẽ vào không trung một vòng tròn tạo bởi những kí tự ma thuật. Chúng lóe lên ánh sáng màu xanh tím và quay vòng tròn.

"Thurisaz «The thorn is exceedingly sharp, an evil thing for any knight to touch, uncommonly severe on all who sit among them.»" Lucia lẩm nhẩm đọc bài thơ tượng trưng cho một trong số những kí tự đang quay lòng vòng. Bài thơ ấy là một câu chú để kích hoạt phép thuật của kí tự nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì với phép thuật của Lucia khi mà cô có thể rút cả cái đoạn dài ngoằng đó xuống chỉ còn một từ duy nhất. Cô đọc nó chỉ để cho vui.

Một kí tự trong số ấy rực sáng lên và biến mất. Từ dưới đất, những cây gai mọc lên, trườn tới chỗ đứa trẻ như những con rắn.

"Này cô kia! Đang làm gì ở đó?!"

Một ai đó bất thình lình quát lên khiến Lucia giật mình quay lại nhìn. Phép thuật bị ngắt giữa chừng liền lập tức biến mất. Cả kết giới bao quanh Lucia cũng cùng lúc vỡ tan thành từng mảnh.

Tại đó, một người đàn ông trẻ tuổi khoác trên mình bộ đồng phục của Hội Đồng Phép Thuật đang đứng và nhìn cô bằng thái độ dè chừng.

Lucia sực nhớ ra con quỷ và quay ngoắt về phía nó nhưng chẳng còn lại con quỷ nào hết. Nó đã trốn mất.

"Cô kia!" Người đàn ông từ Hội đồng quát lên một lần nữa buộc Lucia phải quay hẳn người lại đối diện anh ta. Tới lúc ấy cô mới nhận ra anh ta trẻ tới mức nào, có khi còn ít tuổi hơn cả Bardwin. Có vẻ như anh ta là người của một quân đoàn trực thuộc Weltseel nào đó.

"Vâng?" Lucia cố tỏ vẻ ngơ ngác như không biết chuyện gì với hi vọng anh ta sẽ bỏ qua và chỉ yêu cầu cô tới hầm trú ẩn.

"Cô đang làm gì ở đây?" Anh ta gằn giọng tra hỏi. Lucia có thể thấy tay trái anh ta đang sờ lên khẩu súng ngắn đeo bên hông.

"T-tôi để quên hành lí!" Lucia trả lời bằng giọng lắp bắp, tỏ vẻ sợ sệt trước tình thế.

Nhưng người pháp sư của Hiệp Hội lại chẳng có vẻ gì là đồng cảm hay lo lắng cho cô gái trước mặt. Anh ta vẫn sờ lên khẩu súng, nhìn chằm chằm Lucia.

"Có giấy tờ gì không?! Đưa ra đây!"

Trông tôi nguy hiểm lắm à?

Lucia tự hỏi và cuối cùng thì cô cũng nhớ ra bộ dạng mình như thế nào sau trận chiến nho nhỏ bất ngờ khi nãy. Bộ đồ của cô tả tơi, xơ xác vì bụi đất và bị ăn mòn bởi L'obscurite. Thậm chí nó còn có chút máu của con quỷ khi nãy. Trên cánh tay cô là những vết hằn bỏng chằng chịt cùng những vết trầy xước do mài xuống mặt đường. Có lẽ anh ta cũng đã nhìn thấy phép thuật của cô lúc trước. Với tất cả thứ ấy thì chẳng có ai lại không đề phòng cả.

"T-tôi không có nhưng... thứ này được không?" Lucia dò hỏi. Cô lấy ra một chiếc huy hiệu kim loại có hình một bông hoa hồng được đặt trên hình chữ thập - huy hiệu của Học Viện Phép Thuật Lutwidge.

"Lutwidge à, thế thì cô càng phải biết khi tiếng chuông báo động vang lên thì phải làm gì chứ! Một đứa trẻ cũng biết chạy theo đám đông đấy!"

"Bình tĩnh đi nào, Sergei."

Một người khác bước tới và vỗ vai người pháp sư tới từ Hội Đồng làm anh ta dịu xuống. Người mới tới có vẻ cũng là pháp sư và là cộng sự hoặc cái gì đó như vậy với người vừa quát tháo ầm ĩ kia. Lucia không nhìn rõ được huy hiệu trên ve áo anh ta vì cặp kính của cô ở trong vali nhưng cô cảm nhận được dư âm ma thuật từ hai người đó. Chắc hẳn trên đường tới đây họ đã có một trận đánh nào đó. Cũng như người kia, anh ta là một pháp sư trẻ, nhiều nhất cũng chỉ tầm 30 tuổi là cùng.

Người mới tới chẳng có vẻ gì là quan tâm tới vẻ khả nghi của Lucia. Anh ta bước tới chỗ cô với một nụ cười lịch thiệp.

"Thật sự xin lỗi tiểu thư vì hành động thô lỗ vừa rồi của cấp dưới của tôi. Cậu ấy mới vào nghề không lâu nên cũng chưa có nhiều kinh nghiệm lắm." Anh ta nắm lấy tay Lucia và hôn nhẹ lên đó. Hành động đầy tính phong nhã hào hoa cùng với ngoại hình của Lawrence khiến anh ta thừa sức tán đổ một cô gái nào đó. Một cô gái nào đó không phải Lucia Weiser.

Anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên trong thoáng chốc khi nắm lấy tay Lucia nhưng rồi lại ngay lập tức trở lại với nụ cười.

"Tôi là Lawrence Walker. Liệu tôi đây có vinh dự được biết tên tiểu thư chăng?" Anh ta cúi người lịch sự và hỏi.

Cái tên ấy khiến Lucia chết lặng. Cô không có kính và cũng không giỏi trong khoản nhớ mặt mọi người nên đã không nhận ra anh ta từ đầu. Lawrence Walker - một trong số mười một thành viên của Hội Đồng Weltseel - là người đã thừa hưởng cái danh Casvelyn từ đàn anh của mình, người đang giảng dạy tại học viện Lutwidge với tên Elliot Disward. Nếu không tính ba pháp sư được ca ngợi là thiên tài thì anh ta là người trẻ tuổi nhất vào được Hội Đồng. Lucia đã từng bật cười khi nhận ra trong một hai thập kỉ gần đây lượng người tài năng đã tăng lên nhiều thế nào khi cô kiểm lại danh sách các pháp sư làm việc cho Weltseel.

"À... thì..."

Lucia nhìn lảng sang chỗ khác. Cũng như cái tên của sư phụ cô, cô có nhiều thứ liên quan tới quá khứ mà không muốn ai biết và điều đó cũng đồng nghĩa với việc có một số người không được phép biết tới cái tên Lucia Weiser. Đặc biệt là những người có quyền lực to lớn như Lawrence Walker.

Lucia đột nhiên rùng mình. Cô cảm thấy một lượng lớn quỷ. Nó vẫn là lượng quỷ cô cảm thấy từ lúc trước nhưng lần này nó ở gần hơn nhiều.

"Đã tới đây rồi sao?" Lawrence Walker nhìn lên bầu trời. Ở vị trí cách đó vài con phố, một khối lập phương bằng pháp thuật đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ, nổi bật trên nền trời âm u.

Khẩn cấp?

Lucia nhíu mày nhìn khối lập phương đang lơ lửng. Trong giới phép thuật thì đó là biểu tượng cho việc khẩn cấp cần cứu viện. Lần duy nhất cô nhìn thấy nó là và thảm kịch năm 1887, khi lũ quỷ bắt đầu tràn ngập London. Lucia tự hỏi liệu có khi nào dự đoán của Thánh Điện Ophelia về việc Thảm Kịch tái diễn sẽ xảy ra.

"Thôi thì nếu có duyên chúng ta sẽ còn gặp lại nhau." Lawrence cười và đẩy Lucia vào người cấp dưới của mình "Sergei, cậu đưa quý cô đây tới hầm trú ẩn an toàn nhé."

"Vâng, thưa sếp!"

Anh chàng tên Sergei nghiêm giọng trả lời. Đoạn, anh ta dẫn Lucia chạy dọc trục đường hướng về phía hầm trú ẩn. Đi được nửa đường Lucia mới nhớ ra chiếc vali và người chủ quán vẫn ở đó. Sự xuất hiện của Lawrence và Sergei làm Lucia hoàn toàn quên mất điều đó.

Ít nhất thì cũng có Lawrence Walker.

Lucia Weiser tự nhủ. Lawrence rất mạnh, Lucia có thể công nhận điều đó. Cho dù không bằng một pháp sư thiên tài thì anh ta vẫn thừa sức cầm chân lũ quỷ cho tới khi có cứu viện tới.

"Lucia?!"

Cái giọng quen thuộc của Bardwin phát ra từ ngã tư phía trước khiến Lucia ngừng lại và nhìn về phía đó.

Bardwin Clemenza đang đứng đó nhìn Lucia với khuôn mặt ngạc nhiên tột cùng.

"Có gì sao thưa cô?" Sergei ngừng bước nhìn lại Lucia phía sau. Không phải anh ta không nhìn thấy Bardwin mà là do việc bắt gặp một pháp sư khác ở thời điểm này chẳng có gì ngạc nhiên.

"Xin lỗi, tôi là Bardwin Clemenza từ Scirent." Bardwin từ lúc nào đã tới chỗ Lucia và Sergei. Anh ta hỏi chuyện cấp dưới của Lawrence "Tôi có thể biết anh tìm thấy cô gái này ở đâu không?"

"Tôi là Eric Sergei, từ Quân đoàn Semira trực thuộc Hội đồng." Sergei giới thiệu đáp lại Bardwin trước khi trả lời câu hỏi "Tôi gặp cô ấy cách đây vài phố về phía Tây. Anh biết cô gái này sao?"

"À vâng, cô ấy hiện đang dưới sự giám hộ của chủ tịch Klain. Mặc dù tôi tin rằng đáng lẽ giờ này cô ấy phải ở một nơi nào đó hợp lí hơn." Bardwin nói. Anh dường như đang cố nhấn mạnh câu sau là dành cho Lucia, người đang tỏ vẻ vô tội kia. "Hãy để tôi đưa cô ấy về Scirent. Tôi nghĩ chủ tịch đang lo lắng sau khi liên lạc với Lutwidge."

"Tôi hiểu rồi. Nhưng còn khu vực của anh?"

"Nhóm tôi còn một người nữa đã tới đó trước. Anh ta có thể quản lí chỗ đó thay tôi."

"Vậy thì tôi sẽ để cô gái này cho anh." Sergei trả lời và rồi ngay lập tức quay người chạy ngược lại chỗ Lawrence.

"Cứ như là anh ta đang cố gắng đá tôi ra khỏi nhiệm vụ của anh ta càng nhanh càng tốt vậy." Lucia lầm bẩm nhìn theo bóng dáng Sergei.

“Tôi không nghĩ là cô đang trong thành phố.”

“Có vài việc đã xảy ra.” Lucia trả lời. Cô nhận lấy chiếc áo choàng của Bardwin và choàng lên người. Cô không thể chạy kháp thành phố để diệt quỷ với bộ dạng như thế này, nhất là khi cả London đang tràn ngập các pháp sư.

"Chúng ta?" Bardwin hỏi bằng giọng mỉa mai “Tôi cứ nghĩ cô đang ở Lutwidge và hưởng thụ kì nghỉ dài chứ?”

“Tôi có thể bỏ mặc cái London này cho những người còn lại nhưng tôi còn rất nhiều sách quý ở đây. Tôi không thể để chúng bị phá hủy được.” Lucia đáp lại Bardwin cùng một cái nhún vai. Cô kéo chiếc mũ áo choàng lên che đi khuôn mặt mình.

Bardwin thất vọng nhìn cô gái mười sáu tuổi đang đi phía trước. Anh đã từng hi vọng việc Lucia tới Lutwidge và tiếp xúc với các quý cô đồng trang lứa sẽ giúp làm tăng sự nữ tính lên, nhưng thực tế thì anh thấy Lucia chẳng thay đổi chút nào.

Anh chàng cấp dưới bước nhanh lên phía trên đi ngang hàng với Lucia và nói: “Một lượng tầm 100 con đang tiến vào từ phía Tây. Một nhóm 150 con khác đã vượt qua vành đai phía Bắc và đang giao chiến với pháp sư của Giáo Hội. Phía Nam hiện tại vẫn trong tầm kiểm soát. Riêng phía Đông chúng ta chịu tấn công nặng nề nhất. Một nhóm gần 300 con đã vượt qua tuyến phòng thủ phía trên của ngài Klain, trong số đó thì gần 200 con đang hướng về phía Westminster. Số còn lại chia thành các nhóm nhỏ tấn công vào các khu vực lân cận.”

“Các phía khác đủ người rồi chứ?”

“Với kết giới của Westminster hỗ trợ thì chúng ta đã đặt ở mỗi chân cầu một nhóm ba mười người với sự chỉ huy của các trưởng chi nhánh.”

“Còn ở Westminster?” Lucia hỏi cộc lốc trong khi lao đi trên con đường vắng vẻ. Lũ quỷ vẫn đang bị cầm chân phía ngoài nên trong trung tâm không có một ai.

“Kiyotsune và Merula đã tới đó trước. Lúc tôi đi thì chủ tịch đang liên lạc với Lutwidge để gọi cô về và xin cứu viện.”

“Tôi hiểu rồi. Tình hình hiện tại được đặt báo động cấp bao nhiêu rồi?”

“Cấp A. À không, đó là nửa tiếng trước. Vừa được nâng lên cấp S cách đây vài phút.”

Lucia chìm trong im lặng, không có một phản ứng nào trước thông báo của Bardwin. Cô không hề nghĩ mọi việc lại nghiêm trọng tới mức bị đẩy lên cấp S. Dựa theo cảm nhận của Lucia thì số quỷ này tuy bất thường nhưng với lượng pháp sư hiện tại thì London vẫn thừa sức trụ vững. Có lẽ là do những vụ tấn công gần đây cùng với Thảm Kịch chín năm trước khiến Thánh Điện lo lắng.

Grừ… Grừ…

Tiếng gầm gừ phát ra từ con hẻm nhỏ khi Lucia và Bardwin chạy qua. Theo phản xạ, cả hai nhảy lùi về phía sau và kích hoạt phép thuật. Một con quỷ dạng thú bước ra từ con hẻm, trên miệng nó đang ngậm một thứ gì đó vẫn còn nhỏ máu đỏ tươi. Lucia đoán chừng đó là một con chuột xấu số bị con quỷ bắt gặp.

“Chậc.” Lucia tặc lưỡi và gõ nhẹ chân xuống nền đường. Một trụ băng từ lòng đất đâm xuyên qua cơ thể con quỷ và giết chết nó ngay lập tức. Cơ thể nó đổ rạp xuống đất sau khi trụ băng biến mất.

“Mấy con quỷ nhỏ có vẻ cũng đang nhân dịp này để ra ngoài ánh sáng.” Bardwin nhận xét. Anh nhìn chằm chằm cơ thể con quỷ đang hóa thành tro bụi. Bardwin quay sang nhìn Lucia nhưng cô đã bỏ đi từ lúc nào.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận